Người bạn mới Buổi học hôm nay có chuyện hay quá! Vừa về đến nhà Tú khoe ngay với mẹ: - Mẹ ơi! Lớp con có một thằng Mẹ ngẩng lên:
- Sao lại thằng? Tú vẫn hớn hở:
- Vâng! Một thằng mới vào học mẹ ạ! Buồn cười lắm! Mẹ nhìn em:
- Buồn cười làm sao?
- Hí hí! Nó mặc áo con gái, mẹ ạ! Mẹ hỏi:
- Áo con gái thế nào?
Tú vừa cười vừa kể rằng: Cái thằng ấy mới xin chuyển về, vào lớp 5C của con, nó mặc cái quần ngắn ơi là ngắn và cái áo sơ mi ở trong chiếc áo len thì lại cổ lá sen. Kiểu cổ áo của con gái. Thế có buồn cười không?
- Cái thằng ấy, mẹ ạ Mẹ lắc đầu:
- Sao con cứ gọi bạn là thằng thế nhỉ? Nói chuyện với mẹ, với bố, con không được gọi bạn là thằng nọ thằng kia. Bạn ấy tốt hay xấu mà con lại gọi thế?
Tú lúng túng:
- Con con cũng chưa biết ạ!
- Không biết một tí gì hết? Tú ngần ngừ, rồi thưa:
- Nó dát lắm mẹ ạ. Chúng con chế là mặc áo con gái, nó chỉ im lặng rồi đứng một mình thôi. Nghe Tú nói, vẻ mặt mẹ vẫn không vui. Mẹ nhìn em có ý trách:
- Hết gọi bạn là thằng, rồi lại gọi là nó. Sao con không gọi hẳn tên bạn ra hoặc là: bạn ấy, bạn con được nhỉ? Tên bạn ấy là gì?
- Là Nam. Phó Văn Nam mẹ ạ. Buồn cười quá cơ!
- Thế thì đến mai, con hãy chơi với Nam và hỏi sao Nam lại mặc áo con gái nhé! Cậu Nam ấy, hóa ra là một học sinh giỏi. Ngay bài toán tập đầu tiên làm ở lớp mới, không cần phải hỏi bạn ngồi bên cạnh, không xem bài của ai, cậu ấy đã được hẳn mười điểm. Mà chữ viết nữa chứ, rất đẹp.
Tú làm quen và biết được rằng nhà Nam nghèo thôi. Đến cái ti vi, bố mẹ cậu ấy cũng không có tiền để mua. Nam phải chuyển trường đi theo bố mẹ, vì mãi đến bây giờ cơ quan mới chia nhà cho. Trước đây là đi ở nhờ. Bố mẹ Nam có hai con. Chị Nam là con gái, áo quần mặc chật từ lúc bé, có cái nào mẹ lại mặc cho Nam. Mặc ở nhà và mặc ở trong cũng được. Mẹ Nam bảo Nam là: Bộ mặc ở ngoài thì cần phải đúng là của con trai. Lớn hơn nữa, thì thôi. Giờ còn bé thì mặc tạm. Mẹ sẽ dành tiền may cho Nam. Thương mẹ vất vả, nên Nam đã vâng lời. Tú nghe bạn kể mà thương bạn. Mặc áo thừa của chị, mà vẫn học giỏi, lại biết thương mẹ, chứ không đua đòi, thấy ai có cái gì cũng muốn có theo. Ngay hôm đó, về nhà Tú khoe:
- Mẹ ơi! Bạn Nam ấy, hay lắm mẹ ạ! Mẹ hỏi:
- Hay làm sao?
- Bạn ấy là học sinh giỏi và ngoan, mẹ ạ! Mẹ nhìn em. Ánh mắt mẹ cười vui
Câu hỏi:Vì sao đến cuối câu chuyện , Tú thay đổi cách nhìn về Nam?
Qua văn bản trên , em rút ra bài học có ý nghĩa nhất từ đoạn trích và lí giải vì sao?
`@` Vì sao đến cuối câu chuyện , Tú thay đổi cách nhìn về Nam?
`->` Bởi vì lúc ấy, Tú đã hiểu hoàn cảnh gia đình nhà Nam, trước kia thì Tú trêu chọc Nam nhưng sau đó thì Tú đã biết được phần nào cảnh nghèo khó của gia đình Nam và sự chăm chỉ học hành, hiểu chuyện trong gia đình của Nam nên bạn đã thay đổi cách nhìn về Nam. Từ một ''thằng con gái'' mà trở thành người trong lòng Tú mến mộ.
`@` Qua văn bản trên , em rút ra bài học có ý nghĩa nhất từ đoạn trích và lí giải vì sao?
Theo em, bài học có ý nghĩa nhất là không nên phán xét người khác chỉ qua ánh mắt, vẻ bề ngoài và sự việc chưa rõ ràng. Bởi lẽ, khi chúng ta có hành động như vậy mà chưa rõ sự tình như thế nào thì sẽ làm người bị nói buồn lòng, vì họ cũng có trái tim, biết suy nghĩ, yêu thương. Khi đó, người chỉ trích sẽ rất hài lòng vì những lời trêu chọc của mình mà không biết ở đó, người bị chỉ trích còn đau hơn sự vui vẻ của bạn gấp ngàn lần, bởi vì cuộc sống của nhiều người không được như bạn, họ phải chịu thiệt thòi, cảnh bần cùng cơ cực và chúng ta nên có suy nghĩ thương yêu họ, quý mến, quý trọng nhân cách đạo đức đáng quý ấy của chính họ.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK