Bài làm
Ai trong chúng ta cũng bước qua quãng đời học sinh với bao hoài niệm. Tuổi học trò trong ta là kỉ niệm về thầy cô, bạn bè mến thương. Còn tôi, tôi nhớ mãi kỉ niệm về Mai- người bạn thân của tôi suốt những năm tháng cấp hai. Mai và món quà sinh nhật bất ngờ của bạn khiến tôi nhớ mãi không quên.
Mai và tôi đã là những người bạn từ thuở mẫu giáo. Vì nhà hai đứa khá gần nhau nên chúng tôi thường xuyên cùng đi học, cùng chơi và rồi cùng lớn lên như thế. Thời gian như thoi đưa làm tình cảm hai đứa thêm khăng khít. Tôi vô cùng yêu quý và trân trọng Mai. Thỉnh thoảng giữa chúng tôi cũng xảy ra cãi vã nhưng rồi tất cả đều trôi đi thật nhanh vì không ai trong chúng tôi có thể chơi đùa mà thiếu đi đối phương.
Đó là một ngày đông lạnh. Gió rét từng cơn thổi đến làm tôi chỉ muốn co mình trong chăn. Nhưng tôi đã bật dậy thật nhanh để đi học và hơn hết vì tôi háo hức- hôm nay là sinh nhật của tôi. Bố mẹ không chúc mừng sinh nhật tôi như năm trước bằng một cái ôm sáng sớm. Tôi thấy bố mẹ đều đang bận bịu với đủ thứ việc nên tôi cũng hiểu. Tiếng ới gọi của Mai từ cổng thúc giục tôi phải thật nhanh nhẹn. Tôi như một chú gấu trong những lớp áo chạy đến bên Mai và hai đứa tung tăng đến trường. Tôi đã rất chờ, rất chờ lời chúc mừng sinh nhật của Mai. Vậy mà cả con đường dài đến trường qua rồi, những tiết học cũng qua. Bao nhiêu dịp để Mai nói lời chúc mừng sinh nhật với tôi mà bạn không nói. Tôi rầu rĩ nằm bò trên bàn! Nhìn ngắm cảnh vật xung quanh đang co ro chiếc cái lạnh của ngày đông, tôi cũng buồn lắm. Thì ra, thì ra tôi bị bỏ rơi thật rồi. Sinh nhật tôi mà không một ai nhớ đến cả. Tôi buồn và ảo não suốt cả sáng, cả trưa ăn bán trú và cả những tiết học buổi chiều hôm đó, tôi không tài nào cất nổi tiếng cười nói như bao hôm.
Tiếng trống trường vang lên, tan hoc rồi! Hòa vào dòng người ra về, tôi kệ Mai và đi trước, tôi đang giận bạn lắm. Bố mẹ rồi cả Mai nữa, mọi người đều quên đi sinh nhật tôi. Tôi đi về trong lững thững và buồn vì không có Mai đi cùng như mọi hôm. Tôi đang thơ thẩn thì nghe tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng gọi: Hoa ơi Hoa ơi đứng lại. Tôi giật mình quay lại thì nhìn thấy Mai mồ hôi nhễ nhại. Mai cầm tay tôi và bảo sao cậu đi vội về mà không chờ tớ với. Mai cứ nhìn tôi khiến tôi thấy hơi có lỗi. Nhưng vì nghĩ bạn đã quên sinh nhật mình nên tôi giận lẫy và chẳng nói chuyện với bạn nữa. Bạn dường như hiểu được tôi nghĩ gì và chỉ cười bảo tôi: Tớ nhớ hôm nay sinh nhật cậu mà, tớ chuẩn bị quà cho Hoa rồi này! Từ trong cặp, Mai lấy ra một hộp nhỏ màu hồng là màu mà những cô bé như tôi lúc này đều rất yêu thích. Lúc đó tôi không chú ý lắm, chỉ thấy mình trẻ con và xấu xa thế. Tôi không biết nói gì với vai cả vì tôi xấu hổ lắm. Bạn chỉ cười rồi bảo tôi: Hoa nhớ gọi mình đi học đấy. Lúc đấy tôi thấy rất xấu hổ, xấu hổ lắm nên đã chạy về nhà. Tối nằm trên giường tôi mới nghĩ lại hành động của mình ngày hôm nay sao mà ích kỷ vậy. Tôi mở hộp quà của hoa ra là cuốn sách Doraemon mà tôi đã trông chờ từ rất lâu rồi. Bạn hiểu tôi nên biết rằng niềm đam mê bất tận của tôi với Doraemon. Tôi thích thú với quyển sách vô cùng và mải mê đọc quyển sách. Món quà của Mai cũng là món quà duy nhắt mà tôi nhận được trong dịp sinh nhật năm ấy!
Từng trang sách Doraemon tôi đọc đều gửi gắm tình cảm của Mai với tôi. Tôi trân trọng lắm và với tôi nó trở thành kỷ niệm đẹp. Tôi không nghĩ rằng đôi khi mình cũng trẻ con và đầy xấu tính. Suýt nữa thôi thì giữa chúng tôi đã có một hàng rào của khoảng cách thật lớn, thật lớn! Doraemon ngày ấy đến giờ vẫn ở bên tôi, cùng tôi đồng hành trên mọi chặng đường và thật may mắn trên hành trình cuộc đời của tôi vẫn có Mai- người bạn thân yêu. Người bạn có thể bao dung cho cái ích kỷ, cho cái trẻ con của tôi để cùng ở bên tôi mỗi ngày và giúp tôi vực dậy tinh thần sau bao khó khăn.
Tôi yêu món quà sinh nhật, yêu Mai và yêu vô cùng kỉ niệm ấy. Kỉ niệm đẹp của tuổi học trò về một lần giận dỗi đầy trẻ con. Nhưng chính sau câu chuyện đó, tình cảm của chúng tôi thêm gắn kết và yêu thương nhau hơn mỗi ngày!
XIN CTLHN NHA
Sau khi bố tôi mất, mẹ đưa tôi về ở với bà ngoại. Năm đó, tôi lên học lớp Ba. Bà ngoại là công nhân nhà máy dệt, về hưu đã gần 20 năm. Mẹ tôi là công nhân của Công ty công viên thị xã, mẹ thường đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về.
Ở gần nhà bà ngoại cũng có trường tiểu học, nhưng vì tôi là học sinh ngoại tuyến nên phải đi học xa, cách nhà bà đến hơn hai cây số. Nhiều hôm trời mưa gió, tôi còn nhỏ nên đi học thật vất vả. Mẹ vẫn an ủi động viên: "Hoàn cảnh gia đình ta có nhiều khó khăn, con cố gắng, mẹ con ta cố gắng." Nghe mẹ nói, nước mắt mẹ chảy ra, tôi thương mẹ, thương bà lắm. Học kì I lớp Ba, tôi đã phấn đấu trở thành học sinh giỏi.
Sáng chủ nhật hôm ấy, tôi đang ngồi học bài thì cô bạn hàng xóm sang chơi. Đã nhiều lần gặp nhau, nhưng tôi rụt rè không dám làm quen bắt chuyện. Người bạn mới cao hơn tôi nửa cái đầu, gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng mịn màng. Đôi bàn tay búp măng, bạn giở từng trang vở của tôi, nheo mắt cười, nói :Chữ viết cậu đẹp quá !"
Tuổi thơ vốn hồn nhiên. Bạn tự giới thiệu họ tên mình là Lê Thị Hương Lan, rồi thầm thì hỏi: "Đằng nớ tên gì?". Nghe tôi nói, bạn nhắc lại tên tôi: "Nguyễn Thị Quỳnh". Chúng tôi cùng rúc rích cười...
Sau đó, hầu như chủ nhật nào Hương Lan cũng sang nhà tôi chơi, lúc nói chuyện vui, lúc trao đổi về các bài tập Tiếng Việt, bài toán khó. Mấy lần Hương Lan mời tôi sang nhà bạn chơi, nhưng tôi chỉ hứa và khất. Hoàn cảnh nghèo khó, thiếu thốn nên mẹ dặn: "Không được thấy người sang bắt quàng làm họ". Bố mẹ Lan đều dạy học: bố dạy Toán trường Trung học cơ sở Chu Văn An, mẹ là Hiệu phó trường Tiểu học Kim Đồng. Ngày 1-6, tôi ở trường về thì đã thấy bố mẹ Lan đang ngồi nói chuyện trong nhà với bà ngoại. Tôi cúi đầu chào.
- Cháu chào hai ông bà.
- Chào cháu. Cháu đi dự lễ 1-6 ở trường về à?
- Vâng ạ!
Bố mẹ Lan xem giấy khen và phần thưởng của tôi, rồi nói với bà: "Con bé ngoan và học giỏi. Thương nó vất vả quá !"... Ông bà cho tôi một số món quà, có một bộ quần áo rất đẹp và sách vở, một cái ba-lô màu xanh đựng sách vở đi học, thứ mà tôi hằng ao ước lâu nay. Tôi cảm ơn, tay run run nhận quà. Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi và nói: "Thỉnh thoảng cháu sang nhà bác chơi. Cháu và cái Lan cùng tuổi, cùng lớp đó..."
Chắc là Hương Lan đã nói với bố mẹ mình về hoàn cảnh của tôi nên đã nhờ mẹ xin cho tôi về học tại trường Tiểu học Kim Đồng, cách nhà bà độ nửa cây số. Mọi thủ tục giấy tờ chuyển trường, bố mẹ Lan đều làm cho tôi cả.
Lớp Bốn, tôi và Lan đều đạt danh hiệu học sinh giỏi và thi học sinh giỏi môn Toán toàn quận. Lan được giải Nhì, tôi được giải Ba. Chúng tôi trở thành đôi bạn thân. Bố mẹ Lan thương tôi và coi tôi như con cháu trong nhà.
Tôi không còn phải đi học xa nữa. Những hôm mưa to gió lớn, tôi lại bâng khuâng nhớ đến kỉ niệm buổi đầu gặp Hương Lan.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK