Em luôn ghi nhớ từng lời dạy của bố, lấy cách sống của bố để rèn luyện, tu dưỡng bản thân. Bố bận bịu như vậy nhưng luôn dành thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của mình để quan tâm đến gia đình. Có một thời gian, việc học tập trên lớp và các kỳ thi khiến em vô cùng mệt mỏi. Em nhờ lời nói của bố khi trước, không thở than một lời. Đêm đó, trên bàn học chất đầy bài tập, nhân lúc mọi người đã đi ngủ, em úp mặt lặng lẽ khóc. Bố bất ngờ xuất hiện và lay em, bố quở trách: “Con vẫn còn rất nhỏ, ấm ức phải nói cho bố mẹ. Con gái dù có lớn thế nào vẫn là con của bố mẹ.”
Ai đó đã từng nói với em “Con gái là tình nhân kiếp trước của bố” nên kiếp này bố dành tất cả yêu thương cho con gái của mình. Có lẽ vì lí do ấy, tình cảm của bố dành cho em đặc biệt sâu đậm. Trong cuộc đời của mình, bố chính là người có ảnh hưởng nhất với em.
Một đứa trẻ chào đời, thuở ban đầu sẽ quấn quýt lấy mẹ. Nhưng càng lớn, những đứa trẻ sẽ trở nên thân thiết với bố hơn. Đó là điều mẹ đã thủ thỉ với em vào sinh nhật 10 tuổi. Với em, bố cũng chính là người bố như vậy. Thời gian trôi qua, bố dần ảnh hưởng đến em nhiều hơn trước. Bố của em năm nay đã 40 tuổi, là một tài xế xe buýt giữa lòng thành phố. Dáng người bố cao gầy, nhưng bờ vai rộng và vô cùng vững chắc. Khuôn mặt bố tạo cho người ta cảm giác hiền lành, chính trực với đôi mắt sáng, thân thiện. Mái đầu đã lấm tấm hoa râm và những nếp nhăn mờ mờ nơi khóe mắt chính là nhân chứng cho gần nửa cuộc đời vất vả bố đã trải qua để gánh vác gia đình.
Bố không phải người thuộc tầng lớp trí thức được học hành nhiều. Việc học của bố chỉ duừng ở cấp bậc tiểu học, trong những ngày đầu nước nhà còn nghèo khó. Thế nhưng những điều mà bố có được trong cuộc sống lại nhiều hơn thế. Đôi tay ngày ngày cầm lái của bố có đến mười hoa tay, chữ viết của bố rắn rỏi và rất đẹp. Mẹ thường nói nét chữ của em là được thừa hưởng từ bố. Bố học không giỏi Toán nhưng tính nhẩm rất nhanh, có lần bố nhẩm còn nhanh hơn tốc độ bấm máy tính của anh trai em. Những lần như thế, em lại tò mò hỏi bố “Bố ơi, bố nói bố không giỏi Toán sao bố lại tính nhanh hơn anh nữa ạ?” Đáp lại ánh mắt ngây thơ của em, bó sẽ nhẹ nhàng xoa đầu và bảo “Có rất nhiều thứ bố không giơi, thậm chí không biết. Nhưng khi đối mặt với nó nhiều, lâu dần con sẽ quen với nó. Vậy nên, con gái của bố không được chùn bước trước những khó khăn nhé”
Một ngày của bố trôi qua rất bận rộn. Vì yêu cầu công việc, khi trời chỉ tờ mờ 3,4 giờ sáng bố đã nhẹ nhàng dậy chuẩn bị đồ ra khỏi nhà. Bố đi hết sức cẩn thận, nhận hộp cơm từ tay mẹ rồi đi ngay, lo sợ đánh thức em và anh trai. Bố đi làm đến tận 10h30 tối mới trở về, có khi em đã đi ngủ, cũng có khi em đang học bài. Gần hai mươi giờ cầm lái, chạy xe buýt đến khắp nẻo đường trong thành phố, mệt mỏi như vậy mà bố chưa bao giờ than thở một lời. Đã nhiều lần em hỏi bố. Em chỉ đi học 7 giờ một ngày thôi, về nhà làm bài tập xong đã thấy thật mệt mỏi, tại sao bố lại không bao giờ than thở, dù chỉ là một chút. Câu tả lời em nhận được lúc đó chính là động lực theo em đến mãi sau này. Bố nói: “Nếu mệt mỏi mà than thở ra miệng cũng không giải quyết được vấn đề gì. Làm vậy chỉ khiến anh em con và mẹ thêm lo lắng. Bố là trụ cột gia đình, là chỗ dựa cho anh em con và mẹ. Với quyền lợi và nghĩa vụ của người cha, bố chưa bao giờ nghĩ đến mệt mỏi.”
Trên mỗi chuyến xe mà bố chạy luôn có một câu chuyện của cuộc sống mà bố nhìn thấy. Có khi là câu chuyện về một anh thanh niên vui tính, có khi là chuyện bạn nhỏ ít tuổi hơn em sẵn sàng nhường chỗ cho một bác lớn tuổi trong khi các anh chị thanh niên vẫn thờ ơ vờ như không để ý. Khi khác lại là chuyện anh phụ xe tự bỏ tiền vé cho một người cha lặn lội từ quê lên thành phố thăm con gái mà bị mất trộm. Rất nhiều, rất nhiều câu chuyện bố mang về, gửi gắm cho em những bài học quý giá về những điều đã và đang xảy ra từng ngày xung quanh.
Bố – tiếng gọi thân thương trong cuộc đời em. Tình yêu thương và hình ảnh của bố thực sự ảnh hưởng sâu sắc đến em. Được trở thành con gái của bố là may mắn lớn nhất trong cuộc đời.
Đề bài : Viết đoạn văn biểu cảm về ng có ảnh hưởng lớn nhất tới quá trình trưởng thành của mình.
Bài làm.
Người có ảnh hưởng to lớn nhất đến quá trình trưởng thành của tôi là ông nội. Đã hơn mười năm kể từ ngày ông mất, kí ức về ông cũng mờ nhòa dần vì khi đó tôi còn quá nhỏ nhưng tôi chưa bao giờ cho phép mình quên đi bóng hình ông. Ông không có đôi mắt như người bình thường để nhìn thế giới nhưng với tôi, ông là người nhìn rõ và thấu mọi thứ hơn cả. Nhìn ông chống gậy cất từng bước đi, tôi hiểu rằng tôi phải tập thích nghi với cuộc đời trogn mọi hoàn cảnh. Hơn thế nữa, tôi cũng dần hiểu ra cuộc đời luôn là thử thách và ta cần chinh phục thử thách ấy thay vì gục ngã, bỏ cuộc giữa chừng. Ông là người đã dạy tôi những chữ ,những số đầu tiên và chăm lo tôi hơn cả bố mẹ. Tôi chỉ biêt phải thật ngoan, thật ngoan vì ông không thể đi tìm tôi nếu tôi la cà đâu đó. Tôi đã lớn lên trong tình thương ông như thế. Khi ấy, tôi chỉ mãi ấp ủ giấc mơ làm cô bác sĩ chữa bệnh cho ông. Lớn dần lên, không thể trở thành sinh viên Y khoa nhưng tôi vẫn sẽ mang tình thương ông dành cho tôi để thắp sáng và truyền lửa tới thế hệ kế tiếp trên bục giảng với tất cả yêu thương, trách nhiệm và hi sinh muôn phần.
Chúc bạn học tốt!
Cho mình 5 sao và ctlh nhé.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK