Viết bài văn trình bày ý kiến tán thành về một tấm gương người tốt việc tốt mà em biết
hi tôi đọc câu chuyện kể về một người bình thường, cứu hàng chục người lớn và trẻ em bị lật thuyền giữa dòng nước xiết. Tôi đã vô cùng cảm phục người đàn ông đó và câu nói của anh ta “Nếu không làm điều đó, sao ta sống nổi với chính mình”, đã có tác động sâu sắc đến suy nghĩ và cách sống của bản thân tôi. Nó đã nhắc nhở tôi hãy sống vì bản thân mình, để sao cho không phải hoang mang và hối tiếc. Hành động dũng cảm của người đàn ông, đơn giản là vì chính bản thân anh ta. Nếu không làm vậy liệu rằng anh ta có được thanh thản? Cuộc sống cũng vậy, chúng ta cần phải mang đến những điều tốt đẹp cho người khác. Trước hết là vì sự thôi thúc của trái tim mình, nếu không đến, không đưa tay xoa dịu nỗi đau giúp đỡ người khác khi ngặt nghèo, liệu rằng bản thân ta có được hạnh phúc hay không? Hãy sống vì bản thân mình, sống say mê, nhiệt huyết vì những lý tưởng cao đẹp. Có vậy hạnh phúc mới được đong đầy, mới lan tỏa tới người xung quanh.
Thực tế, có rất nhiều những tấm gương sáng về sống có ý nghĩa. Đó là học sinh Nguyễn Văn Nam, học sinh lớp 12 ở Nghệ An đã lao mình xuống dòng nước để cứu những em nhỏ bị nước cuốn. Tuy đã cứu sống được các em nhưng Nam đã bị nước cuốn đi vì đuối sức. Nam đã vĩnh viễn ra đi khi những ước mơ còn dang dở, nhưng có lẽ cậu không hối tiếc vì hành động của mình, bởi cậu đã sống vì bản thân để trái tim được thanh thản. Tuy nhiên trong cuộc sống không phải ai cũng sống vì bản thân mình một cách khôn ngoan, có ý nghĩa. Một số người sống ích kỷ, chỉ biết đến lợi ích của cá nhân mà không suy nghĩ cho người khác. Một số khác thì sống vì người khác quá mức, họ sống, làm việc, học hành vì người khác. Chúng ta cần phải phê phán những hành động, lối sống sai lầm trên. Sống hết mình vì bản thân, cuộc đời vì mọi người để bản thân được thoải mái.
Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, không ngừng cố gắng nỗ lực theo đuổi những ước mơ, lý tưởng để đón nhận hạnh phúc và lan tỏa hạnh phúc với mọi người xung quanh.
Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Em đã làm được một việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất.
Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chậm, vừa đưa mắt ngó chừng xem ai là chủ nhân của nó.
Một lúc sau, vẫn không thấy người tìm kiếm. Em đoán người đánh rơi đã đi xa hoặc không biết rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, chắc giờ này người ấy đang loay hoay tìm kiếm. Ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi này đựng những gì? Tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc? bao câu hỏi hiện lên trong óc. Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa. Không ai chú ý tới em. Em nghĩ là trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua quần áo mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu. Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lệ phát động thi đua như văng vẳng đâu đây: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hồ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi ...
Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!
Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.
Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chỉ có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:
- Có chuyện chi đó cháu?
- Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!
Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:
Tham khao thoi nhe
- Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu mình xem trong này có những gì để còn ghi vào biên bản.
Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai trăm ngàn tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu cầu em viết tên và địa chỉ xuống phía dưới.
Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách tuyên dương trong tiết chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ. Đó chính là chủ nhân của chiếc túi. Bác cám ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn để mua sách vở và đồ chơi nhưng em kiên quyết từ chối.
Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một chuỗi quay mới lại đến và chúng ta vẫn bước tiếp trên con đường học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính, hãy luôn kiên trì và không ngừng cố gắng!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK