Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học thơ mà em thích nhất
*Cây bút đáng yêu Yukii sẵn sàng hỗ trợ bạn >.<*
Bạn có thể tham khảo bài văn sau:
Văn học không chỉ là việc phản ánh hiện thực, mà còn là nghệ thuật sáng tạo, không chỉ sao chép sự kiện một cách đơn thuần. Một tác phẩm văn học thực sự phải được tạo ra thông qua quá trình rèn luyện và sáng tạo, chứa đựng tư tưởng và cảm xúc của tác giả. Người nghệ sĩ chân chính không chỉ có tài nghệ thuật, mà còn phải có tâm hồn nhân đạo, luôn mở lòng với người khác.Shekhov đã nêu rõ:
"Người nghệ sĩ chân chính phải là nhà văn lấy chủ nghĩa nhân đạo làm cốt lõi."
Một tác phẩm muốn trở thành vạn cổ bất hủ khi nó phải mang lại được giá trị nhân văn sâu sắc và ý nghĩa, mà một tác giả muốn thành công thì phải lấy tính nhân đạo làm cốt lõi.Nguyễn Du là một thiên tài văn học của dân tộc Việt Nam, mỗi ý vị riêng trong từng tuyệt tác ông viết ra đều mang tính nhân đạo vô cùng sắc sâu.Trong đó “Đoạn trường tân thanh (Truyện Kiều)” của “Thiên cổ hùng văn-Nguyễn Du” được xem như là di sản văn hóa thế giới, càng là tấm danh thiếp văn hóa của Việt Nam đã chứng minh được “hữu trung thi họa (trong thơ có họa)” khi tác phẩm thành công khắc lên bức tranh hiện thực về một xã hội bất công lúc bấy giờ. Là tiếng nói lên án, tố cáo về sự tàn bạo chà đạp lên quyền sống của con người.Từ đó ngòi bút thiên tài-Nguyễn Du đã thành công đưa vào tác phẩm những giá trị hiện thực và nhân đạo vô cùng tinh tế, sâu sắc. Đó là đề cao quyền được sống của những tầng lớp dưới đáy chót của xã hội, là lời kêu gọi những số phận bên bờ vực sâu của một xã hội bất công quay về với khát vọng công lí, vừa là vần thơ sáng ca ngợi phẩm chất con người trong xã hội tồi tàn, tăm tối lúc bấy giờ. Bên cạnh sự thành công về giá trị nội dung thì một tuyệt tác vang dội thế giới như Đoạn trường tân thanh cũng có những nét tinh túy nhất về nghệ thuật. Với chất văn vốn có của một thiên tài văn học, Nguyễn Du đã đưa Truyện Kiều thành sự kết tinh thành tựu nghệ thuật văn học trên mọi phương diện, bút pháp thăng hoa khiến tác phẩm trở thành “ánh sáng tinh túy” của nền văn học cổ.
Một tác phẩm sáng giá, thành công rực rỡ trong nền văn học như “Đoạn trường tân thanh” thì chắc chắn đã thông qua quá trình mài giũa đầy tinh tế về nghệ thuật, chứa đựng tư tưởng sáng tạo, mạch cảm xúc chân thực của tác giả.Bằng bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du, lấy thơ khắc thành họa một cách đầy tinh tế và hoàn mỹ. Vẽ lên nhân vật vô cùng sắc sảo và chân thực trong từng câu chữ. Cốt truyện của “Đoạn trường tân thanh” đã đi vào lòng người đọc một cách nhẹ nhàng mà để lại cho họ một khoảnh khắc khó quên. “Kiều” là nhân vật mà Nguyễn Du chọn làm điểm chính trong tác phẩm của mình,”Thúy Kiều” được miêu tả là người con gái tài sắc vẹn toàn của một gia đình trung lưu lương thiện,sống bên cạnh cha mẹ và hai em là Thúy Vân và Vương Quan.Vào ngày hội Đạm Thanh, gần nấm mồ Đạm Tiên- nơi đánh dấu một điềm báo cho những bi kịch sau này của nàng,Thúy Kiều đã gặp Kim Trọng.Mối tình đầu chớm nữa giữa hai người.Hai bên nảy sinh tình cảm và chủ động, tự do đính ước. Rồi không lâu sau,Kim Trọng về hộ tang chú, gia đình Kiều gặp tai biến. Kiều phải bán mình chuộc cha, và nhờ người em Thúy Vân trả nghĩa cho Kim Trọng. Đây chính là điểm bắt đầu của hàng loạt bi kịch trong đời nàng, “Thúy Kiều” đã phải trải qua hai đời kỹ nữ tủi nhục và đau đớn vô cùng, để rồi phải nương tựa vào cửa Phật cố gắng tìm lại một chút thanh thản giữa chốn thế gian phong trần.Khi biết tin Kiều bán mình chuộc cha, Kim Trọng đau đớn tột cùng. Nhờ sư Giác Duyên, Kiều, Kim Trọng, và gia đình đã đoàn tụ sau những gian truân ly biệt.Cuối cùng, nàng chiều ý mọi người kết duyên cùng Kim Trọng nhưng đã nguyện đổi “Duyên cầm sắt” thành “Duyên cầm kì”. Bi kịch của đời Kiều đã khơi dậy lòng người đọc sự khát khao về công lí, quyền được sống của một tầng lớp dưới chót của xã hội . Càng là lời nói nội tâm của Nguyễn Du lên tiếng phê phán xã hội phong kiến tàn bạo, tối tăm.
Nhà văn Nguyễn Tuân từng viết:
“Sống trong văn học, sống trong cuộc đời”
Văn học đã tái hiện lại hình ảnh chân thực nhất về cuộc sống qua những trang văn, dòng thơ mang đầy tính nhân đạo sâu sắc. Một người nghệ sĩ cố gắng tìm lại cho những mảng đời bất hạnh một sự bình đẳng như Nguyễn Du đã cố gắng nói lên tiếng lòng qua những vần thơ cao cả nhất của một người nghệ sĩ. Đó là cả một quá trình đấu tranh tư tưởng, lên tiếng phê phán mặt tối của xã hội phong kiến bất nhân. “Đoạn trường tân thanh” đã khắc nên một bức họa rõ ràng nhất về một xã hội bất công, bạo ngược, là nơi mà đồng tiền lên ngôi và có giá trị vạn năng:
“Trong tay đã có đồng tiền
Giàu lòng đổi trắng thay đen khó gì”
( Đoạn trường tân thanh- Truyện Kiều )
Đó là một xã hội đảo điên, nơi mà đồng tiền làm nên mọi thứ, Nguyễn Du đã tập trung lột tả sự hung hiểm của giá trị đồng tiền về hai mặt. Ở xã hội xưa, khi tầng lớp bị phân chia thành những tầng giới khác nhau, cụ thể là giữa tầng lớp thượng lưu và nông dân. Xã hội thượng lưu là nơi mà đồng tiền lấy làm sức mạnh và tầm ảnh hưởng đến tầng lớp dưới chót của xã hội, Truyện Kiều là một minh chứng cho mặt trái của đồng tiền mang lại, nó nguy hiểm hơn bao giờ hết, gợi cho những con người sa đọa lạc lối vào khe nứt của mọi tội lỗi vô tận. Chưa dừng lại ở đó, “Đoạn trường tân thanh” càng là bức tranh hiện thực về số phận con người bị chà đạp, áp bức , đau khổ đặc biệt là bi kịch của cuộc đời phụ nữ thông qua nhân vật “Thúy Kiều”. Nhân vật “Kiều” được miêu tả là một người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng lại phải chịu nỗi oan nghiệt nhất về sự vô lí, bất công của xã hội. Nàng gần như bị tước bỏ quyền cơ bản nhất của một con người: quyền được yêu, được sống, được hưởng hạnh phúc gia đình. Số phận bi thương của Kiều đã lên án chế độ phong kiến bất nghĩa tàn bạo, dẫm đạp lên hạnh phúc, quyền sống, và cả nhân phẩm của con người một cách thô bạo và tàn nhẫn.
“Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần”
( Đoạn trường tân thanh - Truyện Kiều )
“Kiều” đã phải trải qua hai đời kỹ nữ tủi nhục và đau đớn vô cùng, nhân phẩm của một con người đã dễ dàng bị chà đạp bởi xã hội bất công vô nghĩa. Còn có ai có thể thấu hiểu tường tận như vậy bằng một nhà văn, một người nghệ sĩ văn học? Nguyễn Du đã cố gắng lột tả toàn bộ sự “tối tăm” của xã hội, nơi đầy rẫy những kẻ lưu manh, bạo ngược, tham lam vô đáy,... một cách chi tiết và chân thực nhất. Để cho người đọc chúng ta thấy rõ sự bất nhân của phong kiến tàn bạo, sự vô lí về “bình đẳng” trong xã hội lúc xưa. Để rồi, “Đoạn trường tân thanh” là một lời lên án toàn bộ xã hội dơ bẩn về chính nghĩa, tối tăm về mơ ước và cuộc sống của con người. Càng là lời tiếc thương vô tận cho những nạn nhân đã chịu phải những số phận oan trái do bị các thế lực tàn bạo chà đạp lên nhân cách đáng quý của một con người.
Nhà thơ Shelly từng viết rằng:
“Thơ ca làm cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời trở thành bất tử”
Thơ ca hay văn học là thứ đưa con người chúng ta hướng đến những cái đẹp nhất, đưa chúng ta vượt qua giá trị tức thời và giúp ta đạt được những giá trị bền vững. Văn học sẽ không bao giờ mất đi khi “bóng tối” của xã hội vẫn còn, bởi ngòi bút của văn học là “ánh sáng” đẹp nhất xua tan đi mặt khuất của sự tối tăm. Một tác phẩm chỉ thật sự có giá trị khi nó chứa đựng tư tưởng nhân đạo hướng con người đến những thứ cao cả nhất, mang đậm tính nhân văn trong từng câu chữ.”Đoạn trường thanh” như một khát vọng được chôn giấu sâu trong tận đáy lòng của một người nghệ sĩ dành cả cuộc đời cho “ánh sáng” văn học. Đó là khát vọng công lí, sự khát khao quyền sống trong một xã hội phong kiến tồi tàn, bạo lực.
“ Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”
( Đoạn trường tân thanh-Truyện Kiều )
“Đoạn trường tân thanh” đã mang lại cho ta không thể nào quên đi số phận đau thương của những con người tài sắc vẹn toàn mà oan nghiệt thay cứ phải trầm luân trong số kiếp đoạn trường.Nấm mồ của Đạm Tiên chính là khởi đầu dự báo những bi kịch trong cuộc đời “Kiều” và đó cũng là mảng đời đầy bất hạnh và bi thương của người con gái trong xã hội hiện thực lúc bấy giờ.Cũng chính họ là nạn nhân của một xã hội bất nhân và tàn ác tột cùng. Những dòng nước mắt của “Kiều” khi đứng trước ngôi mộ của một người kỹ nữ tên là “Đạm Tiên”, những “giọt lệ giai nhân” ấy không chút nào là giả dối, đó là sự tiếc thương cho nạn nhân bị thế lực đồng tiền dẫm đạp, là sự bi thương tột cùng của nỗi oan nghiệt. “Kiều” đã khóc cho “Đạm Tiên” hay chính Nguyễn Du đã khóc cho số phận đau đớn mà người đàn bà trong xã hội phong kiến đã phải gánh chịu:
“Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.”
( Đoạn trường tân thanh-Truyện Kiều )
Chính sự giàu sang đã đạp nát nhân phẩm, ước mơ, và cả hạnh phúc của con người. Có ai thấu hiểu nỗi lòng của con người bằng văn học? Chỉ có những người nghệ sĩ như Nguyễn Du đã tận tâm nhìn thấu nỗi oan nghiệt của những cuộc đời đớn đau chịu sự chà đạp của thế lực phong kiến tồi tàn một cách đồng cảm như vậy. Chính Nguyễn Du đã khóc cho số phận nghiệt ngã của những nạn nhân sống trong sự tăm tối của xã hội bất nghĩa bất nhân, để rồi tạo nên một “Đoạn trường tân thanh” như một bài ca tình yêu của sự tự do trong “bóng tối” sâu thẳm của những cuộc đời ngang trái, bi thương. Nước mắt của một người nghệ sĩ khao khát tìm lại cho những mảnh đời bất hạnh một khái niệm về sự công lí, cố gắng lên tiếng giành lại cho họ quyền được sống như một người bình thường. Những khát vọng cao cả ấy là tinh thần nhân đạo đẹp nhất, làm rạng rỡ nền văn học cổ Việt Nam, càng là cảm hứng nhân đạo mãi mãi là tiếc thương cho muôn đời.
“Tiếng thơ ai động đất trời
Nghe như non nước vọng lời nghìn thu
Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du
Tiếc thương như tiếng mẹ ru mỗi ngày.”
( kính gửi cụ Nguyễn Du-Tố Hữu )
Và hơn thế nữa, một kiệt để đời như “Đoạn trường tân thanh” không những mang theo tinh hoa của giá trị nội dung mà nó còn mang đến tinh túy về mặt nghệ thuật, lặp nên trang văn hoàng kim của nền văn học cổ Việt Nam. Văn học tự bao giờ luôn là tiếng nói bày tỏ tâm tư, nỗi lòng của một con người:
“Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói tình cảm của con người là sự
tự giãi bày và gửi gắm tâm tư”
( Lê Ngọc Trà )
Như nhà lý luận phê bình văn học Lê Ngọc Trà từng nói, nghệ thuật đích xác là lời nói tự giãi bày tâm tình và gửi gắm vào đó những tâm tư, những niềm tin và cảm xúc. Nguyễn Du đã gửi gắm trong “Đoạn trường tân thanh” những nỗi lòng và cả nước mắt của một nhà văn, đó là giá trị nghệ thuật cao cả nhất của một người nghệ sĩ văn học. Chưa dừng lại ở đó, bút pháp tinh tế, điêu luyện đã đạt đến trình độ bậc thầy đưa tác phẩm trở thành sự kết tinh của thành tựu nghệ thuật trên mọi phương diện. Không những thế, “Đoạn trường tân thanh” còn được viết lại với hàng loạt ngôn ngữ, đưa ra khắp trên thế giới, để rồi nó là tấm danh thiếp sáng giá tô điểm rực rỡ cho văn học Việt Nam. Song song với đó, nghệ thuật khắc họa nhân vật cũng vô cùng độc đáo và tinh tế, những nhân vật được Nguyễn Du khắc họa cho đến nay vẫn còn thường được sử dụng trong tiếng nói thường ngày, cho thấy nghệ thuật của tác phẩm đã vượt cả thời gian, đưa tác phẩm đạt đến giá trị trường tồn. Nhắc đến “Đoạn trường tân thanh”, đa số các đọc giả sẽ nghĩ ngay đến bút pháp tả cảnh ngụ tình, mượn hình ảnh thiên nhiên để gợi tả tâm tình của một con người. Quả thật, đó là cảnh giới “bậc thầy” thật sự trong văn học mà các nhà văn hay thi nhân đều mong ước:
“Buồn trông nội cỏ rầu rầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh”
( Đoạn trường tân thanh - Truyện Kiều )
Tâm tình của nhân vật lại được ẩn dấu một cách đầy tinh tế qua khung cảnh thiên nhiên, khiến cho tác phẩm càng có hồn hơn. Và không thể không kể đến sự thành công về nghệ thuật ngôn từ. Ngôn từ của “Đoạn trường tân thanh” là tinh hoa của ngôn ngữ dân tộc, đẹp đến mĩ lệ, mang theo hồn văn trong sáng và dồi dào sắc thái biểu cảm. Không chỉ có thế, ngôn ngữ của tác phẩm đã hòa hợp, trộn lẫn giữa cái “bình dân” và “bác học” tạo nên câu thơ vừa hàm súc vừa trang nhã, giản dị. Qua đó, tác phẩm đã đưa thi ca của dân tộc Việt Nam ta đạt đến trình độ đỉnh cao của văn học, là vầng thơ sáng nhân đạo để lại cho muôn đời.
Đi ngược với dòng văn học hiện đại, dõi theo ánh sáng văn chương của danh sĩ Nguyễn Dữ, tìm lại “Áng văn hay của bậc đại gia”-”Truyền kì mạn lục”.Dưới ngòi bút sắc sảo,thái độ công phần mãnh liệt cùng với đó là cách kể chuyện ,dẫn dắt tình huống được gọt giũa tinh tế xen lẫn kì ảo-hiện thực tác phẩm xứng đáng là một “thiên cổ kỳ bút”.Viên ngọc quý duy nhất của Nguyễn Dữ đã lột tả sự thật về một xã hội phong kiến tàn bạo, lắp đầy bởi những tham lam, dục vọng,... đồng thời đã mượn văn học để vạch trần sự xuống cấp của đạo đức xã hội.Không dừng lại ở đó, tác phẩm đã tái hiện lại số phận đau thương, oan nghiệt của người phụ nữ trong xã hội xưa. Như chúng ta đã biết giá trị nhân đạo là cốt lõi cơ bản của một tác phẩm văn học chân chính, được tạo nên bởi niềm cảm thông sâu sắc của nhà văn đối với những nghịch cảnh trong cuộc sống, đồng thời thể hiện sự trân trọng đối với nét đẹp tâm hồn và ý chí vươn lên của con người. Đối với “Truyền kì mạn lục” cũng vậy, tác phẩm đã thực sự lay động lòng người bởi những giá trị nhân đạo sâu sắc mà Nguyễn Dữ gửi gắm. Chính điều này giúp tác phẩm trở thành cuốn “thiên cổ kỳ bút”, một “áng văn hay của bậc đại gia”. “Truyền kì mạn lục” là nỗi lòng thương xót cho số phận bi thương, bất hạnh của người con gái thời phong kiến, qua đó ca ngợi vẽ đẹp nhân phẩm của người phụ nữ trong xã hội xưa. Càng là khát vọng cao cả nhất của một nhà văn cố gắng tìm lại “sự bình yên” cho cuộc đời của người phụ nữ, là tiếng nói lên án những thế lực bất nhân dẫm đạp lên cuộc đời họ. Không những vậy, “Truyền kì mạn lục” còn là tiếng nói bảo vệ gia đình và hạnh phúc lứa đôi. Tình yêu trong tác phẩm của vị ẩn sĩ là tình yêu tự do nảy sinh từ sự rung cảm giữa hai trái tim, vượt ra khỏi khuôn khổ đạo đức và lễ giáo phong kiến. Ông đã nói lên tiếng nói tâm tình riêng tư của tuổi trẻ đương thời, phản ánh một nhu cầu bức thiết trong đời sống tinh thần. Đó cũng là giá trị nhân đạo đẹp nhất của tác phẩm, là tiếng lòng cao cả nhất của một nhà văn. Sự đồng nhất tính “nhân đạo” về “Đoạn trường tân thanh” của Nguyễn Du và “Truyền kì mạn lục” của Nguyễn Dữ đã đưa nền văn học Việt Nam vươn thật xa, trải dài khắp trên thế giới. Đồng thời, hai tác phẩm đã để lại cho dòng văn học hiện tại và tương lai những giá trị nhân đạo vô sâu sắc, là tồn tại trường tồn mãi mãi với thời gian, là “sự sống” trong văn học muôn đời.
Với “Đoạn trường tân thanh”, Nguyễn Du đã cất lên tiếng nói cảm thông, xót xa cho thân phận người phụ nữ, tiếng nói ca ngợi vẻ đẹp của con người và là tiếng nói lên án tố cáo xã hội xấu xa tàn bạo, đồng thời là bản tình ca đẹp nhất về tình yêu tự do. Càng là nước mắt của một nhà văn đã cố gắng đấu tranh giành lại khái niệm về công lí trong một xã hội bất nhân cho những số phận bi thương bên bờ vực thẳm. Qua đó, Nguyễn Du đã gửi gắm tâm tình hay giá trị nhân đạo thật cao cả vào tác phẩm, để cho “Đoạn trường tân thanh” trở nên trường tồn với dòng thời gian bất hủ, sống mãi trong thế giới văn học. Để rồi, chúng ta càng thấy được trái tim nhân đạo bao la của Nguyễn Du, sự đồng cảm của văn học đối với con người là vẻ đẹp cao thượng đến nhường nào. Và vẻ đẹp của văn học sẽ là ánh sáng cao cả nhất giúp con người chúng ta hướng đến chân lý của cuộc sống, giúp con người chúng ta mở ra cánh của của “thế giới mới”:
“Văn học là một cánh cửa mở ra thế giới tưởng tượng và tri thức không giới hạn.”
( Italo Calvino )
*Chúc bạn học tốt và thành công, thật xin lỗi nếu cây bút Yukii không đáp ứng đủ nhu cầu của bạn >...<*
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK