Tôi là Lý Thông - một người bán rượu tình cờ có quen biết một người có sức khỏe như voi bởi anh ta gánh một gánh củi lớn nên tôi mới nghĩ bụng nếu cho anh ta về ở cùng thì có lợi biết bao. Thế rồi tôi mới đến để gợi chuyện, gạ anh ta cùng mình kết nghĩa anh em và anh ta tên là Thạch Sanh, một người mồ côi cha mẹ, tứ cố vô thân . Nghe giờ có người chăm sóc mình thì anh ta cảm động, vui vẻ lắm rồi đến chung ở với mẹ con tôi.
Bấy giờ trong vùng có con chằn tinh có nhiều phép lạ, thường ăn thịt người. Quan quân đã nhiều lần đến bị vây định diệt trừ nhưng không thể làm gì được. Dân phải lập cho nó miếu thờ, hằng năm nộp một mạng người cho chân tỉnh ăn thịt để nó đã phá phách. Năm ấy, đến lượt tôi nộp minh. Mẹ con tôi mới nghĩ kế để lừa tên Thạch Sanh ngu ngốc để anh ta chết thay cho mình. Chiều hôm đó, chờ Thạch Sanh kiếm củi về, tôi dọn một mầm rượu thịt ê hề mới ăn, rồi bảo : Đêm nay, đến phiên anh canh miếu thờ, ngặt vì dở cát mẻ rượu, em chịu khó thay anh, đến sáng thì về. Thạch Sanh thật thì nhận lời đi ngay.
Một lúc sau khi mẹ con tôi đang ngủ, bỗng nghe tiếng gọi cửa. Cứ ngỡ là hồn oan của Thạch Sanh hiện về, mẹ con tôi sợ lắm, van lạy rồi rít. Khi Thạch Sanh vào nhà kế cho nghe chuyện giết chằn tinh, chúng mới hoàn hồn. Anh ta kể :Nửa đêm, Thạch Sanh đang làm dim mắt thì chân tỉnh sau miếu hiện ra, nhẹ nanh, giờ vuốt định và lấy chủng. Thạch sanh với lấy búa đánh lại, Chặn tinh hoá phép, thoát biến thoát hiện. Thạch Sanh không núng, dùng nhiều võ thuật đánh con quái vật. Chỉ một lúc, lưỡi búa của chúng đã xả xác nó làm hai. Chân tỉnh hiện nguyên hình là một con trăn khổng lồ, nó chết để lại bên mình bộ cung tên bằng vàng. Thạch Sanh chặt đấu quái vật và nhặt bộ cung tên xách về. Tôi nghĩ nếu chuyện này tâu lên nhà vua thể nào cũng có thưởng lớn mới nghĩ cách lừa tên Thạch Sanh này. Một lúc lâu tôi mới nói :
`–` Con trăn ấy là của vua nuôi đã lâu. Nay em giết nó, tất không khỏi bị tội chết. Thời, bây giờ nhân trời chưa sáng em hãy trốn ngay đi. Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu.
Thạch Sanh lại thật thả tin ngay. Chàng vội vã từ giã mẹ con tôi, trở về túp lều cũ dưới gốc đa, kiếm củi nuôi thân. Còn tôi thì hí hửng đem đầu con yêu quái vào kinh đô nộp cho nhà vua. Hán được vua khen, phong cho làm Quận công. Vua có cô công chúa vừa đến tuổi lấy chồng. Hoàng tử nhiều nước sai sử đến hỏi công chua làm vợ nhưng không ai vừa ý nàng. Nhà vua phải mở một hội lớn cho hoàng tử các nước và con trai trong thiên hạ tới dự, để công chúa trên lầu cao ném quả cầu may thế quả cấu nơi trùng người nào, công chúa sẽ lấy người ấy làm chồng. Khi công chúa sắp sửa ném quả cầu, bổng nàng bị một con đại bàng khổng lồ quáp đi. Đại bàng bay qua túp lều của Thạch Sanh. Trông thấy nó. Thạch anh liền dùng cung tên vàng bắn theo. Mũi tên trung vào cảnh đại bàng. Nó bị thương nhưng gắng sức bay về hung trong núi sâu. Thạch Sanh lần theo vết máu, tìm được chỗ nó ở. Từ ngày công chúa bị mất tích, nhà vua vô cùng đau đớn. Vua sai tôi đi tìm, hứa sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho thế nhưng tôi có biết làm thế nào đâu? Cuối cùng, tôi truyền cho dân mở hội hát xưởng mười ngày để nghe ngóng. Tám, chín ngày trôi qua, mà tôi vẫn chẳng biết tin gì. Đến ngày thứ mười, tôi bỗng gặp Thạch Sanh đi xem hội. Nghe tôi nổi việc tìm công chúa, Thạch Sanh thật thả kể chuyện đã bán đại bàng bị thương và biết hang ổ của đại bàngkhiến tôi mừng lắm liền nhờ anh ta dẫn đường đến hang quái vật. Đến nơi, Thạch Sanh xin xuống hàng cứu công chúa. Quân sĩ lấy dãy đải buộc vào lưng chúng nổi dòng xuống hạng Đại bàng nguyên là một con yêu tình ở trên núi, có nhiều phép lạ. Tuy bị thương nặng nhưng khi thấy Thạch Sanh, nó vùng ngay dậy, vùng cánh giơvuốt lao đến. Thạch Sanh dùng cung tên vàng bắn mù hai mắt, vùng búa chặt đứt vuốt sắc, bổ và đối đầu con quái vật. Rồi chúng lấy dây buộc vào người công. chúa, ra hiệu cho quân của toi kéo lên. Chàng đang chờ dây đồng xuống không ngờ, sau khi đưa được công chúa lên, tôi liền ra lệnh cho quân sĩ vẫn những tảng đá lớn lấp kín cửa hang lại bởi nếu thả thạch sanh ra tôi sẽ bị cướp hết công lao cũng như việc giết trằn tinh bị bại lộ.
Lại nói năng công chúa bất hạnh, từ khi được cứu thoát về cung thì bị cảm. Suốt ngày nàng chẳng nói, chẳng cười, mặt buồn rười rượi. Vua đánh hoàn việc cưới xin, sai tôi mời thầy thuốc về chữa. Bao nhiêu thầy thuốc giỏi được mới đến nhưng không ai chữa cho công chúa khỏi được. Một hôm, Thạch Sanh ngôi trong ngục tối, đem đàn của vua Thuỷ Tổ cho ra gây. Tiếng đàn vắng đến hoàng cung, lọt vào tai công chúa. Vừa nghe tiếng đàn, công chúa bằng cười nói vui vẻ. Nàng xin vua cha cho gọi người đánh đàn vào cun Nhà vua lấy làm lạ, cho đưa Thạch Sanh đến. Trước mặt mọi người, chẳng kể hết đầu đuôi chuyện của mình, từ chuyện kết bạn với tôi đến chuyện chém chắn tính, giết đại bàng, cửu công chúa, bị tôi lấp cửa hàng và cuối cùng bị bắt oan vào ngục thất. Mọi người bấy giờ mới hiểu ra mọi sự. Vua sai bắt giam hai mẹ con tôi, lại giao cho Thạch Sanh xét xử. Chẳng không giết mà cho chúng tôi về quê làm ăn. Nhưng giữa đường thì mẹ con tôi bị sét đánh chết
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK