Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Kể lại một câu chuyện ( một sai lầm hay...

Kể lại một câu chuyện ( một sai lầm hay một lần em mắc lỗi) mà qua đó em cảm thấy mình trưởng thành hơn. Lưu ý:Bài văn có sử dụng yếu tố miêu tả và biểu cảm

Câu hỏi :

Kể lại một câu chuyện ( một sai lầm hay một lần em mắc lỗi) mà qua đó em cảm thấy mình trưởng thành hơn. Lưu ý:Bài văn có sử dụng yếu tố miêu tả và biểu cảm

Lời giải 1 :

Tuổi thơ của ai cũng sẽ có thật nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Chính nhờ những kỉ niệm muôn hình muôn vẻ đó, đã tạo nên một tuổi thơ nhiệm màu. Bản thân em cũng vậy. Và trong vô số kỉ niệm đó, em nhớ nhất vẫn là một lần em nói dối mẹ.

Kỉ niệm lần đó xảy ra khi em đang học lớp năm. Em được nhận xét là một cô bé thông minh nhưng lười biếng và thích nói dối. Ngày hôm đó, sau khi ngủ dậy, em cảm thấy chán nản, không muốn đi học. Vì vậy, em đã giả vờ như mình bị đau bụng. Khi thấy em đã muộn vẫn chưa xuống ăn sáng, mẹ liền chạy lên phòng kiểm tra. Mẹ đã rất lo lắng. Ngay lập tức, mẹ đi tìm dầu nóng xoa bóp bụng cho em. Trong giây phút, em cảm thấy hối hận vì đã lừa mẹ. Nhưng rồi em vẫn im lặng và lắc đầu. Một lát sau, thấy em mãi không đỡ. Mẹ liền bảo em hãy nằm nghỉ để mẹ gọi xin cô nghỉ buổi học hôm nay.

Chờ mẹ ra khỏi cổng, em liền sung sướng bật dậy, chạy ngay ra phòng khách ngồi chơi. Em mở tủ lạnh, lấy bánh kẹo ra, vừa xem phim vừa ăn trong sung sướng. Đúng lúc đó, em nghe thấy tiếng mở cửa, vội nhìn sang thì em thấy mẹ đứng đó. Khuôn mặt đỏ bừng, trên tay là một túi thuốc và lồng đựng cháo ấm. Dường như quá ngạc nhiên, mẹ đứng sững người lại, chỉ thốt lên “Sao con…”. Nhưng dường như đã hiểu ra vấn đề, mặt mẹ trở nên buồn bã, ánh mắt thất vọng nhìn về em. Rồi mẹ im lặng tiến về phía phòng bếp, đặt cháo và thuốc lên bàn rồi trở về phòng. Em cảm thấy hối hận vô cùng. Em liền lên phòng để xin lỗi mẹ:

- Con xin lỗi mẹ ạ, con đã nói dối mẹ để được nghỉ học hôm nay. Hành động đó thật là sai lầm, nhưng con mong mẹ hãy bỏ qua cho con nhé. Con xin hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ nói dối nữa. Nếu con phạm sai, thì mẹ đánh con thật đau vào là được.

Mẹ vẫn tiếp tục im lặng. Khiến em nghĩ rằng mình không được tha thứ, nước mắt cứ thế mà lăn dài trên má. Lúc này, rốt cuộc mẹ cũng phản ứng lại. Mẹ đưa đôi tay lên, lau đi dòng nước mắt của em, vuốt nhẹ lên trán em mà nói rằng:

- Con biết nhận lỗi như thế này mẹ vui lắm. Hãy nhớ mãi lời hứa này của con nhé. Mẹ sẽ giám sát con thật kĩ.

- Vâng ạ - Em trả lời với niềm hạnh phúc khôn cùng.

Từ sau lần đó, em như trở thành một con người hoàn toàn khác, em không nói dối và lười biếng nữa. Mà trở nên chăm chỉ, trung thực hơn. Sựt thay đổi tích cực đó, chính nhờ hành động giáo dục bằng tình thương của mẹ ngày hôm đó. Bài học này em sẽ ghi lòng tạc dạ mãi về sau.

Thảo luận

-- Em cảm ơn ạ
-- ko cs j =))

Lời giải 2 :

Sự hoàn hảo có lẽ điều con người luôn tìm kiếm, nhưng để thực sự có được điều đó thì mấy ai đã dám tự nói lên những sai lầm của chính mình, điều đáng trân trọng là sự hối lỗi, biết nhận ra sai lầm của bản thân không lặp lại nó để mình tốt hơn Dù thời gian có trôi đi thì chính bản thân tôi luôn tự dằn vặt và không làm sao quên được lỗi lầm ngày nào tô đã gây ra với chị hai vào năm học lớp 6.

        Tôi còn nhớ tường tận từng giây phút, từng hành động vào buổi tối thứ bảy hôm đó, tôi cùng chị hai ngồi xem tivi, hát hò, đùa giỡn trong phòng của ba mẹ. Khi đó tôi cầm vào phòng ly cacao mẹ làm cho hai chị em, tôi không cẩn thận chạy thật nhanh vào phòng rồi bị trượt chân đổ hết ly nước vào xếp hồ sơ của mẹ. Giây phút đó tôi vô cùng hoảng sợ, chân tay run rẩy nhìn chị hai nói: “Chị ơi, em lỡ làm đổ nước bẩn hết giấy tờ của mẹ rồi, em phải làm sao đây chị hai?”. Mẹ nghe tiếng vỡ ly nên lập tức chạy vào phòng xem, mẹ cầm tập hồ sơ lên với vẻ mặt rất buồn, tức giận, mẹ nói: “Trời ơi, hợp đồng của mẹ mới vừa kí lúc chiều, đứa nào làm đổ nước bẩn hết của mẹ rồi?”. Mẹ quay sang nhìn chúng tôi muốn có được lời giải thích từ hai chị em tôi, tôi đã lập tức nhanh miệng nói lí nhí: “Chị hai lỡ trượt tay làm đổ nước lên tập giấy của mẹ đấy ạ.” Chị hai không giận dỗi, kể lỗi của tôi, ngược lại chị đã xin lỗi mẹ mặc dù mình không sai phạm.

        Sau đó chị hai đã không hề la mắng, giận dỗi tôi mà kéo tôi về phòng, nhẹ nhàng nói với tôi rằng: “Chị không đồng tình với thái độ cư xử của em lúc nảy, chính em gây ra lỗi thì em phải bản lĩnh chịu trách nhiệm với hành động của mình, biết mình sai để lần sau cẩn thận hơn. Lần này chị sẽ không nói với mẹ, chị sẽ bỏ qua cho em, nhưng lần sau em không được làm như vậy, đổ lỗi cho người khác sẽ không giúp em xóa đi lỗi lầm của mình, em làm như thế sẽ hình thành trong em một đức tính xấu, em biết chưa!” Chị nói xong tôi thấy mình có lỗi và thương chị rất nhiều, thế là chạy đến ôm chị và khóc, tôi giận bản thân mình và xin lỗi chị rất nhiều. Những lời nói của chị đã giúp tôi ngộ ra rất nhiều điều, tôi đã không dám đối diện với sai lầm của mình mà còn ích kỉ đổ lỗi cho người khác.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK