Chắc hẳn trong trái tim mỗi người luôn có hình ảnh người mà ta yêu quý nhất: người đó có thể là ông là bà, người đó có thể là cha là anh chị em, những người thân yêu của ta, nhưng đó cũng có thể là hình ảnh bạn bè thầy cô giáo. Người mà tôi yêu quý gắn bó đó chính là mẹ tôi.
Từ thuở nhỏ đến giờ, mẹ là người gắn bó nhất với tôi. Vì ba tôi thường đi công tác xa nên mẹ là người gần gũi và cũng là người hiểu tôi nhất. Mẹ ở bên tôi bù đắp những gì mà ba không thể cho tôi. Vì vậy mà tôi rất yêu thương kính trọng mẹ. Tôi biết mẹ đã phải vất vả để nuôi tôi ăn học. Bàn tay mẹ đã chai sạn lại vì làm việc vất vả từ sáng tới chiều, nhưng đôi bàn tay đó vẫn không mất đi sự ấm áp. Khi áp tay mẹ vào má, tôi bỗng như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua khó khăn trên con đường tiến tới tương lai. Khi áp tay mẹ vào má, những nỗi buồn trong tôi bỗng tan biến, bù lại là một sự bình yên mà tôi chỉ có thể tìm thấy ở người mẹ yêu quý của tôi. Có thể bàn tay của mẹ không được trắng trẻo, được nõn nà như bàn tay của những bà mẹ khác, nhưng đối với tôi bàn tay đó của mẹ là đẹp nhất, là ấm áp nhất trên đời này. Chắc hẳn tôi sẽ không thể tìm được đôi bàn tay nào giống như đôi bàn tay của mẹ – đôi bàn tay của tuổi thơ tôi.
Điều mà tôi thấy thích thứ hai của mẹ chính là mái tóc của mẹ – mái tóc thơm mùi bồ kết. Tôi rất thích ngắm mẹ gội đầu. Tôi cảm thấy vui sướng khi nhìn những gáo nước được bàn tay mẹ dội xuống đầu. Thỉnh thoảng bất chợt bắt gặp một sợi tóc bạc của mẹ, tôi lại thấy lòng trĩu xuống và chợt thấy thương mẹ quá. Khi nào rảnh rỗi, tôi lại nhổ tóc sâu cho mẹ. Lúc đó mẹ hỏi tôi về chuyện học hành hay chuyện bạn bè. Tôi kể cho mẹ nghe điểm 10 môn Toán hay điểm 8 môn Văn, hoặc kể cho mẹ nghe chuyện trong lớp, trong trường. Mẹ không khen tôi nhiều về điểm cao như một số bà mẹ khác mà chỉ động viên tôi và bảo tôi phải cố gắng hơn nữa. Đó chính là những giờ phút thật bình yên, thật hạnh phúc, là những giờ phút mà tôi nhớ nhất, mà tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi biết rằng tôi sẽ không thể tìm được nơi nào thanh bình, nơi nào làm cho tâm hồn tôi được nhẹ nhõm hơn khi tôi ở bên mẹ. Và tôi không biết nếu như ông trời không sinh ra những người mẹ thì tôi sẽ tìm những lời an ủi tôi khi tôi buồn ở đâu, tôi sẽ tìm những lời động viên, khích lệ tôi tiến bước ở nơi đâu. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã tặng tôi người mẹ tuyệt vời, tôi thầm cảm ơn ông trời đã ban cho những đứa trẻ thơ ngây những bà mẹ – món quà tuyệt vời nhất trên thế gian này.
Nhưng mẹ tôi cũng là người rất nghiêm khắc. Khi tôi mắc lỗi, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt giận dữ xen lẫn một chút nỗi buồn. Lúc đó, nhìn vào mắt mẹ, tôi thấy thật ân hận vì đã làm cho mẹ buồn. Nhưng giống như ba, mẹ cũng không đánh, không mắng tôi nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo tôi. Nhưng có lần vì quá giận dữ mà mẹ đã cầm roi đánh tôi vài cái. Khi đó tôi cảm thấy giận mẹ và nghĩ rằng chắc mẹ không còn thương tôi nữa. Tôi về phòng khóc rấm rứt, nhưng không phải vì giận mẹ mà vì buồn, vì mẹ không còn hiền, không còn thương tôi nữa. Đó thật là một ý nghĩ trẻ con phải không các bạn? Tối hôm đó, khi đang ngủ tôi bỗng cảm thấy hình như có ai đang vào phòng. Tôi khẽ mở mắt, thì ra đó chính là mẹ. Mẹ nhẹ nhàng bước vào, khẽ đắp lại chăn cho tôi. Bỗng tôi thấy giọt nước rơi trên má. Thì ra là mẹ đang khóc, có lẽ là mẹ không biết tôi đã tỉnh dậy rồi. Tôi bỗng nhận ra rằng, mẹ vẫn còn rất thương yêu tôi. Tôi biết mẹ đánh tôi chỉ vì thương tôi, chỉ vì mong tôi tốt hơn. Vậy mà tại sao tôi lại không hiểu được điều đó, tại sao tôi lại không cảm nhận được tình thương vô bờ bên của mẹ dành cho tôi. Tôi rất muốn ngồi dậy ôm mẹ và nói lời xin lỗi với mẹ nhưng tôi không dám và tôi chỉ biết nằm đó, nghe tiếng mẹ bước ra khỏi phòng và tôi chợt thấy cay cay nơi sống mũi. Và tôi biết có thể suốt đời, tôi sẽ không thể nào trả hết những gì mà mẹ đã cho tôi, những gì mà mẹ đã hi sinh vì tôi. Bây giờ tôi chỉ có thế cố gắng học thật giỏi, trở thành “con ngoan trò giỏi” để đền đáp công ơn của mẹ và để luôn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của mẹ. Mẹ sẽ luôn là một chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời tôi, là nơi tôi có thể tìm thấy sự thanh bình, êm ả.
Đối với tôi, mẹ là người quan trọng nhất, là người tôi yêu quý nhất và là người đẹp nhất trong lòng tôi. Tôi sẽ cố gắng học giỏi, làm điều tốt để mẹ vui lòng và để mẹ không bao giờ phải buồn vì tôi. “Mẹ ơi! Con yêu mẹ vô cùng” – đó là câu nói mà tôi rất muốn nói với mẹ và chắc chắn rằng sẽ có lúc tôi nói câu đó với mẹ từ sâu thẳm trái tim tôi.
Rồi mẹ đung đưa cho con ngủ trên chiếc võng đung đưa vào những buổi trưa hè đầy nắng, câu hát ngày nào ấm áp ngọt ngào. Mẹ dành những buổi chiều để giúp tôi luyện chữ và dạy tôi học bài, thường xuyên cầu nguyện. để hai mẹ con cùng giải quyết. Để giúp tôi dễ nhớ bài thơ của mẹ, "Quả tròn như quả trứng, HOẶC ông ấy có mũ, HOẶC ông ấy có râu", cách học của mẹ đã giúp tôi ghi nhớ bài dễ dàng. Khi tôi lớn lên và bắt đầu vào lớp một, mẹ luôn bên cạnh tôi, dù ngày mưa nắng mẹ vẫn đưa đón tôi đến trường. Dù được nuông chiều nhưng cô vẫn rèn cho mình một nếp sống kỷ luật, sạch sẽ và ngăn nắp. Con gái cần biết giữ sự tỉnh táo, biết nhìn xa trông rộng, mẹ cũng dạy con biết yêu thương người khác, biết giúp đỡ người gặp khó khăn. Lời mẹ dạy em luôn ghi nhớ và không bao giờ quên ... Mẹ dạy em rất nhiều điều: rửa bát, quét nhà, nấu cơm. Khi ai đó thưởng thức món ăn mẹ họ làm, họ nên nói: “Thật tuyệt vời! Những món ăn này không chỉ ngon mà còn chứa đựng cả tình yêu thương mà mẹ dành cho tôi và gia đình.Tôi luôn tự hỏi tại sao mẹ tôi lại tốt như vậy. Một đêm tôi hỏi bố tôi về điều này và ông ấy nói rằng cô ấy từng là một học sinh giỏi trong trường. Nhưng trong quá trình làm việc của mình anh ấy đã làm tất cả mọi thứ. Trong khi mẹ tôi ở nhà chăm sóc gia đình. Tôi xúc động khi nghe điều này, cô ấy đã từ bỏ ước mơ chăm sóc gia đình. Tôi rất tiếc cho cô ấy. Tôi nhớ nhớ cô ấy nhiều hơn. Ngày. Khi tôi đi học về vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, ướt cả đêm, sốt, người nóng ran, chân tay lạnh ngắt. Mẹ: "Mẹ, con lạnh." trán tôi và nói, "Được rồi, tôi bị sốt." Sau đó anh ấy dội nước lạnh lên khăn bông và đặt lên trán tôi.Mẹ đưa cốc nước vào miệng và cho tôi uống thuốc: “Ngày mai mẹ sẽ khỏe”. Ngày hôm sau nhìn thấy mẹ ngồi bên nắm tay tôi, tôi thấy thương mẹ vô cùng. Tôi thực sự yêu cô ấy. Mẹ hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để mẹ vui và không phụ lòng mẹ. Mẹ yêu dấu, con vô cùng biết ơn mẹ đã sinh thành và nuôi nấng con khôn lớn. Tôi sẽ nhớ hình ảnh của bạn và nụ cười của bạn. Sự dịu dàng của mẹ. Em là người sống mãi trong trái tim anh.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK