Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Hãy tưởng tượng vài năm sau Thành được bố đưa...

Hãy tưởng tượng vài năm sau Thành được bố đưa về quê gặp lại mẹ và em. Hãy kể lại cuộc gặp gỡ xúc độnh đấy. (Bài trong chuyện "Cuộc chia tay của những con búp

Câu hỏi :

Hãy tưởng tượng vài năm sau Thành được bố đưa về quê gặp lại mẹ và em. Hãy kể lại cuộc gặp gỡ xúc độnh đấy. (Bài trong chuyện "Cuộc chia tay của những con búp bê" sgk lớp 7 tập 1 trang 21) Mn ơi e đg cần gấp ạ. Giúp e vs ạ. E cảm ơn mn trước ạ

Lời giải 1 :

Chắc hẳn các bạn đã biết tôi là ai rồi đúng không - tôi là Thành, cậu bé năm nào đã phải chia tay em vì chính mâu thuẫn của bố mẹ. Từ ngày Thủy đi về quê ngoại, cuộc sống của tôi thiếu đi những tiếng cười của tuổi thơ, cũng vì sự cố đó mà tôi đã sống trong một gia đình không có đủ tình yêu thương của cả cha và mẹ. Năm nay tôi đã là một sinh viên đại học, mọi người xung quanh đều vô cùng yêu mến bởi tính cách tôi hòa đồng, rất hay giúp đỡ hàng xóm những việc vừa sức mình. 

Kì nghỉ hè năm nay, tôi dự định sẽ đi chơi đâu đó cho khuây khỏa. Trong giờ cơm tối, tôi nói cho cha nghe về ý định của mình, ông cười cười, nói:

- Hè năm nay ba sẽ cho con đi tới một nơi. 

Tôi nhìn cha, tò mò hỏi:

- Đi đâu thế ạ?

Cha tôi không nói gì, chỉ cười cười nhưng tôi đã phát hiện sự vui mừng hiện lên trong mắt ông. Nụ cười đó đã lâu rồi tôi chưa được thấy. Tôi bất giác cười thầm và hỏi thêm:

- Khi nào đi thế ạ?

- Ngày mai hai cha con mình sẽ đi luôn.

Tôi dạ rồi chạy vào phòng, ngồi nơi cửa sổ ngắm nhìn bầu trời đêm. Trên trời, những ngôi sao đang tỏa sáng lấp lánh, gió thổi nhè nhẹ khiến cho lá cây xào xạc. Bầu trời về đêm đẹp là thế nhưng tôi không tài nào ngừng nhớ về mẹ và Thủy. Những kỉ niệm cứ ùa về trong tâm trí tôi, ngày một nhiều: lần tôi đá bóng bị rách áo, chính Thủy là người đã vá cho tôi và giấu mẹ chuyện đó đến tận bây giờ. Tôi lấy tấm ảnh gia đình ở trong ngăn tủ ra, nhìn ngắm mẹ va em, hình ảnh người mẹ chăm sóc tôi suốt bao năm nay hiện lên ngày càng rõ trong đầu. Bất giác khóe mắt tôi cay cay, nước mắt cứ chảy xuống, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay..... 

Sáng hôm sau, hai cha con tôi thu dọn đồ đạc để đi chơi, tôi rất tò mò và hồi hộp, không biết nơi đó sẽ xinh đẹp đến nhường nào. Ngồi trên xe, tôi mở cửa sổ để ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Buổi sáng, cảnh vật xung quanh nhìn rất thích mắt, ngọn gió mát rong cứ chốc chốc thổi qua khiến tâm hồn tôi càng dịu êm. Sau hai tiếng đồng hồ, hai cha con tôi dừng xe trước của của một ngôi nhà một tầng, bố đưa tay mở cánh cửa sơn màu xanh và đi vào trong. Tôi cũng đi theo bố vào trong nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ: mẹ tôi, Thủy và bà ngoại đang ngồi trên hàng ghế gỗ, nước mắt tôi tuôn trào ra, nhìn sang bên cha, tôi thấy hình như ông còn xúc động hơn cả mình. Thủy chạy đến kéo tay tôi ngồi xuống ghế, tôi vẫn chưa tin vào sự thật, cứ liên tục cấu vào tay mình. Mẹ vẫn ngồi đó, lên tiếng:

- Lâu nay con đã chịu thiệt thòi nhiều rồi, từ ngày mai, mẹ và em sẽ chuyển về thành phố sống với bố và con!

Lời mẹ nói ra khiến tôi vui mừng khôn xiết, hai anh em tôi ríu rít như những chú chim non. Chiều đến, những túi hành lý được vận chuyển lên xe, chúng tôi cùng nhau đi về mái nhà xưa. Cảnh vật hai bên đường vẫn như buổi sáng nhưng tôi lại cảm thấy nó khác hơn rất nhiều.

Sau khi về nhà, hai anh em tôi lại dắt nhau đi ra ngoài tản bộ, ánh nắng chan hòa chiếu lên gương mặt ngây ngô của Thủy khiến tôi bồi hồi, xúc động vô cùng. 

#quynhchi

Thảo luận

Lời giải 2 :

Hè về, tôi tự thưởng cho mình một chuyến du lịch đến vùng quê thanh bình và yên tĩnh này. Cả kỳ nghỉ chỉ có trời xanh gió mát lạnh và tiếng nô đùa của bọn tụi nhỏ trong làng. Trên đường tới đây, tôi đã liên tưởng đến một thời gian nghỉ ngơi thoải mái. Con người nơi đây tuy không biết tôi là ai nhưng vẫn niềm nở chào đón tôi. Tuy nhiên, tới ngày chuẩn bị xa nơi này, tôi lại bị níu kéo bởi một người – một người đã xa tôi suốt năm năm qua.

Buổi sáng mùa hè trong lành và mát mẻ, tôi đi bộ quanh làng và tiện thể tạt vào khu chợ, chợ quê tuy không đủ mặt hàng như siêu thị trên thành phố nhưng rất đông vui và nhộn nhịp, giữa biển người đang mua bán, tôi dặc biệt chú ý đến một cô bé có mái tóc đen và dài bán rau quả ở góc chợ. Tò mò, tôi lân la đến gần, cô bé này cũng chạc tuổi tôi nhưng gầy hơn, gương mặt trái xoan trông rất ưa nhìn. Khi chỉ cách cô ấy vài bước chân, tôi bỗng sững người lại, cô bé này rất giống cô bạn chơi chuyền, chơi chắt với tôi những năm xưa. Thủy! đúng là Thủy thật rồi! nụ cười kia và cách ăn nói đúng là Thủy, tôi không tin vào mắt mình nữa, tới khi Thủy quay mặt về phía tôi, hai chúng tôi mới chính thức nhận ra nhau.

Thủy dẫn tôi về nhà bà ngoại của bạn ấy, một ngôi nhà cấp bốn ọp ẹp và đã khá cũ, khác hẳn với căn nhà cao tầng mà cậu ấy sống vào những năm trước. tôi còn nhớ năm năm trước tôi còn khóc hết nước mắt vì biết Thủy phải về quê ngoại sống cùng với mẹ. Tôi chưa bao giờ dám mơ có một ngày chúng tôi lại gặp nhau như thế này. Thủy vẫn ngoan và hiền như xưa, bạn ấy kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện. Tôi biết Thủy đã phải đau đớn, chịu đựng rất nhiều khi xa anh trai của mình, Thành cũng thế, cả hai anh em cậu ấy đều mất một thời gian dài để tập cách tự lập một mình, nhắc về quá khứ, mắt Thủy nhìn đăm đăm vào một khoảng không vô định, ngân ngấn nước. Những năm tháng qua không có lúc nào Thủy không nhớ tới anh trai, tới bố, tới những kỉ niệm ấu thơ cùng bạn bè. Tôi thương bạn lắm, trong khi những đứa trẻ khác được sống trong vòng tay ấm áp yêu thương của bố mẹ thì Thủy lại có một tuổi thơ ngập tràn nước mắt vì phải chịu sự chia cắt đau tới xé lòng, thế mà Thủy vẫn có nghị lực để vươn lên, để vừa học vừa kiếm tiền phụ giúp gia đình. Thủy kể, khi mới về đây Thủy phải đi bộ năm cây số tới trường đến chảy máu chân. Cuộc sống chật vật, lam lũ khiến đôi bàn tay của Thủy chai sạm và đầy những vết xước. Tôi chợt nghĩ tới Thành. Liệu cậu ấy sẽ cảm thây như thế nào khi thấy đứa em gái mình yêu thương hết mực phải lao động vất vả để kiếm sống, Giá như bố mẹ ậu ấy không chia tay thì năm xưa hai đứa trẻ vô tội ấy đâu phải rời xa nhau? Thủy sẽ không phải khổ cực như thế này, Nghe câu chuyện của bạn cũ, sao tôi bỗng thấy hối hận khi quên lãng đi hạnh phúc mình đang được hưởng, thấy mình thật vô dụng khi không có được sự dũng cảm vượt lên khó khăn như Thủy, tôi càng cảm thấy phục cô bạn hơn.

Thủy giục tôi kể về Thành, về các bạn, về cuộc sống trên thành phố, về cô giáo… Ánh mắt cậu ấy háo hức, chăm chăm vào tôi chờ đợi. Cô giáo Tâm vẫn đẹp và trẻ như trước, vẫn ngaỳ ngày đến lớp với lũ học trò, thi thoảng rãnh rỗi tôi vẫn đến thăm cô, cô rất lo co Thủy, vẫn ngày ngày nhớ tới em bé bất hạnh phải nghỉ học kiếm sống, cô vẫn thường nhắc nhở chúng tôi nếu có gặp Thủy thì nhớ báo cho chúng tôi biết. Những năm qua lớp chúng tôi vẫn đoàn kết và gắn bó với nhau như cũ, có nhiều kỉ niệm đẹp và cũng có lúc buồn. Thủy khóc, những giọt nước mắt nhớ thầy cô, nhớ bạn và cũng vì tủi thân. Tội nghiệp Thủy, vì lỗi của người lớn mà bạn phải từ bỏ tuổi thơ, từ bỏ một tương lai sáng lạng. Thành nay đã học đại học, đã là một cậu sinh viên chững chạc và hiểu chuyện. Bây giờ mỗi khi tới nhà cậu ấy chơi, tôi vẫn thấy hai con búp bê cũ ngồi khoác tay nhau và mỉm cười hạnh phúc, Nghe đến đây Thủy bật khóc nức nở, tôi hiểu được phần nào nỗi mất mát của người bạn nhỏ, tôi biết nỗi nhớ da diết của Thủy với Thành, biết sư lo lắng tận tình của cô đối với anh trai yêu quý. Thủy cố kìm nén từng tiếng nấc trong vô vọng. Lòng tôi quặn lại tôi không biết cuộc sống thiếu bờ vai vững chắc của người cha sẽ biến tôi thành con người như thế nào? Vội vã lau đi những giọt nước mắt, Thủy gượng cười, giục tôi kể tiếp. Sau khi Thủy đi, anh Thành không quan tâm gì tới chuyện bài vở nữa, trong một thời gian dài, cuộc sống của Thành gắn liền với thế giới ảo, những buổi bên màn hình máy tính thâu đêm. Nhưng chẳng hiểu sao, Thành lại có niềm tin và dũng cảm thi vào đại học, Thủy mỉm cười hạnh phúc, tôi cũng đã từng nhìn thấy nụ cười mãn nguyện này trên gương mặt Thành, khi anh ấy ngắm hai con búp bê.

Hai anh em Thành và Thủy, hai đứa trẻ bất hạnh vô tình bị cuốn vào vòng xoáy của người lớn đã phải chịu biết bao khổ cực, tuy phải chia xa, phải chịu hoàn cảnh chia tay đau xé lòng nhưng tình cảm của anh em họ vẫn mãi bền chặt, tôi cũng khóc theo Thủy. Cố gắng an ủi bạn cố gắng vượt qua khó khăn, phải vững tin hướng về phía trước. Mong rằng may mắn sẽ mãi mỉm cười với cô bạn nhỏ của tôi. Mong hai anh em sẽ sớm gặp lại nhau, mong sao cả Thành và Thủy đều có một tương lai tốt đẹp đang chờ họ phía trước, Mong rằng trên thế giới sẽ không có những đứa trẻ phải chịu sự khổ đau của nỗi chia ly, mất mát. Trước khi về, tôi ngỏ lời muốn đưa Thủy lên thành phố, nhưng bạn từ chối vì phải phụ giúp gia đình kiếm sống, Thủy còn nhờ tôi gửi cho Thành chút quà quê, khóe mắt bạn lại long lanh những giọt nước mắt, lưu luyến mãi, tôi mới ra về được, Thủy còn dặn tôi nhiều điều gửi tới thầy cô, bạn bè. Thủy nắm chặt tay tôi như bắt tôi phải hứa, phải nhớ những lời nhắn nhủ ấy.

Chiếc xe khách đưa tôi về thành phố, về với cuộc sống bận rộn hàng ngày. Chuyến đi này khiến lòng tôi có thêm một khoảng lặng, tôi đã nhận được nhiều bài học quý giá sau chuyến đi này. Năm sau, tôi chắc chắn sẽ quay lại đây, nhưng không phải một mình nữa mà là với người mà Thủy luôn chờ đợi: Thành.

Đây nha bạn. Chúc bạn học tốt

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK