Tôi tên là Trương Sinh, sinh ra và lớn lên trong một gia đình hào phú ở Nam Xương. Tôi có đem lòng yêu một cô gái tên là Vũ Thị Thiết, ngày đêm tôi thao thức về nàng không tài nào ngủ được nên đã xin mẹ một trăm lạng vàng hỏi cưới nàng về làm vợ.
Chúng tôi đã sống với nhau rất hòa thuận, hạnh phúc vào háo hức chuẩn bị chào đón đứa con đầu lòng. Nhưng sum vầy cx đc bao lâu thì xảy ra vc triều đình bắt lính đi đánh giặc Chiêm. Lúc ra đi, cả mẹ và vợ tôi đều khóc rất nhiều, cùng những lời dặn dò đối với tôi. Mọi vật vẫn như thế, nhưng trong lòng tôi buồn lắm, bùi ngùi bởi cảnh sinh li và mối tình ngàn dặm quan san cách trở. Tôi đi chưa được bao lâu thì vợ sinh con trai và đặt tên cho nó là Đản. Có đứa trẻ cả mẹ và vợ tôi cũng bớt đi hẳn nỗi buồn, nhà cửa bớt phần nào hiu quạnh. Ngày qua ngày, thấm thoát đã mấy năm, chiến tranh cũng đã kết thúc, tôi được dịp trở về quê. Tuy nhiên vừa bước chân tới cửa nhà đã nhận được tin dữ, mẹ vì quá thương tôi nên đã lâm bệnh nặng mà ra đi. Tôi buồn lắm, cứ mong ngóng ngày được về gặp mẹ nhưng đã không kịp. Đón đứa con trai từ tay vợ, tôi bế nó ra mộ thắp hương cho bà nội. Nhưng lạ thay là nó không chịu theo tôi, cứ khóc thật to và bảo tôi không phải là ba của nó, ba nó là người mà hàng đêm vẫn về để chơi với nó. Với bản tính tức giận và ghen tuông trong người, khi nghe một đứa con nít ngây thơ nói vậy tôi bực mình lắm, lập tức trở về nhà mắng vợ thậm tệ, sỉ nhục và lăng mạ vợ, lợi dụng thời gian chồng xa nhà mà không giữ tròn đạo lý làm vợ. Vợ tôi mới đầu cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nàng cũng khóc và thanh minh rất nhiều.Tuy nhiên lúc đó với cái đầu không thể nào kiểm soát nổi,tôi cho rằng tất cả lời nói của nàng chỉ là lời ngụy biện, dối trá, tôi chỉ mắng nàng rất nhiều rồi đuổi nàng ra khỏi nhà. Nàng cũng đành bất lực mà chán nản, tắm rửa thay quần áo xong nàng cũng ra đi. Tôi cũng chỉ nghĩ là nàng sẽ về nhà bố mẹ đẻ chứ không đi đâu hết. Nhưng chợt một lúc sau thấy người đàn bà cùng làng hớt hải chạy về báo tin với tôi, bảo có trông thấy vợ tôi nhảy xuống sông tự vẫn. Tuy có giận nàng đến mấy nhưng tôi vẫn cứ động lòng thương, cố vớt thây nàng để chôn cất nhưng cố gắng tìm mãi mà không sao thấy được. Một đêm nọ đang ngồi dưới ánh đèn, bóng của tôi phản chiếu lên tường, bé Đản thấy vậy mà cất to tiếng gọi đó là ba, bấy giờ tôi mới chợt hiểu ra tất cả mọi chuyện, hóa ra vì sợ đứa con thiếu bóng tình thương, hình ảnh cha nên mới bảo cái bóng của nàng là cha của bé Đản. Tôi ân hận vô cùng, chỉ một chút nóng giận, suy nghĩ không thấu đáo mà đã gián tiếp giết chết đi người vợ hiền dịu, yêu quý của tôi, tôi không thể nào tha thứ cho lỗi lầm của bản thân. Nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, dù có làm gì đi nữa thì người tôi yêu cũng sẽ không thể sống lại.
Bấy giờ ở làng có một người đàn ông tên là Phan Lang đến gặp tôi và bảo có gặp vợ tôi ở dưới thủy cung. Mới đầu tôi cũng không tin nhưng ông có đưa cho tôi một chiếc hoa mà vợ tôi hay dùng thì tôi cũng đã tin hẳn. Ông bảo tôi là nàng nhắn nhủ tôi hãy lập đàn giải oan cho nàng bên bến sông. Sáng hôm sau tôi làm đúng như những gì vợ tôi dặn để sửa chữa một chút sai lầm, lập đàn giải oan suốt ba ngày ba đêm ở bến sông. Bỗng nhiên Vũ Nương từ đâu xuất hiện, ngồi trên chiếc kiệu hoa và có gửi một vài lời nhắn nhủ tôi rồi từ từ mờ dần biến mất, để lại hai cha con tôi. Tôi chợt hét thật to nhưng không một lời hồi âm nào từ nàng.
Cho đến tận bây giờ, dù đã 2 năm trôi qua, nhưng tôi chưa bao giờ tha thứ cho lỗi lầm to lớn của mình. Tôi kể câu chuyện này để mọi người rút ra một bài học, đừng vội vàng nóng nảy, không tìm hiểu rõ mọi chuyện mà dẫn đến một sự việc đáng tiếc như tôi.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK