B3: Hãy viết bài văn kể lại 1 kỉ niệm sâu sắc nhất của em với mẹ
Bài làm:
MB: Vốn là một gia đình với những thành viên đều có tình yêu thương động vật, bố mẹ tôi đã tặng tôi một chú chó nhỏ trắng. Chú chó với gia đình tôi như một thành viên thứ năm, bóng dáng luôn vui mừng với chiếc đuôi nghoe nguẩy của chú chó đã trở thành nét yêu thương của căn nhà ấm cúng. Có một kỉ niệm mà tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ, đó là kỉ niệm cũng như ngày mà Bông mãi rời xa tôi.
TB: Tôi nhớ lắm cái ngày đầu tiên Bông trở thành "thành viên" của gia đình tôi. Bông là món quà bố hứa tặng cho tôi vì tôi đạt kết quả tốt. Hôm nay là ngày bố trở về sau tuần dài đi công tác xa nhà. Lúc đón bố tôi mong ngóng và chờ đợi lắm, vì đã một tuần bố không cạnh tôi. Bố xuống xe và cầm một chiếc lồng nhỏ có chú chó trắng đáng yêu, nói rằng đây là phần thưởng bố dành cho tôi. Tôi thích lắm. Chú chó trắng mới đẹp làm sao! Kể từ ngày đó, chú chó trở thành người bạn mới của tôi.
Chú chó không nặng lắm. Chú khoác trên mình bộ lông trắng dày,và xù lên trông như một cục bông di động. Bởi vậy tôi liền đặt tên cho chú là Bông. Tôi thích mỗi lần ôm Bông vào lòng mỗi lúc buồn, vì cảm giác thật ấm áp và như được an ủi vậy. Hai mắt Bông tròn xoe lúc nào cũng long lanh như hai giọt nước. Cái mũi chú lúc nào cũng ươn ướt như người bị cảm. Hai cái tai dài lủng lẳng lúc nào cũng vểnh lên nghe ngóng. Bốn chân dài với những móng vuốt sắc nhọn là vũ khí để Bông tự vệ khi gặp kẻ thù.
Bông rất nhanh nhẹn và thông minh. Mỗi lần tôi đi học về đều thấy Bông đứng đợi ở trước cổng vẫy vẫy đuôi chào tôi. Những lúc tôi ngồi học bài, Bông thường nhẹ nhàng đến bên tôi, dụi dụi đầu vào chân tôi như nũng nịu, như đòi tôi nựng. Những lúc ấy, tôi bèn bế Bông lên, vuốt vuốt Bông và ôm Bông vào lòng.
Những lúc rảnh rỗi tôi thường dẫn Bông đi chơi. Từ lúc nào chẳng biết tôi coi Bông như một người bạn thân của mình. Nhưng ngày hôm ấy, một ngày quá đau đớn xảy ra với tôi, ngày mà Bông rời xa tôi mãi mãi. Hôm ấy, tôi dắt Bông đi chơi xa hơn mọi lần. Trong lần mải chạy theo những trò chơi cùng đám bạn mà để Bông đứng một mình. Bông buồn quá muốn băng qua đường chơi. Tôi bỗng nghe tiếng "kít" rất lớn . Đến lúc quay ra thì đã muộn. Bông nằm trên nền đất lạnh không cử động. Tôi hốt hảng chạy đến ôm lấy Bông. Tôi đã khóc và nói xin lỗi mãi. Tôi thật vô dụng, Bông đã rời xa tôi mãi mãi
KB: Tôi vẫn chưa nguôi buồn khi Bông rời xa tôi mãi mãi. Tôi sẽ mãi nhớ tới Bông, mãi nợ Bông một lời xin lỗi, lời xin lỗi không bao giờ được hồi đáp.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK