Trang chủ Tiếng Việt Lớp 5 NH the) 2. Nghe thấy có (hoặc bạn) đọc bài...

NH the) 2. Nghe thấy có (hoặc bạn) đọc bài sau đ Lập làng giữbiển 1. Nhu nghe bố nói với ông : Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con

Câu hỏi :

Làm 1 đoạn hội thoại giúp mình nhé....

image

NH the) 2. Nghe thấy có (hoặc bạn) đọc bài sau đ Lập làng giữbiển 1. Nhu nghe bố nói với ông : Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con

Lời giải 1 :

Lấy bối cảnh 15 năm sau phần truyện chính của tác phẩm "Chiếc lược ngà" theo góc nhìn của bé Thu.

Đã 15 năm kể từ ngày ấy, cái ngày mà tôi vẫn luôn khắc ghi trong tâm khảm. Cha tôi, ông Sáu đã không còn, tôi vẫn buồn lắm nhưng vì tình cảm mà tôi dành cho cha ấy đã khiến tôi có dũng khí đến gặp người đồng đội của cha năm xưa - Bác Ba. Ngồi trên chuyến tàu hoả cuối ngày mà lòng tôi phảng phất một nỗi buồn mang mác. Bác Ba - người đã tận tay trao lại cây lược ngà mà người cha của tôi yêu quý như sinh mệnh cho tôi, giờ nay đã về hưu. Trong đầu tôi không ngừng tưởng tượng tới giây phút mình gặp lại người đàn ông ấy một cách khó hiểu. Mải mê suy nghĩ, tàu đã tới trạm trong lúc tôi còn chưa hoàn hồn. Cầm hành lí của mình xuống tàu, bước chân tôi nặng trĩu như chính tâm trạng tôi lúc bấy giờ. Bao cảm xúc khó hiểu choán hết tâm trí tôi. Vậy là, vào buổi hoàng hôn cuối hạ ấy, tôi đã tới gặp lại người chiến hữu năm xưa của cha mình. Tôi nhanh chóng bị thu hút bởi một thứ âm thanh ù ù đơn điệu mang theo chút mát mẻ của làn gió hiếm hoi những buổi cuối hạ.

"Thu..."

Tiếng gọi của người đàn ông như tiếng đàn cũ rền vang trong làn gió cuối hạ. Tôi Không kìm lòng được mà quay đầu, hướng về nơi phát ra tiếng gọi tên mình. Tôi thấy một người đàn ông đã quá ngũ tuần mang theo phong vị của năm tháng, những nếp nhăn trên khuôn mặt ấy như chưa đựng cả gió sương của cuộc đời. Một cảm giác xúc động ùa về trong giây lát. Có gì đó như nghẹn ứ trong họng khiến tôi không thể phát ra thành lời, nước mắt tôi rưng rưng chực chờ trào ra khỏi khoé mắt.

"Lớn đến vậy rồi mà vẫn còn dễ khóc như vậy sao?"

Nghe câu đùa cợt của người đàn ông ấy khiến tôi không kìm nổi sự xúc động mà nhớ về những ngày tháng cũ. Giọt lệ ấy cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra như nước lũ. Tôi khó khăn cất ra một tiếng gọi như mất đi một phần sinh lực:

"Bá..c Ba..."

"Ừm, giờ đã làm một cô giao liên rồi mà vẫn còn mít ướt gớm. Đừng khóc nữa, đi theo Bác về nhà nào."

Vừa nói, bác vừa lấy tay lau đi những giọt lệ trên gương mặt tôi, tôi như lấy lại sự bình tĩnh, không còn những cảm xúc mãnh liệt ban đầu nữa mà bắt đầu trò chuyện với bác thoải mái hơn.

"Bác đừng coi cháu như trẻ con nữa!"

"Haha... Được rồi, cô giao liên dũng cảm, đi nhanh lên, về nhà bác chúng ta lại nói tiếp"

Cuộc trò chuyện kết thúc trong yên lặng, có lẽ, bác muốn cho tôi thời gian để ổn định lại thứ cảm xúc mãnh liệt ấy. Tôi ở nhà bác trong 3 ngày rồi lên đường thực hiện công việc của bản thân, làm một cô giao liên dũng cảm như trong lời bác nói.

Giục lắm quá nên kết hơi gấp!

GS.Heino

Bạn có biết?

Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc. Hãy yêu quý và bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, đồng thời học hỏi và sử dụng nó một cách hiệu quả!

Nguồn :

Wikipedia - Bách khoa toàn thư

Tâm sự lớp 5

Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều và chúng ta sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè thân quen. Đây là năm mà chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng hãy tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Hãy tự tin và luôn cố gắng hết mình!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK