Tôi không xúc động trước tấm lòng của người già - người gần đất xa trời.
Ông giáo làm nghề dạy học đã lâu nhưng cuộc sống cũng chẳng khá giả gì. Nhà nghèo lắm, vợ mất sớm, thằng con trai khỏe thì lại bỏ đi phu bồi lấp vì không có tiền cưới. Nhiều lúc, tôi cũng muốn giúp lão nhưng nhà nghèo, cố gắng lắm, thi thoảng tôi cũng chỉ giúp lão củ khoai, bát gạo ,.
Buổi chiều hôm đó, tôi và ông giáo ngồi nói chuyện thì lão Hạc hát. Nó không có những kỷ vật con trai già để lại mà là người bạn tâm giao với những người già khi vui buồn, đời nào lão hóa nó đi. Lão cố gắng làm ra bộ vui vẻ, nhưng hình như xót con Vàng quá, lão cười mà như mếu, rồi lão bắt đầu khóc. Run run, vừa nói vừa khóc, lão bảo con Vàng thấy kêu về ăn thì sung sướng lắm, đang ăn thì thằng Xiên, thằng Mục lao ra, tóm gọn bốn chân nó. Tôi ăn ở với lão như thế mà lão xử lý với tôi như thế này à? ”. Còn lại thì cũng phải lão hóa nuôi nổi, thêm con chó nữa thì lấy tiền đâu ra mà ăn. Biết lão Hạc buồn, tôi và ông giáo đều cố gắng an già. Tôi cũng hùa theo ông giáo: “Đúng đấy ạ, nó cũng chỉ là con chó, nó chẳng biết gì đâu, có lại từ trước cụ cũng đối xử với nó tốt lắm rồi còn gì nữa”. Tôi thương lão lắm, chỉ muốn làm gì đó cho lão già khổ. Nhưng biết làm gì, cùng là nông dân, tôi không biết làm gì ngoài cách an già và mong muốn sao cho già bớt khổ.
Câu chuyện bán chó của lão Hạc khiến tôi cảm động rơi nước mắt và đi sâu vào tâm trí tôi. Ước gì số phận của lão Hạc sẽ bớt đi những cây đắng và xã hội sẽ ngày càng tốt đẹp hơn để không ai phải khổ như lão Hạc.
Nhân vật Lão Hạc trích trong truyện ngắn cùng tên của bài văn Nam Cao là một ông não nông dân giàu lòng nhân hậu.Vợ mất sớm,lão chỉ còn lại một người con trai ,một con chó vàng và một mảnh vườn nhỏ .Do không đủ tiền cưới vợ cho con,người con trai phẫn chí,bỏ đi làm đồn điền cao su.Còn lại mình lão Hạc sống thui thủi với chú chó ,ông lão yêu thương nó như một thành viên trong gia đình,cho nó ăn trong bát như nhà giàu.Khi hoàn cảnh quá khó khăn,lão bị ốm một trận dài làm cho sức khỏe giảm sút,bao nhiêu tiền bạc đổ hết vào thuốc men,lão không kiếm được tiền bạc,đắn đo mãi lão Hạc buộc lòng phải bán cậu vàng mặc dù vô cùng đau khổ .Sau khi bán cậu vàng lão đã dằn vặt,tự trách mình ,day dứt, ân hận tự cho mình là đã lừa một con chó.
Nhân vật Lão Hạc trích trong truyện ngắn cùng tên của bài văn Nam Cao là một ông não nông dân giàu lòng nhân hậu.Vợ mất sớm,lão chỉ còn lại một người con trai ,một con chó vàng và một mảnh vườn nhỏ .Do không đủ tiền cưới vợ cho con,người con trai phẫn chí,bỏ đi làm đồn điền cao su.Còn lại mình lão Hạc sống thui thủi với chú chó ,ông lão yêu thương nó như một thành viên trong gia đình,cho nó ăn trong bát như nhà giàu.Khi hoàn cảnh quá khó khăn,lão bị ốm một trận dài làm cho sức khỏe giảm sút,bao nhiêu tiền bạc đổ hết vào thuốc men,lão không kiếm được tiền bạc,đắn đo mãi lão Hạc buộc lòng phải bán cậu vàng mặc dù vô cùng đau khổ .Sau khi bán cậu vàng lão đã dằn vặt,tự trách mình ,day dứt, ân hận tự cho mình là đã lừa một con chó.Ngay đến cả đám ma của mình, lão cũng gửi tiền lại hờ bà con làm ma cho,lão thà chết chứ không chịu ăn cắp,ăn trộm của ai,không dám phạm vào tiền để dành của con một đồng nào. Qua đó,có thể thấy, Lão Hạc là một người giàu lòng tự trọng, một nhân cách sáng lên trong cảnh bần hàn.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK