Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Hãy viết 1 bài văn biểu cảm về mẹ. câu...

Hãy viết 1 bài văn biểu cảm về mẹ. câu hỏi 2202911 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Hãy viết 1 bài văn biểu cảm về mẹ.

Lời giải 1 :

             Công cha như núi thái sơn

     Ngiã mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Qua đó chúng ta thấy công lao của mẹ là rất lớn vae em cũng yêu quý mẹ nhất trong gia đình.

Trong gia đình người mà em thân nhất đó chính là mẹ.Mẹ là người mang nặng để đâu để sinh ra chúng ta,nuôi chúng ta khôn lớn trưởng thành.Mẹ em năm nay đã 40 tuôi.Mái  tóc của mẹ đã lấm tấm có những sợi tóc bạc.Khuôn mặt của mẹ hình cữ điền.Đôi mắt của mẹ ống ánh,cặp má của meh hồng hào.Dáng người của mẹ cao ráo.Cách ăn mặc của mẹ giản dị.Làn da của mẹ đen ngăm.Bàn tay của mẹ sần sùi chắc vì mải lo làm việc.em rất yêu mẹ của em

Tính tình của mẹ em rất hiền lành.Mẹ luôn yêu thương và quan tâm tới em.Lúc nào mẹ đi công tác về cũng đều mua quà cho em.Công viecj của mẹ em rất bận rộn nhưng mỗi lúc em có bài toán khó là mẹ luôn giúp đỡ em.Việc mà em nhớ nhất trong cuộc đời này đó chính là:Hôm ấy là 1 ngày trời mưa to,các bạn rủ em đi đá bóng,mẹ em không cho em đi nên em liền cãi lại mẹ và đi chơi với các bạn.Và hậu quả của tối hôm đó là em sốt hơn 40 đọ và phải đi bệnh viện.Mẹ không hề chưởi em cũng không hề đánh em mà còn chăm sóc rất nhiệt tình.Mẹ em còn đôn đáo phục vụ em từ việc uống thuốc tới việc ăn.Qua sự việc đó em càng thương mẹ hơn

Em rất yêu mẹ và cũng tự hào về mẹ.Em hứa với lòng sec cố gắng học thật giỏi để không làm mẹ buồn

xin ctlhn ạ

no COPY

Thảo luận

Lời giải 2 :

Chưa bao giờ tôi cảm thấy cô đơn như lúc này. Xung quanh, mọi thứ dường như ngưng đọng lại trong tiếng nấc. Tôi cảm thấy nhớ người mẹ yêu dấu của mình.

Tôi chợt nhận ra rằng tôi biết nói tiếng “mẹ” đã được mười lăm năm. Tiếng mẹ là tiếng nói thuộc về bản năng mà tôi thì vô tình nên không nhận ra hết ý nghĩa lớn lao của nó. Tôi tự cảm thấy bản thân là một đứa trẻ hư khi từng nghĩ rằng mình có thể tự lập mà không cần có mẹ. Sẽ chẳng ai trên đời này yêu thương tôi hơn mẹ, tôi biết vậy và càng thấy xấu hổ khi không thể nói với mẹ rằng tôi yêu mẹ nhất.

Có những khi mẹ dịu dàng hỏi rằng tôi yêu mẹ hơn hay yêu bố hơn. Tôi hồn nhiên giơ hai ngón tay trỏ lên, đặt cạnh nhau và nói: “Con yêu bố mẹ bằng nhau như hai ngón tay này này, nhưng mà nếu mẹ mắng con thì con sẽ lùi một ngón tay xuống và yêu bố hơn đấy!”. Mẹ chỉ cười thật hiền mà chẳng nói lời nào hết. Con gái của mẹ, bây giờ, không còn là cô bé có mái tóc cháy nắng, cao một mét hai, nặng hai mươi lăm ký. Tôi đã lớn rồi, đã trở thành một cô gái, vẫn hồn nhiên như xưa, nhưng cũng biết điệu đà, đỏm dáng. Mẹ nhìn tôi diện một bộ quần áo mới, thoa một chút son môi và đi chơi cùng chúng bạn, lúc ấy, ánh mắt mẹ thật lạ. Có lần tôi hỏi vì sao mẹ nhìn tôi như thế, mẹ bảo rằng:

- Mẹ cảm thấy tự hào vì con đã lớn!

Nghe vậy, tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Nhớ lại đã từng có những lúc mẹ tôi mình to tiếng với nhau. Tôi giận dỗi và không buồn để ý xem mẹ nghĩ gì. Tôi đã từng nghĩ là mẹ không yêu thương tôi. Nhưng sau đó, tôi lại thấy vô cùng ân hận.

Từ tận đáy lòng tôi cảm thấy vô cùng yêu thương mẹ. Tôi hy vọng mẹ sẽ thật khỏe mạnh, để có thể ở bên tôi thật lâu.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK