Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 B1: Hãy kể về 1 kỉ niệm với người bạn...

B1: Hãy kể về 1 kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi B2: Hãy kể về 1 lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô buồn B3: Hãy viết bài văn kể l

Câu hỏi :

B1: Hãy kể về 1 kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi B2: Hãy kể về 1 lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô buồn B3: Hãy viết bài văn kể lại 1 kỉ niệm sâu sắc nhất của em với mẹ B4: Hãy kể về 1 kỉ niệm đáng nhớ đối với 1 con vật nuôi mà em yêu thích Yêu cầu: Tự sự, miêu tả, biểu cảm Trước 3h30 ạ (chx ny ib)

Lời giải 1 :

B3: Hãy viết bài văn kể lại 1 kỉ niệm sâu sắc nhất của em với mẹ

Bài làm:

MB: Vốn là một gia đình với những thành viên đều có tình yêu thương động vật, bố mẹ tôi đã tặng tôi một chú chó nhỏ trắng. Chú chó với gia đình tôi như một thành viên thứ năm, bóng dáng luôn vui mừng với chiếc đuôi nghoe nguẩy của chú chó đã trở thành nét yêu thương của căn nhà ấm cúng. Có một kỉ niệm mà tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ, đó là kỉ niệm cũng như ngày mà Bông mãi rời xa tôi.

TB: Tôi nhớ lắm cái ngày đầu tiên Bông trở thành "thành viên" của gia đình tôi. Bông là món quà bố hứa tặng cho tôi vì tôi đạt kết quả tốt. Hôm nay là ngày bố trở về sau tuần dài đi công tác xa nhà. Lúc đón bố tôi mong ngóng và chờ đợi lắm, vì đã một tuần bố không cạnh tôi. Bố xuống xe và cầm một chiếc lồng nhỏ có chú chó trắng đáng yêu, nói rằng đây là phần thưởng bố dành cho tôi. Tôi thích lắm. Chú chó trắng mới đẹp làm sao! Kể từ ngày đó, chú chó trở thành người bạn mới của tôi. 

      Chú chó không nặng lắm. Chú khoác trên mình bộ lông trắng dày,và xù lên trông như một cục bông di động. Bởi vậy tôi liền đặt tên cho chú là Bông. Tôi thích mỗi lần ôm Bông vào lòng mỗi lúc buồn, vì cảm giác thật ấm áp và như được an ủi vậy. Hai mắt Bông tròn xoe lúc nào cũng long lanh như hai giọt nước. Cái mũi chú lúc nào cũng ươn ướt như người bị cảm. Hai cái tai dài lủng lẳng lúc nào cũng vểnh lên nghe ngóng. Bốn chân dài với những móng vuốt sắc nhọn là vũ khí để Bông tự vệ khi gặp kẻ thù. 

      Bông rất nhanh nhẹn và thông minh. Mỗi lần tôi đi học về đều thấy Bông đứng đợi ở trước cổng vẫy vẫy đuôi chào tôi. Những lúc tôi ngồi học bài, Bông thường nhẹ nhàng đến bên tôi, dụi dụi đầu vào chân tôi như nũng nịu, như đòi tôi nựng. Những lúc ấy, tôi bèn bế Bông lên, vuốt vuốt Bông và ôm Bông vào lòng. 

       Những lúc rảnh rỗi tôi thường dẫn Bông đi chơi. Từ lúc nào chẳng biết tôi coi Bông như một người bạn thân của mình. Nhưng ngày hôm ấy, một ngày quá đau đớn xảy ra với tôi, ngày mà Bông rời xa tôi mãi mãi. Hôm ấy, tôi dắt Bông đi chơi xa hơn mọi lần. Trong lần mải chạy theo những trò chơi cùng đám bạn mà để Bông đứng một mình. Bông buồn quá muốn băng qua đường chơi. Tôi bỗng nghe tiếng "kít" rất lớn . Đến lúc quay ra thì đã muộn. Bông nằm trên nền đất lạnh không cử động. Tôi hốt hảng chạy đến ôm lấy Bông. Tôi đã khóc và nói xin lỗi mãi. Tôi thật vô dụng, Bông đã rời xa tôi mãi mãi

KB:  Tôi vẫn chưa nguôi buồn khi Bông rời xa tôi mãi mãi. Tôi sẽ mãi nhớ tới Bông, mãi nợ Bông một lời xin lỗi, lời xin lỗi không bao giờ được hồi đáp. 

Thảo luận

-- -.-"" có j dou ạ ^^ -> thế mk kick nick kia nha ;-;
-- T^T ò, bạn kick ik
-- ;-; dạaaaaaa
-- mà bạn k mấy z
-- k8 ạ -.-
-- .__. ò
-- cj oii
-- còn on ko cj?

Lời giải 2 :

Cô bước vào lớp với câu nói: “Các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra”. - Tôi quay ra sau nhìn mấy đứa bạn chí cốt của mình, nhưng ôi thôi, sao đứa nào cũng làm lơ mình hết vậy? - Chưa kịp dò bài gì cả, tôi lấy giấy làm bài kiểm tra trong sự hồi hộp, lo lắng. - Cô đọc đề xong, tôi thấy ai cũng cắm cúi làm bài. - Còn tôi, nhìn vào đề, nó biết tôi còn tôi thì mù mờ chẳng biết nó ra thế nào. - Thế là tôi bạo dạn mở cặp lấy tài liệu để quay cóp, chẳng còn cách nào khác. - Lần kiểm tra ấy, tôi đạt điểm 10 to tướng. - Tôi rất vui và tự hào vì điều đó. - Tôi đi khoe khắp nơi: bạn bè, ba mẹ, anh chị của mình,.. - Tối đó, tôi ngủ không được khi nghĩ về những gì mình đã làm. Tôi trăn trở, trằn trọc khó ngủ vì dù sao đi chăng nữa con điểm 10 ấy đâu phải do sức lực của tôi mà có. - Tôi đắn đo, suy nghĩ rất nhiều; không biết tôi có nên nói ra sự thật hay không? - Cuối cùng, tôi quyết định sẽ gặp cô vào sáng mai để nói tất cả sự thật. - Cô nghe tôi nói sự thật, cô đưa ra những lời khuyên nhẹ nhàng và bảo tôi không được tái phạm nữa. Bên cạnh đó, cô cũng khen tôi vì đã trung thực nhận lỗi, đó là điều đáng trân trọng. - Tôi hối hận rất nhiều về những gì mình đã làm và hứa sẽ không bao giờ tái phạm. III. Kết bài - Đó là lần mắc khuyết điểm sâu sắc trong cuộc đời tôi. -BT2 Tôi sẽ cố gắng học tập tốt hơn và tự giác cao hơn trong việc học tập.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK