Đáp án
Tôi nhớ ai đó từng nói rằng "Tuổi trẻ là hành trình của những khám phá và trải nghiệm". Nhìn lại những chặng đường tôi đã đi qua, tôi lại cảm nhận thấm thía hơn câu nói ấy. Mỗi chuyến đi đều mang đến cho tôi những kỉ niệm đáng nhớ, tôi không chỉ được đến những vùng đất mới, được làm quen với những con người mới mà còn tìm thấy mình sau chính chuyến đi. Chuyến đi đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi chính là chuyến thực tế lên Sa Pa và cuộc gặp gỡ tình cờ với bác họa sĩ già và anh thanh niên.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã chia tay gia đình và mảnh đất Hà Nội thân yêu để lên Lai Châu nhận công việc mới. Mang theo hành lí lên đường, tôi vừa háo hức, mong chờ vừa lo lắng cho những ngày tháng sắp tới. Không biết rằng tôi có thể làm tốt công việc được giao hay không? Liệu tôi có thể thích nghi được với cuộc sống mới hay không. Tâm trạng ngổn ngang, phức tạp trong tâm trí tôi nhanh chóng được giải tỏa khi tôi gặp được một bác họa sĩ già ngồi cùng chuyến xe lên Lai Châu. Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi chợt nhận ra được nhiều điều mới mẻ về cuộc đời, về công việc.
Trên đường đi, vì có cành cây chắn ngang đường nên xe không thể tiếp tục hành trình. Tôi, bác họa sĩ và những hành khách trên xe đều bước xuống để giúp đỡ bác lái xe khắc phục sự cố và tranh thủ nghỉ ngơi trước khi hành trình tiếp tục. Tại đây chúng tôi đã có gặp gỡ bất ngờ với một anh thanh niên trẻ làm công tác khí tượng. Đó là một chàng trai rất trẻ, chỉ chừng 25, 26 tuổi, anh sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét. Sống đơn độc trên đỉnh núi quanh năm mây mù, tuyết phủ nên anh rất "thèm" được trò chuyện với mọi người. Khi gặp gỡ chúng tôi, anh thân thiện, hồ hởi bắt chuyện và mời chúng tôi vào nghỉ nơi căn nhà nhỏ anh đang sinh sống.
Bước trên con đường nhỏ để vào nhà, tôi rất ngạc nhiên vì xung quanh được trồng rất nhiều hoa, những khóm hoa được cắt tỉa gọn gàng, đẹp mắt chứng tỏ chủ nhân của nó rất khéo léo, cần mẫn. Đang chìm đắm trong sắc hoa rực rỡ và cảnh đẹp như tranh vẽ thì anh thanh niên tặng cho tôi một bó hoa, sự việc diễn ra nhanh chóng, bất ngờ nên tôi rất bối rối. Nhận lấy bó hoa mà hai má tôi nóng bừng, tôi thực sự bất ngờ vì sự chu đáo của anh.
Căn nhà của anh thanh niên nhỏ nhưng được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp. Bên cạnh bàn làm việc là một giá sách đầy với rất nhiều cuốn sách hay về khí tượng và nhiều lĩnh vực khác. Anh thanh niên mời chúng tôi uống nước, chén trà nóng bỏng xua đi cái lạnh như cắt da cắt thịt. Anh vui vẻ kể cho chúng tôi nghe về công việc, về những khó khăn khi sống một mình ở nơi hoang vắng, lạnh giá. Lắng nghe những tâm sự của anh thanh niên, không chỉ tôi mà bác họa sĩ và tất cả những người trong đoàn đều cảm thấy mến phục vì tình yêu và đam mê anh dành cho công việc, về tinh thần không ngại khó, ngại khổ của anh. Nhận ra những phẩm chất đáng quý của anh, bác họa sĩ già đã bày tỏ mong muốn vẽ một bức tranh chân dung để tặng anh, thế nhưng anh đã hào hứng giới thiệu cho bác họa sĩ những người đáng vẽ hơn anh. Sự khiêm tốn, chân thành nơi anh khiến tôi rất xúc động.
Cuộc trò chuyện vui vẻ nhưng cũng nhanh chóng kết thúc vì chúng tôi phải lên đường để tiếp tục cuộc hành trình. Khi ra về anh không quên tặng cho chúng tôi một ổ trứng gà, tặng củ tam thất cho bác lái xe. Sự chu đáo, tấm lòng ấm áp của anh thật đáng quý làm sao.
Cuộc gặp gỡ với anh thanh niên diễn ra tình cờ, chóng vánh thế nhưng để lại cho tôi rất nhiều những kỉ niệm tốt đẹp. Nhờ có cuộc gặp gỡ ấy mà tôi quen biết thêm một người bạn mới, hiểu thêm nhiều điều mới mẻ về cuộc sống và hơn hết tôi được tiếp thêm tự tin, có thêm tình yêu và đam mê với công việc.
Đóng vai cô kĩ sư trẻ kể lại cuộc gặp gỡ đầy thú vị với anh thanh niên mẫu 2
Gấp trang vở đầy màu mực tiếp, đầy kiến thức, đầy những ước mơ tôi bước chân vào đời với tâm thế còn hoang mang chưa biết sẽ làm việc như thế nào và tâm trạng thoáng buồn vì mối tình dang dở. Trên chuyến xe đến chỗ nhận việc làm, tôi gặp một bác họa sĩ, chẳng hiểu sao tự dưng tôi lại có cảm giác ông giống như cha của tôi vậy, ông cho tôi những lời khuyên và giúp đỡ tôi như giúp đỡ một người con. Trong chuyến đi qua Sa Pa ấy, tôi và bác gặp được một anh thanh niên mà mãi sau này tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ không phải là tôi thích anh mà tôi nhớ vì ngưỡng mộ anh, kính trọng anh.
Xe dừng bánh tại Sa Pa để nghỉ trưa, bác lái xe hứa sẽ giới thiệu một anh thanh niên cho tôi và bác họa sĩ. Tôi hơi e ngại, sau đó khi nhìn thấy anh mặt tôi bất giác đỏ lên. Anh chạy lên nhà chuẩn bị trước, đôi và bác họa sĩ theo sau. Bước chân lên những bậc thềm đập vào mắt tôi là một thiên đường trên mặt đất, một ngôi nhà nhỏ xinh trên cao và bên cạnh là những luống hoa đủ màu sắc. Ở đó người con trai đang cắt hoa. Tôi vui mừng quá quên mất ngại ngùng chạy đến bên nhận bó hoa từ tay anh. Anh nói là để kỉ niệm lần đầu quen nhau. Chúng tôi có khoảng ba mươi phút để trò chuyện. Anh mời tôi và bác họa sĩ vào nhà để thưa chuyện.
Khi bước vào nhà, chúng tôi hoàn toàn ngạc nhiên trước sự sạch sẽ, ngăn nắp trong ngôi nhà nhỏ xinh ấy. Tôi đưa mắt ngắm những đồ vật trong nhà. Bất giác tôi tiến tới phía bàn đọc sách của anh, khẽ giở cuốn sách anh đang đọc giở ra xem. Trong lúc tôi ngồi đó, anh cầm rót nước mời bác họa sĩ uống và tận tay cầm một chén trà ra bàn cho tôi. Anh rất lịch sự biết tôi đang đọc nên chỉ lặng lẽ để trên bàn. Anh nói về công việc của anh, nói rất cụ thể, rất chi tiết. Tay tôi cầm sách đọc nhưng lại bị chính câu chuyện của anh lôi cuốn. Tôi không nhìn nhưng tai tôi đang nghe. Anh nói xong thì bảo chúng tôi kể chuyện dưới xuôi cho anh nghe. Nhưng bác họa sĩ muốn anh kể về anh tiếp, anh nói đến những khó khăn khi sống ở trên này, anh trả lời câu hỏi của bác họa sĩ về “cô độc nhất thế gian” và “thèm người”. Bác họa sĩ hình như có ý vẽ anh, tôi thấy anh khiêm tốn giới thiệu những người đáng vẽ hơn anh. Trong lúc ấy bác họa sĩ vẫn cứ vẽ, anh vẫn cứ giới thiệu.
Bỗng nhiên tôi lại muốn để lại một cái gì đó cho anh nhớ về tôi giống như anh nói để kỉ niệm lần đầu gặp mặt. Thế nhưng tôi lại chẳng có gì trong ví cả. Hết thời gian tôi với bác họa sĩ được anh tiễn đến tận chân cầu thang ra về. Tưởng là đi được rồi nhưng anh lại chạy với theo trả lại cho tôi chiếc khăn mùi xoa tôi cố tình để lại. Tôi thấy anh thật thà quá, chẳng hiểu sao tôi cảm giác như bác họa sĩ hiểu được ý tôi nên tôi đỏ mặt cầm lại và ra về. Từ chuyến ấy không biết bác họa sĩ có lên đó không nhưng có dịp nhất định tôi sẽ tìm gặp lại anh để nghe anh kể về những giờ ốp thú vị.
Giải thích các bước giải:bhjbn m
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK