Thân bài: Nước Nam đang yên bình thì giặc Minh kéo quân sang đô hộ. Chúng ngang nhiên làm nhiều điều bạo ngược và xem dân ta như cỏ rác. Lòng dân vô cùng oán hận.
Bấy giờ, ở vùng Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy, nhưng thế lực còn non yếu nên nhiều lần bị thất bại. Dân ta vẫn làm thân trâu ngựa. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn chiếc gươm thần để làm vũ khí đánh giặc cứu nước.
Một đêm nọ, ở tỉnh Thanh Hóa, có người dân chài tên là Thận đi thả lưới. sau khi quang lưới xuống bến thì kéo lên được một thanh sắt. Lê Thận quang thanh sắt ấy đi rồi đến chổ khác để thả lưới. Lần tứ hai kéo lưới cũng chỉ được một thanh sắt, chàng lại ném xuống sông. Lần thứ ba cũng thế, thanh sắt ấy lại mắc vào lưới. Lấy làm ngạc nhiên, Thận mồi lửa rọi vào thanh sắt nhìn kĩ thì nhận ra một lưỡi gươm. Lê Thận mừng rỡ đem lưỡi gươm về nhà. Sau đó, Thận gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Khát vọng hòa bình và lòng yêu nước đã làm Thận hăng hái, gan dạ, không sự nguy hiểm trước kẻ thù hung hãn. Chủ tướng Lê Lợi và một số tùy tùng đến nhà Lê Thận để bàn việc nước. Căn nhà nhỏ tối om, đột nhiên lưỡi gươm sáng rực lên một góc nhà. Lấy làm lạ, Lê Lợi cầm lưỡi gươm lên xem có hai chữ “Thuận Thiên” nhưng không biết đó là báu vật. Rồi mọi người trở về với việc đánh giặc nhưng luôn bị thất bại.
Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng mỗi người một ngả chạy vào rừng. Lúc đi qua khu rừng nọ, Lê Lợi thấy có ánh sáng lạ trên ngọn cây đa. Ông trèo lên thì phát hiện một chuỗi gươm nạm ngọc. Lê Lợi lấy chuôi gươm giắt vào thắt lưng và liên tưởng đến lưỡi gươm ở nhà Lê Thận.
Mấy hôm sau, Lê Lợi gặp các tướng cùng Lê Thận và kể lại cho mọi người nghe về chuôi gươm. Khi đem tra chuôi gươm vào lưỡi gươm thì vừa vặn như in.
Lê Thận mừng rỡ, nâng gươm lên ngang đầu nói với Lê Lợi:
- Đây là Trời phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm này để báo đền tổ quốc.
Từ đó, Nghĩa quân Lam Sơm mỗi ngày một thêm nhuệ khí. Lê Lợi, gươm thần cũng nghĩa quân Lam Sơn tung hoành ngang dọc. Trận nào cũng mang về chiến thắng, quân minh bạt vía kinh hồn. Uy thế thuộc về nghĩa quân Lam Sơn, binh lực mỗi ngày một lớn mạnh. Nghĩa quân xông xáo đi tìm giặc, chiếm được nhiều kho lương thực của giặc để nuôi quân. Gươm thần mở đường cho nghĩa quân đánh tràn vô tận, đánh cho đến khi đất nước sạch bóng quân thù. Đất nước thái bình, Lê Lợi lên làm vua.
Một năm sau, Lê Lợi ngự thuyền rồng đi dạo quanh hồ Tả Vọng. Long Quân sai Rùa Vàng lên đòi thanh gươm thần. Khi thuyền tiến ra giữa hồ, Rùa Vàng nhô đầu và mai lên khỏi mặt nước, vua ra lệnh cho thuyền đi chậm lại. Đứng ở mạn thuyền, vua thấy thanh gươm thần đeo bên người tự nhiên lay động. Rùa Vàng nhô đầu lên và nói:
- Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân!
Vua hiểu ý liền nâng thanh gươm về phía Rùa Vàng. Nhanh như cắt, Rùa Vàng há miệng đớp lấy thanh gươm rồi lặn xuống nước. Gươm và Rùa đã chìm xuống đáy hồ nhưng ánh sáng vẫn còn le lói dưới mặt nước trong xanh.
Từ đó, hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là Hồ Gươm hay hồ Hoàn Kiếm. Một tên gọi gắn liền với một vũ khí giàu chất chính nghĩa, tính chất nhân dân và chiến thắng vẻ vang của cuộc khởi nghĩa Lam Sơn.
kết bài: Có lẽ đứng trước hồ Hoàn Kiếm thì em cũng nhớ đến gươm thần quý báu, nhớ đến cuộc chiến oanh liệt của nghĩa quân Lam Sơn với những vị tướng hiền tài đã cứu nước cứu dân. Em càng tự hào về đất nước, về lịch sử của dân tộc mà truyền thuyết để lại. Em mong sao Trái Đất hôm nay và mai sau mãi mãi hòa bình.
phần mở bài bù nha:)
Vào một đêm trăng tròn, bà kể cho cho chúng em nghe một sự tích từ thời xưa kia tên là Hồ Gươm
Tôi là Lê Thận - một người làm nghề đánh cá ở Thanh Hóa. Tôi sống trong những năm tháng đất nước bị giặc Minh đặt ách đô hộ. Bọn chúng coi dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược, khiến tôi và nhân dân căm hận đến tận xương tủy.
Một hôm, như thường lệ, tôi lại thả lưới ở một khúc sông vắng. Tuy nhiên cả hai lần liên tục tôi đều vớt được một thanh sắt lớn. Hai lần đầu tôi ném lại thanh sắt xuống sông, đến lần thứ ba thì tò mò về điều kỳ lạ này, nên tôi đã đem thanh sắt ấy về nhà. Khi soi lên ánh lửa thì tôi nhận ra đó là một lưỡi gươm. Biết đây là thanh gươm quý nên tôi đem nó cất cẩn thận.
Một thời gian sau, tôi gia nhập nghĩa quân Lam Sơn để đánh đuổi giặc Minh ra khỏi bờ cõi. Tôi đã chiến đấu hết mình, luôn hăng hái, gan dạ, không sợ nguy hiểm. Một hôm, chủ tướng Lê Lợi đến nhà tôi. Tự nhiên lúc đó, lưỡi gươm được cất ở góc nhà sáng rực lên, chiếu rõ hai chữ Thuận Thiên trên thân gươm. Tuy nhiên, lúc ấy tôi và mọi người cũng không cho rằng đây là gươm quý.
Bẵng đi một thời gian. Một hôm, khi nghĩa quân bị giặc đuổi, tôi và chủ tướng Lê Lợi trên đường chạy thoát đã bị lạc nhau. Ba ngày sau, khi gặp lại nhau, tôi nhìn thấy chủ tướng có mang theo một chuôi gươm nạm ngọc. Ngay lập tức, tôi đem lưỡi gươm ra dâng cho chủ tướng. Chuôi gươm và lưỡi gươm vừa như in. Thấy vậy, tôi quỳ xuống, nâng gươm và ngẩng đầu nói với chủ tướng:
- Đây là Trời có ý phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm thần này để báo đền Tổ quốc!
Từ đó, nhuệ khí của nghĩa quân ngày càng tăng mạnh. Thanh gươm thần trong tay chủ tướng Lê Lợi tung hoành khắp các trận địa, làm cho quân Minh bạt vía. Nghĩa quân ngày càng lớn mạnh và đánh đuổi sạch bóng quân Minh trên đất nước ta.
Một năm sau, khi hòa bình lập lại, khi vua Lê Lợi đang đi dạo thuyền rồng trên hồ Tả Vọng, thì Rùa Vàng xuất hiện và nói: “Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân!”. Thế là vua Lê Lợi dâng gươm kính cẩn đưa cho Rùa Vàng. Cũng từ hôm đó, hồ Tả Vọng được đổi tên thành hồ Hoàn Kiếm.
2. Đề tham khảo 2: Trong vai Long Quân kể lại truyền thuyết Sự tích Hồ Gươm
Ta là Long Quân - một vị thần của sông nước, biển cả của nước Nam. Lúc bấy giờ nước Nam đang phải gánh chịu sự đô hộ của giặc Minh. Lũ giặc độc ác đó xem nhân dân nước Nam như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược, khiến ai nấy đều căm hận đến tận xương tủy. Trước tình hình đó, ta quyết định phải giúp nhân dân nước Nam dành lại độc lập.
Sau một thời gian suy nghĩ, ta quyết định cho nhân dân nước Nam mượn sức thanh gươm thần của mình để đánh giặc. Tuy nhiên, ta đã tách thanh gươm làm hai phần là lưỡi gươm và chuôi gươm để nhắc nhở nhân dân về sự đoàn kết chặt chẽ. Bởi dù có sức mạnh của gươm thần mà nhân dân không đoàn kết cùng nhau thì khó mà chiến thắng được.
Thế là ta đã đưa lưỡi gươm có khắc dòng chữ Thuận Thiên đến chỗ một người làng chài ở Thanh Hóa tên là Lê Thận. Anh chàng này kéo lên được lưỡi gươm hai lần đều ném lại xuống nước. Phải đến lần thứ ba mới chịu mang về nhà. Còn chuôi gươm thì ta đưa cho Lê Lợi - người lãnh đạo của khởi nghĩa Lam Sơn. Khi lưỡi gươm và chuôi gươm này gặp nhau thì sẽ phát ra ánh sáng màu nhiệm và phát huy được sức mạnh phi thường. Cũng như khi chủ tướng gặp được những tướng lĩnh xông xáo, trung thành và quyết tâm chiến đấu vì tổ quốc, thì nghĩa quân mới lớn mạnh được.
Sau khi nhận được gươm thần, nghĩa quân Lam Sơn ngày một lớn mạnh, tung hoành khắp các trận địa, làm cho quân Minh bạt vía. Uy thế của nghĩa quân ngày một lan xa. Họ không phải trốn tránh như trước nữa, mà chủ động đi tìm giặc để tấn công. Nghĩa quân cũng không phải ăn uống kham khổ như trước nữa vì đã có nguồn lương thực dồi dào từ những kho lương thực chiếm được của giặc. Gươm thần tiếp thêm sức mạnh cho nghĩa quân đánh đuổi sạch toàn bộ giặc Minh trên lãnh thổ đất nước ta. Điều này làm ta hết sức vui mừng và tự hào về con dân nước Nam.
Một năm sau, khi đất nước đã thái bình, ta nhận thấy đã đến lúc thu hồi trở lại thanh gươm thần nên đã sai Rùa Vàng đến gặp Lê Lợi. Nhà vua đã ngay lập tức đem gươm thần trả lại để Rùa Vàng mang gươm về cho ta. Thật không ngờ, sự kiện ấy đã khiến Lê Lợi đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Hoàn Kiếm.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK