Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Bố tôi Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố...

Bố tôi Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi. Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống nú

Câu hỏi :

Bố tôi

Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi. Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống núi vào cuối mỗi tuần. Ông rẽ vào bưu điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông. Rồi lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư. Ông ngồi trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm cười rồi đi về núi. Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: Con mình vừa gửi thư về. Ông trao thư cho bà. Bà lại cẩn thận mở nó ra, khen: Con mình viết chữ đẹp quá! Những chữ tròn, thật tròn, những cái móc thật bén. Chỉ tiếc rằng không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm?. Ông nói:Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả. Rồi ông lấy lại thư, xếp vào trong tủ cùng với những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm mặt rồi cất vào, không thiếu một lá, ngay cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học. Một ngày khai trường đầu tiên không có bố. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời. (Theo Nguyễn Ngọc Thuần)

Câu hỏi : Tóm tắt các sự việc chính trong truyện ngắn

Lời giải 1 :

$#Ruby$

`=>` Các sự việc chính trong truyện ngắn:  Tôi đi học dưới đồng bằng và bố mẹ hì đang sống nôi núi đồi hiểm trở. Cứ vào cuối tuần, ông bố lại ăn mặc tươm tất, gọn gàng để đi nhận những bức thư của con. Khi đọc lá thư mà con gửi, ông cẩn thận và nâng niu xem từng con chữ lẫn bức thư nhưng ông không nhờ người bưu điện đọc cho vì ông không hề biết chữ, rồi ông lặng lẽ cất lá thư vào bao thư rồi trở về nhà. Khi về nhà, ông trao thư cho người vợ và dành lợi khen cho chữ của con mặc dù bản thân không biết chữ. Ông cho rằng ông biết con viết gì và xếp lá thư vào trong tủ với những lá thư trước đó mà con đã gửi. Giờ đây, khi bố đã mất nhưng tôi cho rằng bố vẫn sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt những hành trình cuộc đời.

Lời giải 2 :

`@` Sự việc chính: Nhân vật tooi đi học dưới đồng bằng, còn bố và mẹ thì sống nơi núi đồi hiễm trở. Nhưng bố luôn dõi theo con mình. Ông luôn rẽ vào bưu điện vào cuối tuần để nhận lá thư từ tôi. Tuy ông không viết chữ nhưng cũng chẳng nhờ ai đọc giùm, cứ như vậy cùng vợ ngắm nhìn nét chữ trên những lá thư. Ông và vợ cảm thấy hạnh phúc vì con, nhưng cả `2` không đọc nội dung trong thư. Tuy nhiên ông là bố và ông hiểu con mình viết gì. Rồi khi nhân vật tôi vào đại học, người bố đã mất. Nhưng tôi hiểu rằng bố vẫn luôn dõi theo, ở bên mình trên hành trình cuộc đời.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK