DÀN Ý
I-Mở bài
- Giới thiệu chung về mẹ.
- Tình cảm, cảm xúc của em đối với mẹ: kính yêu, biết ơn, tự hào...
II-Thân bài
a) Cảm nghĩ về ngoại hình của mẹ, lựa chọn đặc điểm ngoại hình mà em ấn tượng nhất:
Mái tóc, khuôn mặt, đôi mắt, nụ cười, đôi bàn tay...( Biểu cảm kết hợp miêu tả)
b) Cảm nghĩ về tính cách, tình cảm của mẹ (Biểu cảm kết hợp tự sự, miêu tả):
- Đối với công việc, đồng nghiệp, hàng xóm: tận tụy với công việc ở cơ quan, hoà nhã với đồng nghiệp, đoàn kết, giúp đỡ bà con lối xóm.
- Đối với gia đình: Đảm đang, yêu thương, chăm sóc gia đình.
- Đối với em: Yêu thương, quan tâm, chăm sóc, chia sẻ, động viên.
c) Kể về kỉ niệm sâu sắc nhất của em đối với mẹ, qua đó bộc lộ cảm xúc về mẹ (Biểu cảm kết hợp tự sự).
III-Kết bài
- Khẳng định lại tình cảm, cảm xúc của em về mẹ.
- Mong ước, hứa hẹn.
---BÀI LÀM---
"Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời"
Cứ mỗi lần đọc lại những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh, lòng em lại bồi hồi nghĩ đến người mẹ kính yêu của mình. Mẹ đã cho em hình hài và nuôi em khôn lớn trong tình yêu thương vô hạn. Hạnh phúc và tự hào biết bao khi được làm con của mẹ! Với em, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất, là người mẹ vĩ đại nhất và cũng là người bạn thân nhất.
Mẹ em năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ còn già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời đã in hằn trên đôi vai nhọc nhằn của mẹ. Mẹ có thân hình mảnh dẻ, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, tần tảo sớm khuya để đem lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho gia đình. Bố bảo, thời con gái, mái tóc mẹ đẹp lắm, suôn mềm, óng mượt như dòng suối mùa xuân, lúc nào cũng buông xõa ngang vai, nay đã lấm tấm vài sợi bạc. Năm tháng qua đi đã hằn lên nơi khóe mắt những nếp nhăn nho nhỏ nhưng cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt mẹ. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Khi em ngoan ngoãn, học giỏi, đôi mắt ấy sáng ngời niềm hạnh phúc. Khi em không vâng lời, đôi mắt mẹ chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. Những lúc như thế em thấy mình thật có lỗi, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.
Trong công việc, mẹ luôn là người nhiệt tình, đầy trách nhiệm. Vào dịp cuối năm, công việc nhiều không xuể, mẹ thường mang về nhà thêm, miệt mài đến tận đêm khuya. Các cô chú ở cơ quan ai cũng quí mến mẹ vì mẹ lúc nào cũng vui vẻ, hòa nhã, sẵn sàng giúp đỡ đồng nghiệp. Nhiều năm liền, mẹ đạt danh hiệu Chiến sỹ thi đua cơ sở, khiến em rất tự hào. Với bà con lối xóm, mẹ luôn hòa đồng, cở mở, thân thiện. Khi nhà ai có đám giỗ, đám cưới muốn nhờ sang nấu giúp, mẹ đều sẵn lòng.
Trong gia đình, mẹ không chỉ là người hết lòng yêu thương con mà còn là người vợ đảm đang, chu đáo. Em yêu biết mấy đôi bàn tay của mẹ! Bàn tay hằn bao nhiêu vết chai sạn là bấy nhiêu vất vả, lo toan. Chính nhờ có bàn tay chịu thương, chịu khó ấy mà chúng em được nuôi nấng và khôn lớn từng ngày. Ngoài công việc ở cơ quan ra, mẹ lúc nào cũng tất bật với những việc không tên ở nhà. Nào là dọn dẹp, giặt giũ, cơm nước…tất cả đều vào tay mẹ. Nhưng chỉ thoáng một lúc, mọi thứ đã gọn gàng, sạch sẽ, tinh tơm. Bố bảo mẹ như cô Tấm của gia đình vậy. Nhờ bàn tay khéo léo của mẹ mà bố con em hôm nào cũng có bữa ăn vừa ngon miệng, vừa đầy đủ chất dinh dưỡng. Gia đình em thật sự hạnh phúc bởi có mẹ là người xây tổ ấm. Có lần mẹ bị ốm, mọi việc trong nhà dường như bị đảo lộn. Em nghĩ, nếu thiếu tình yêu thương và bàn tay chăm sóc của mẹ thì không biết gia đình em sẽ ra sao?
Với em, mẹ còn là cô giáo và là người bạn thân thiết. Mẹ luôn quan tâm, lo lắng, chăm sóc cho em, từ miếng ăn, giấc ngủ đến việc học hành. Tối đến, mẹ nhắc nhở em ngồi vào bàn học, bài nào em không hiểu mẹ giảng giải cặn kẽ. Mẹ còn chỉ cho em làm những công việc nhà, từ những công việc nhỏ nhất như rửa bát, nấu cơm…để giúp em rèn luyện được tính tự lập. Mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng em. Ngày nào đi học về mẹ cũng hỏi han xem hôm nay em học thế nào? Ở trường có gì vui không? Mỗi khi làm bài kiểm tra đạt điểm cao, em về khoe với mẹ. Mẹ cười tươi xoa đầu em tỏ vẻ hài lòng, em cũng sung sướng biết bao! Khi em bị điểm kém, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng an ủi và động viên em: “ Lần sau học bài cho kĩ và làm bài cẩn thận hơn con nhé!” Lời nói ấy như tiếp thêm động lực để em vươn lên trong học tập. Mẹ dạy em đạo lí làm người, cách cư xử đúng mực, có lòng vị tha nhân ái. Cảm ơn mẹ! người bạn lớn đã luôn bên con, dìu dắt, nâng đỡ từng bước con đi trên mỗi chặng đường.
Tuổi thơ em được lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Vậy mà, đã bao lần em làm mẹ buồn, đã bao đêm mẹ thao thức không ngủ được vì em. Em nhớ nhất có một lần đi học, mẹ bảo: “Mùa này buổi chiều trời thường đổ mưa dông, con mang theo áo mưa kẻo mắc mưa là bị cảm lạnh đấy!” Vừa nói, mẹ vừa xếp gọn chiếc áo mưa và bỏ vào cặp cho em. Em vùng vằng cãi lại: “Mẹ cứ lo xa, trời nắng đẹp thế này làm sao mưa được!” Em lấy áo mưa vứt ra ngoài rồi vội vàng đi ngay, không quan tâm đến nỗi lo lắng của mẹ. Quả đúng như lời mẹ nói. Chiều hôm ấy, vừa tan học, trời đang quang đãng bỗng mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến, giăng kín cả bầu trời. Những luồng mưa ầm ầm dội xuống, dai dẳng không thôi. Trời mỗi lúc một tối, mưa càng lúc càng nặng hạt. Giá như em nghe lời mẹ thì đã không phải đứng bơ vơ một mình như thế này! Các bạn đã về gần hết, ngôi trường vắng vẻ đến ghê người. Lòng em thấp thỏm, lo âu. Đúng lúc ấy, nhìn từ phía cổng trường, qua màn mưa dày đặc, thấp thoáng bóng dáng một người đang đi về phía em. Mỗi lúc một gần, một rõ, thôi đúng rồi, đó là mẹ em! Em mừng rỡ reo lên: “Mẹ ơi, con ở đây!” Mẹ vội vàng mặc áo mưa vào cho em, không trách mắng lời nào mà ân cần bảo: “Về thôi con!” Ôi! mẹ xuất hiện như một bà tiên bước ra từ truyện cổ tích. Lời nói của mẹ làm lòng em ấm áp tựa như có phép màu. Từ lần đó, em thấy rất hối hận và tự hứa sẽ luôn vâng lời mẹ, không để mẹ lo lắng phiền lòng nữa.
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ.
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”.
Mẹ ơi! Dù mai này có con lớn khôn thế nào đi chăng nữa thì vẫn là đứa con bé bỏng trong tình yêu thương vô hạn của mẹ. Mãi trân trọng, kính yêu và biết ơn mẹ, món quà vô gía mà tạo hóa đã ban tặng cho con! Con sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để trở thành người có ích cho xã hội đúng như niềm mong mỏi của mẹ. Thời gian ơi xin hãy trôi thật chậm để mẹ luôn tươi trẻ, sống vui khỏe và hạnh phúc, mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc của cuộc đời con!
“Tuôi thơ chở đầy cổ tích
Dòng sòng lời mẹ ngọt ngào
Đưa con đi cùng đất nước
Chòng chành nhịp vòng ca dao ”
Lời thơ của Trương Nam Hương luôn vang vọng trong tôi về hình anh người mẹ dịu dàng, nhân hậu. bao dung và những câu hát ru hời mẹ hát ru tôi trên cánh nôi tuổi thơ. Lúc đó, kí ức tôi bỗng trở thành một cuốn băng bị tua ngược tái hiện lại hình ảnh người mẹ yêu quý của tôi – người mà tôi vẫn hằng biết ơn và tôn thờ bấy lâu nay.
Từ khi được sinh ra, tôi đã nhận được một vòng tay âu yếm, một dòng sữa ngọt ngào và một tình thương mênh mông, tràn trề từ người mẹ của tôi. Tuy mẹ không đẹp bằng những người phụ nữ khác, tuy mẹ không có mái tóc dài đen mượt, không có làn da trắng hồng hay đôi mắt long lanh, nhưng trong mắt tôi mẹ vẫn là người đẹp nhất. Đẹp vì sự cần cù, nhẫn nại; đẹp vì sự thông minh, sáng suốt và hơn cả. Mẹ đẹp nhất ở khuôn mặt đôn hậu và đôi mắt luôn nhìn tôi trìu mến. Trong ánh mẳl ẩy, tôi nhận rõ được tình thương bao la không bao giờ vơi cạn của mẹ. Mẹ lo cho chúng tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, cái mặc và việc học hành. Cái lo lang, trăn trở ấy đã hằn sâu lên đôi mắt của mẹ, trên nước da ngăm ngăm vì nắng mưa của cuộc đời, của thời gian. Nhiều lúc, mẹ rất nghiêm khắc và lạnh lùng, nhũng lúc như vậy tôi cảm thấy mẹ là người rất đáng ghét. Nhưng những lúc mẹ ôm tôi vào lòng, bàn tay gầy gò xương xương của mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc tôi. Những suy nghĩ xấu xí khi ấy chợt tan biến khi nào tôi chẳng hay, hiên hiện nơi tôi chỉ còn là tình yêu thương mà tôi dành cho mẹ.
Hằng ngày, đôi bàn tay xương xương đầy những vết chai sần ấy của mẹ vẫn chăm chỉ, miệt mài đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, về nhà, bàn tay ấy còn giặt giũ, nấu cơm. Đôi bàn tay ấy đã làm nên biết bao điều kì diệu. Những khi tôi bị sốt, mẹ đã nắm chặt tay tôi mà ân cần chăm sóc. Trong tình yêu thương đó, tôi cảm nhận dược lòng mẹ thật bao la, rộng lớn và nó đã làm cho cơn sốt của tôi được bớt đi phần nào.
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày ấy, lúc đi học về, tôi bắt quả tang mẹ đọc trộm nhật kí của tôi. Tôi bước đến chỗ mẹ đang ngồi và quát lên: “Tại sao mẹ lại đọc trộm nhật kí của con? Mẹ không được đọc”. Cứ tưởng rằng mẹ sẽ giận dữ la rầy tôi, nào ngờ mẹ không nói gì cả mà bước ra khỏi căn phòng một cách lặng lẽ với đôi mắt rưng rưng. Tôi đóng sầm cửa lại và ngồi bẹp xuống sàn nhà khóc nức nở. Hôm ấy, tôi đã không ăn tối. Ngồi trong phòng, đôi mắt tôi đơ cứng, bơ phờ nhìn về góc bàn – nơi để quyển nhật kí, mặc kệ cho những lời mẹ gọi ở ngoài cửa. Đêm dó, tôi trăn trọc mãi không ngủ được. Phải chăng vì tôi đã quen ngủ với mẹ, được mẹ nâng niu, âu yếm đưa tôi vào thế giới cổ tích với biết bao điều kì diệu nên tôi mới như thế? Cảm xúc của tôi dâng trào lên một cách mành liệt, thấy hối hận vỉ đã quát mẹ tôi. Bây giờ, tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng “Con xin lỗi mẹ rất nhiều!”
“Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không? Cho dù con có khôn lớn, có trở thành người tài giỏi đốn đâu đi chăng nữa thi trong mất mẹ, con vẫn chỉ là đứa con bé bỏng, ngây thơ của mẹ. Con rất biết ơn mẹ. Con tự hào vì suốt cuộc đời này, mẹ mãi là nguồn sáng soi đường cho mỗi bước con đi.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK