Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Viết bài văn kể lại 1 hoạt động thiện nguyện...

Viết bài văn kể lại 1 hoạt động thiện nguyện em đã tham gia câu hỏi 6432025

Câu hỏi :

Viết bài văn kể lại 1 hoạt động thiện nguyện em đã tham gia

Lời giải 1 :

`+` Tham khảo thôi nhé=)) 

--------- 

   Trong cuốn “Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới” – quyển sách gối đầu giường của nhiều doanh nhân, từng có câu nói như thế này: “Nếu tôi không có phẩm chất nào khác, tôi vẫn sẽ có thể thành công chỉ với tình yêu. Không có tình yêu, tôi sẽ thất bại dù cho tôi sở hữu tất cả kiến thức và kĩ năng trên thế gian này.” Quả thật vậy, tình thương và lòng nhân ái có thể làm tan chảy trái tim của những người sắt đá nhất, cũng có thể gắn kết con người lại với nhau. Đặc biệt đối với những bạn nhỏ đáng thương không cha không mẹ, từ nhỏ phải tự lập một mình. Vì thế, nhân dịp nhà trường tổ chức chuyến đi thăm trại trẻ mồ côi  Hạnh Phúc, tôi đã lập tức đăng kí tham gia cùng với niềm háo hức, mong chờ.

   Hoạt động này là một sự kiện thường niên do ban giám hiệu nhà trường THCS Nguyễn Trãi tổ chức hàng năm nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho những bạn nhỏ bất hạnh ấy. Đây cũng là cơ hội cho các bạn học sinh tham gia để học hỏi và cống hiến cho xã hội nên thu hút được sự chú ý của rất nhiều bạn và cán bộ giáo viên ở trường. Để hướng ứng tinh thần ấy, tôi và toàn thể lớp 9A đã đăng kí tham gia hoạt động này.

   Đúng năm giờ sáng, tôi đã thức dậy từ sớm để chuẩn  bị cho chuyến đi đặc biệt này. Sau khi vệ sinh cá nhân, tôi xếp những vật dụng cần thiết vào vali, nào là quần áo, sách vở, và một chút quà bánh, đồ chơi cho những em bé ở đó. Những món quà tuy nhỏ, nhưng sẽ là niềm hạnh phúc lớn đối với những  đứa trẻ vốn đã thiếu thốn tình thương từ khi còn bé. Tôi vừa thu dọn đồ, vừa ngân nga và tưởng tượng đến vẻ mặt rực rỡ của các em nhỏ khi nhận được những món quà ấy mà lòng tôi lại háo hức đến lạ lùng. 
      Mặt trời vừa chạng vạng từ xa, tôi đã được mẹ chở đến trường. Hôm ấy, cổng trường tấp nập học sinh đến tham gia chuyến đi ngoại khóa nên nhộn nhịp hẳn lên. Tiếng cười đùa và nói chuyện rộn ràng khiến tôi có cảm giác thích thú vô cùng, bởi đây là lần đầu tiên tôi được tham gia một chuyến đi thiện nguyện. Tôi bước vào trường và cố đảo mắt xung quanh để tìm kiếm những người bạn của mình, thật may mắn làm sao khi tôi đã nhanh chóng nhìn thấy họ và tập trung lại thành một nhóm trong sân trường. Sau khi điểm danh và nhận thấy số lượng các lớp đã đủ, chúng tôi được yêu cầu đứng xếp thành hai hàng theo sự hướng dẫn của giáo viên chủ nhiệm. Thầy tổng phụ trách dùng loa ổn định lại toàn trường và nói thêm một số điều  cần lưu ý khi đến nơi làm công tác thiện nguyện. Tôi ngồi im và chăm chú lắng nghe theo những lời hướng dẫn của thầy và cẩn thận ghi nhớ chúng trong đầu. Sau khi đã hoàn thành xong, chúng tôi bước lên xe theo thứ tự các lớp vô cùng ngay ngắn và trật tự. Ngồi trên xe, các bạn của tôi không ngừng thảo luận và đưa ra một số phỏng đoạn   về cô nhi viện Hạnh Phúc. Tôi nhìn ra xa theo hàng cây hai bên đường mà lòng rạo rực những cảm xúc khó tả, mong chờ trộn lẫn háo hức. Những tò mò về hình dáng của cô nhi viện và vẻ mặt của những đứa trẻ đáng yêu ra sao cứ quoanh quẩn trong tâm trí tôi.

     Mãi đắm chìm vào những câu hỏi của riêng mình, xe buýt đã đưa chúng tôi đến địa điểm thiện nguyện từ bao giờ. Đập vào mắt của tôi là dòng chữ đỏ “Trung tâm Nhân đạo Hạnh Phúc” trên cổng vào. Nơi đây tuy không quá khanh  trang nhưng lại vô cùng sạch sẽ và theo kiểu hòa hợp với thiên nhiên. Trên những bức tường là tranh vẽ của các em và một số đồ dùng treo tường khác. Men theo bên ngoài trung tâm là lối nhỏ đầy những  hoa mào gà và hoa thủy tiên dẫn đến sân chơi phía sau. Tuy không quá  rộng nhưng tương đối lớn để các em có thể thoả sức sáng tạo, vui chơi. Đang mãi quan sát thì bỗng một người phụ nữ với dáng người thấp bé đi  đến trước mặt chúng tôi và tự xưng là người nuôi dưỡng những đứa trẻ ở đây. Chúng tôi chào cô và được cô ấy hiền từ đáp lại. Cô tên là Nguyễn Thanh Hoài, tôi rất ấn tượng với cô bởi vẻ mặt hiền hậu, dễ mến và ai tiếp xúc với cô cũng dễ có được cảm giác gần gũi. Chúng tôi chăm chú nghe cô giới thiệu về trung tâm trong sự háo hức, cô nói nơi đây đã được thành lập cách đây `50` năm trước và đã nuôi dưỡng gần hơn `300` bạn nhỏ. Có vài người được nuôi dưỡng ở đây sau khi lớn lên đã quay lại để cùng cô nuôi dưỡng những đứa trẻ bất  hạnh khác. Tôi thầm ngưỡng mộ một người giàu tình yêu thương như cô, cô không có con cái nên cô xem những đứa trẻ ở đây giống như con ruột của mình. Cô xuất  hiện như một người mẹ nhân ái đùm bọc những đứa trẻ kém may mắn và cho chúng một mái ấm tình thương. Người phụ nữ giàu lòng bao dung và nhân hậu ấy là tâm gương sáng mà tôi  đã học được vào ngày hôm đó. 
     Sau màn chào hỏi dạo đầu, chúng tôi được dẫn vào bên trong để đến thăm những em nhỏ. Các em nhỏ đang vui đùa trong phòng khách lớn, người chạy nhảy, người hát hò, cảnh tượng ấm lòng khiến chúng tôi  bỗng muốn mình được thu lại nhỏ xíu để được cùng các em vui chơi, vô lo vô nghĩ. Thấy chúng tôi bước vào, lũ trẻ đang nô  đùa chợt ngừng lại và nhào ra chào hỏi đoàn người, có đứa nhỏ còn níu chân chúng tôi như muốn được ẵm lên. Không ai có thể cưỡng lại và không khỏi xiêu lòng  trước những đứa nhỏ dễ thương ấy. Sau đó, các em rất lễ phép, không làm gì quá khích mà ngoan ngoãn đứng thành hàng đón nhận những món quà của chúng tôi. Nhìn những khuôn mặt non nớt khẽ nhoẻn miệng cười khi đón nhận hộp quà, lòng tôi  bỗng rộ lên một niềm hạnh phúc khó tả, có lẽ đó là điều tôi nhận được khi lan tỏa đi tình nhân ái. Phút chốc, tôi chợt nghĩ đến cô Hoài, có lẽ nhiều năm qua cô đã cảm nhận được vô số lần hạnh phúc mà lại giản dị, đáng trân trọng như thế này. 
     Đến tầm khoảng tám giờ rưỡi, chúng tôi bắt đầu tản ra và thực hiện những nhiệm vụ mà bản thân được phân công. Người quét sân, người lau kính, người dọn sàn nhà. Số khác thì vui đùa, nói chuyện hoặc dạy học cho lũ trẻ, một số bạn được giao nhiệm vụ nấu bữa trưa cho mọi người. Cảnh tượng ấm áp hiếm có, ánh nắng soi rõ từng khuôn mặt rạng rỡ, tiếng cười được cất lên du dương, thật khó khi nhìn thấy cảnh tượng đầy tình thương ấy mà không khỏi động lòng.

     Sau buổi sáng lao động, chúng tôi có bữa trưa tại nhà bếp lớn, có thể chứa được hơn `100` người. Tôi cùng các bạn đeo tạp dề và đi chia phần thức ăn cho các em. Những khuôn mặt đáng yêu ấy dõi theo tôi với sự hào hứng, mong chờ. Tôi đi qua và đổ đồ ăn vào khay cho các em, những tiếng cảm ơn rạo rực  in mãi trong lòng tôi vào khoảnh khắc đó. Nhìn bọn trẻ ăn ngon lành trong lòng tôi tràn ngập những cảm xúc nhẹ nhõm và yêu mến. Sau khi để bọn nhỏ ăn xong, tôi và các bạn cũng ngồi lại  vào bạn và thưởng thưởng thức những món mình nấu mà nguyên liệu được lấy chủ yếu từ trung tâm trồng. Bữa trưa kết thúc, chúng tôi ghé vào phòng của các em. Những em nhỏ mắt tròn xoe nhìn chúng tôi và chờ nghe truyện để đi ngủ. Tôi ngồi ở giữa và kể câu chuyện về nàng bạch tuyệt, sau một lúc thì chúng đã thiếp đi từ khi nào. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt dễ thương của các em khi ngủ rồi cũng nhanh chóng rời khỏi phòng. 
    Thế nhưng thời gian trôi qua thật nhanh, vào khoảng tầm năm giờ chiều, thầy phụ trách nói rằng chúng tôi cần nhanh chóng thu dọn hành lí để ra về. Tôi vừa cho những đồ dùng thiết yếu lại vào vali, vừa thầm nghĩ về những đứa trẻ ở trại trẻ, liệu chúng tôi  đi rồi thì chúng có buồn không? Khi bước ra ngoài thì mặt trời đã nhuốm một màu đỏ rực, bóng chúng tôi đổ xuống sảnh trong nắng chiều. Đoàn người xếp lại thành một hàng, từng người bắt tay và ôm lần lượt những đứa trẻ. Lúc ấy, mỗi người đều  có những suy nghĩ của riêng mình, tôi lưu luyến và thật tâm nghĩ rằng thời gian thật quá ít ỏi để tôi có thể được chăm sóc các em nhiều hơn. Tôi cố nán lại một chút để vẫy tay chào các em, những khuôn mặt vẫn dõi theo chúng tôi như khi ở nhà ăn nhưng cảm xúc ấy lại có chút khác, có chút không nỡ. Tôi cũng thế, nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ quay lại nơi này. Rồi mọi người cùng những đứa trẻ ở trung tâm   cùng chụp một tấm hình làm lưu niệm. Chuyến đi ngoại khóa này đã khiến tôi phải ngẫm nghĩ và rút ra cho mình nhiều điều hay.
     Mãi cho đến khi lên xe, chúng tôi vẫn không ngớt chia sẻ những trải nghiệm của bản thân trong ngày, tuy có chút lưu luyến nhưng ai cũng vui vẻ vẻ vì chuyến đi thiện nguyện đã giúp chúng tôi gắn kết và hiểu nhau hơn, đồng thời nâng cao tinh thần nhân ái. Tôi đã đăng tấm ảnh chụp với bọn trẻ lên trang cá nhân và nhận được nhiều lượt yêu thích, tôi mừng vì  xã hội hiện nay tuy phát triển là thế, nhưng ở nơi nào cũng có chỗ cho tình yêu và sự nhân ái, vị tha của con người. 
      Cho đến nay, khoảnh khắc ấy vẫn in đậm mãi trong tim tôi. Chuyến đi không chỉ để tôi có cơ hội cống hiến cho  cộng đồng, mà còn là cơ hội để tôi ngày càng phát triển bản thân và biết hài lòng với những gì mình có ở hiện tại. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần phải biết yêu thương và cảm thông với những hoàn cảnh bất hạnh hơn mình.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK