Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Nêu cảm nghĩ của em về hình ảnh người lính...

Nêu cảm nghĩ của em về hình ảnh người lính được khắc họa trong đoạn thơ từ Ruộng nương anh gửi bạn thân cày đến Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.

Câu hỏi :

Nêu cảm nghĩ của em về hình ảnh người lính được khắc họa trong đoạn thơ từ Ruộng nương anh gửi bạn thân cày đến Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.

Lời giải 1 :

` @ ` ` TK: `

       Trong bài thơ "Đồng chí" của Chính Hữu, hình ảnh người lính được khắc họa rất rõ nét và sâu sắc. Em cảm nhận rằng hình ảnh người lính trong bài thơ mang đậm tinh thần đoàn kết, tình đồng chí và sự hy sinh cao cả. Họ không chỉ là những người lính trên chiến trường mà còn là những người bạn thân, đồng đội thân thiết, luôn sẵn sàng chia sẻ và thương nhau trong mọi hoàn cảnh. Hình ảnh này khiến em cảm thấy tự hào và biết ơn với tinh thần đoàn kết và tình đồng chí mà người lính thể hiện.

Lời giải 2 :

#Hanndy

Trong tác phẩm "Đồng Chí" người nghệ sĩ Chính Hữu đã vẽ lên một bức tranh về người lính, một bức tranh thiêng liêng mà sâu sắc đủ để cho ta thấy được tình cảm của người lính sâu sắc mà mãnh liệt. Đặc biệt qua khổ thơ thứ hai. Đoạn thơ giữa bài với những câu thơ ngắn, dài linh hoạt đã khắc họa một cách chân thực và cảm động về biểu hiện của tình đồng chí đồng đội. Tình đồng chí trước tiên là cảm thông những tâm sự thầm kín về hậu phương, quê hương:
“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không, mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”
“Ruộng nương”, “gian nhà” là tài sản quý giá nhất của người nông dân. Nhưng tất cả những tài sản quý giá ấy các anh đều dứt khoát “gửi bạn thân cày” và “mặc kệ gió lung lay” - một sự cứng cỏi, sẵn lòng dẹp lợi ích riêng tư để vì nghĩa vụ chung. Hai tiếng “mặc kệ” vang lên đầy ngạo nghễ, không phải là phó mặc vô tình mà là sự dứt khoát đầy tin tưởng, tạm gác lại công việc thường ngày để ra đi vì nghĩa lớn. Một lí tưởng sống thật cao đẹp! Người lính lên đường chiến đấu mang theo nỗi băn khoăn, trăn trở về gia đình, vườn ruộng và ở chiều ngược lại của nỗi nhớ, quê hương cũng luôn hướng về họ: “Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”. “Giếng nước gốc đa” là hoán dụ cho quê hương làng xóm nơi các anh đã từ biệt để lên đường. Là quê hương nhớ thương người ra trận song cảm hiểu được nỗi nhớ ấy đâu thể là một người vô tâm. Đó phải là một tấm lòng sâu sắc hướng về, người lính lên đường chiến đấu cũng luôn hướng về quê hương để biết hậu phương đang trông về mình mà đợi ngày độc lập. Cách nói hoán đổi tế nhị và sâu sắc kết hợp cùng giọng điệu tha thiết tâm tình vừa thể hiện được sự cứng cỏi trong tinh thần người lính vừa khéo léo biểu đạt nỗi nhớ quê hương khắc khoải trong tấm lòng của họ. Tình đồng chí thân thiết, họ chia sẻ với nhau những gì riêng tư, thân thuộc nhất. Cách nói ấy đâu phải chỉ là cái khéo léo của người làm thơ mà chắc hẳn phải xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc của Chính Hữu đối với tâm tư, nỗi lòng chiến sĩ, sự thấu hiểu giữa những người đồng chí đồng đội với nhau. Tình đồng chí còn là sẻ chia khó khăn, động viên nhau vượt qua gian khổ:
“Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”
Nghệ thuật liệt kê kết hợp cùng cấu trúc thơ sóng đôi trong những câu thơ sau đã nhấn mạnh những khó khăn gian khổ, thiếu thốn của đời sống lính tráng. Ở đó, “anh với tôi” đã thấm thía nỗi mệt nhọc do căn bệnh sốt rét rừng: “biết từng cơn ớn lạnh”, “sốt run người vừng trán ướt mồ hôi”. Bệnh sốt rét đã hành hạ, bòn rút, làm tiêu hao sức lực con người. Các anh còn phải chống chọi với bệnh tật, chiến đấu chống quân thù trong hoàn cảnh thiếu thốn quân trang những ngày đầu kháng chiến: “áo rách vai”, “quần vài mảnh vá”, “chân không giày”, những vật dụng tối thiểu cũng không có. Cái buốt giá, khắc nghiệt của thiên nhiên vùng cao nơi người lính hành quân cũng là một thử thách lớn. Nhịp thơ dồn dập, hình ảnh thơ chân thực, mộc mạc nhưng cũng rất chọn lọc, hàm súc đã làm nổi bật những biểu hiện xúc động của tình đồng chí. Và biểu hiện cụ thể nhất, trực tiếp nhất của tình đồng chí chính là cử chỉ: “Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”. Cái nắm tay để sẻ chia, truyền hơi ấm, để hy vọng, để quyết tâm. Một cử chỉ bình thường nhưng mang ý nghĩa tinh thần đặc biệt, là biểu hiện giản dị mà sâu sắc của tình thương không nói nên lời. Sự hô ứng giữa “miệng cười buốt giá” và “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” làm nổi bật lên vẻ đẹp ngời sáng của niềm tin vượt lên gian khổ, của sự sẻ chia, đồng cảm và tin yêu. Câu thơ cuối cùng của đoạn có nhịp điệu kéo dài ra để chuyển tải hết chiều sâu và độ vững bền của cảm xúc. Cứ như thế, tình đồng chí được biểu hiện trong cuộc sống thường ngày và trở thành sức mạnh để người lính vượt qua khó khăn. Quả thật, tình đồng chí không chỉ là đồng cảm sâu sắc mà còn là sẻ chia chân tình. Nhà thơ Chính Hữu thấu hiểu hơn ai hết mối chân tình ấy để rồi khắc họa thật xúc động trong những trang thơ:
“Cuộc đời anh cho tôi chia một nửa
Nửa giọt mồ hôi vạt áo còn đầm
Nửa dãy Trường Sơn thác ghềnh vất vả
Nửa nắm cơm hạt muối nhọc nhằn
Một nửa trận nắng
Một nửa cơn mưa”
(“Một nửa”)

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK