Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Đóng vai cô kĩ sư trog lặng lẽ Sa Pa...

Đóng vai cô kĩ sư trog lặng lẽ Sa Pa kể lại cuộc gặp gỡ vs anh thanh niên câu hỏi 6877320

Câu hỏi :

Đóng vai cô kĩ sư trog lặng lẽ Sa Pa kể lại cuộc gặp gỡ vs anh thanh niên

Lời giải 1 :

Mỗi lần nhìn thấy hoa phượng nở màu đỏ rực, khoe phô trương sắc đẹp của mình vào thiên nhiên cho ta biết mùa hè đã đến. Mặc dù cái nắng oi bức khiến cho tôi mệt, khiến cho tôi bỏ cuộc. Nhưng tôi mắc kệ, tôi vẫn lao động hăng say để cống hiến sức mình vào tổ quốc. Tôi miên man nhớ lại chuyến đi công tác đầu tiên vào cái mùa hè năm 1970 năm ấy. Chính cái chuyến đi công tác lần đầu tiên ấy đã khiến cho tôi thay đổi từ một người mới ra trường, còn rụt rè và nhút nhác trở thành một người chịu khó, lao động vất vả như giờ đây. Chính anh thanh niên năm đó đã giúp tôi tìm được ánh sáng của cuộc đời, giúp tôi bắt đầu cuộc sống mới. Anh ấy là nguồn động lực giúp tôi lao động hăng say như bây giờ. Và cũng chính anh ấy đã giúp tôi tìm thấy được sự thay đổi trong tôi. Bây giờ, tôi sẽ kể lại cho các bạn nghe về chuyến đi năm ấy diễn ra như thế nào nhé

Trong chuyến đi lên Tây Bắc lạnh giá năm ấy, bác hoạ sĩ-một hành khách trong chuyến xe và ngồi kế bên tôi đột nhiên nói rằng mình muốn lên đẩy ở. Cảnh đẹp Sa Pa hiện ra trước mắt tôi khiến cho tôi ngỡ ngàng, những rặng đào đang phô trương khoe sắc thắm của mình, những đàn bò lang cổ đeo chuông, đi dọc hai bên đường. Bác hoạ sĩ cho rằng: “Buồn thì ai mà chả sợ, nó như con gián gặm nhắm người ta, nên tốt hết là tránh nó để làm việc đời.” Nắng bây giờ bắt đầu len tới, đốt cháy rừng cây; Mây bị nắng xua, cuộn tròn thành từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương. Tôi thốt lên: “Đúng là đep tuyệt trần!”. Tôi thoáng qua câu nói của người bạn thân nhất của tôi: “Sa Pa là nơi dừng chân để nghỉ ngơi.” Sau một lúc, bác lái xe dừng lại và cho xe nghỉ ngơi để ăn trưa. Trong lúc đó, bác có giới thiệu cho tôi và ông hoạ sĩ một người thanh niên 27 tuổi. Có 2 chi tiết quan trọng mà tôi để ý là bác nói anh ta “rất thèm người” và bác cho anh ta một biệt danh là “người cô độc nhất thế gian”. Khi nghe cái biệt danh ấy, tôi và ông hoạ sĩ mong chờ sự xuất hiện của anh ấy. Tôi không biết anh ấy như thế ào? Trông ra làm sao? Theo tôi, đó là một người đàn ông khoẻ mạnh, dũng cảm vì đó là người đã và đang làm việc trên cái đỉnh Yên Sơn cao sừng sững 2600 mét và lạnh giá này. Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên giọng nó của bác lái xe khiến cho tôi giật mình và tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ miên man: “Kìa, anh ta kia!” Tôi giật mình sững sốt, đó chính là một người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn chứ không phải là người cao to vạm vỡ như tôi nghĩ. Anh ta chạy đến, trên tay cầm tay gói tam thất đưa bác lái xe với dụng ý cho vợ bác uống khỏi bệnh. Và bác cũng biếu lại mấy quyển sách mà anh ta cần. Nhận được lời mời đến thăm nhà anh thanh niên của bác lái xe, anh thanh niên vội vã chạy đi như lúc mới đến. Dưới cái nắng vàng rực rỡ của Sa Pa, tôi cùng ông hoạ sĩ bước lên từng bậc thang cấp lên nhà anh thanh niên. Lên đến nhà anh ấy, tôi bất ngờ vì được anh thanh niên tặng cho tôi một bó hoa. Sau đó, tôi cùng bác hoạ sĩ nghe anh kể chuyện về cuộc đời của anh ấy. Anh kể rằng, anh làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu. Tôi hoàn toàn xúc động khi nghe anh kể lúc 1 giờ sáng, anh phải thức dậy mặc kệ đêm khuya rét buốc, anh vẫn dậy để thực hiện công việc của mình gọi là giờ “ốp”. Nếu là tôi, tôi đã từ bỏ ngay từ đầu vì sự cô đơn, lạnh lẽo ở Sa Pa này. Tôi đã từng học vật lý và biết rằng: Ở càng cao, áp suất càng thấp khiến cho nhiệt độ giảm đi. Mà không biết đến tối, nhiệt độ giảm xuống thì không biết anh thanh niên đã làm việc như thế nào. Tôi có hỏi anh ấy rằng: “Anh làm việc như vậy có thấy cảm giác cô đơn chứ? Vì sao anh lại có ý chí quyết tâm làm việc như vậy?” Anh trả lời khiến cho tôi sửng sốt: “Có, tôi có cô đơn nhưng đó chỉ là thời gian đầu thôi. Ngày xưa, lúc tôi lên làm việc, tôi ngôi sao trên bầy trời lẻ loi kia mà tôi có nghĩ đến bản thân mình. Nhưng bây giờ, tôi coi công việc là bạn, khi ta làm việc, ta với công việc đôi sao gọi là một mình được? Tôi quyết tâm làm việc vì dân tộc người Việt Nam chúng ta” Trong lúc đọc sách, do tôi mãi mê đọc sách quá nên tôi không để ý cuộc trò chuyện giữa anh thanh niên và bác hoạ sĩ. Khi bác hoạ sĩ bày tỏ quan điểm muốn vẽ anh ta, anh hết mực từ chối và giới thiệu cho bác nhiều người khác như ông kĩ sư nông nghiệp và anh đồng chí làm khí tượng sét cũng ở Sa Pa nhưng anh vẫn để cho bác hoạ sĩ vẽ anh thanh niên. Thời gian trôi qua khá nhanh thấm thoát còn có 5 phút nữa thôi. Tôi cố tình để lại chiếc khăn mùi soa để mỗi lần anh thanh niên nhìn vào chiếc khăn ấy thì anh nghĩ đến tôi và bác hoạ sĩ nhưng anh ấy đã trả lại cho tôi và tôi đỏ mặt và nhận lại một cách ngượng ngùng. Ngoài ra, anh ấy còn tặng cho tôi và quả trứng nữa, chu đáo thật. Tôi và bác hoạ sĩ lần lượt chào tạm biệt anh thanh niên lúc ra về.

Tôi nhìn Sa Pa rời đi xa trong mắt tôi. Những rặng đào cũng bắt đầu mờ nhạt dần. Sẽ có đôi lúc bạn cảm thấy cô đơn và buồn tủi, có thể vì những câu chuyện bé xíu hoặc có thể là những chuyện to tát. Ta sẽ thường chọn trốn tránh những nỗi buồn ấy bằng cách vùi mình vào chiếc giường hay giả vờ mình đang vui. Nhưng nếu ta không đối diện thì nỗi buồn ấy vẫn đợi ta hàng ngày, anh thanh niên tronng cuộc gặp gỡ trên đã giúp tôi ngộ nhân điều đó, chính anh đã đối diện với cái lạnh lẽo và cô đơn khi làm việc trên đỉnh núi Yên Sơn 2600 mét ấy. Tôi đã từng đọc tác phẩm Làng của nhà văn Kim Lân nói lên tình yêu Tổ Quốc qua nhân vật ông Hai. Tôi nghĩ rằng anh thanh niên lúc đó cũng là một người yêu Tổ Quốc vì anh ta đã rời bỏ chốn quê hương phồn hoa đô thị để lên trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét để phục vụ Tổ Quốc. Tôi chợt nhớ rằng: Trong cái đẹp của Sa Pa chỉ nhìn thôi là muốn nghỉ ngơi nhưng cũng có những con người cần cù làm việc, cống hiến sức mình cho Tổ Quốc. Bài học trải nghiệm trong chuyến đi lần này vô cùng quý giá, tôi mong muốn đến Sa Pa để gặp anh ấy thêm một lần nữa.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK