Tả nơi xung quanh em ở (50dòng) phải hay nha
"Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người"
Theo Đỗ Trung Quân
Bài "Quê hương" của nhà thơ Đỗ Trung Quân là một trong những bài thơ hay và ý nghĩa nhất của ông.Qua đoạn thơ ta thây được ông muốn nhấn mạnh sự quan trọng của quê hương đối với mỗi người , quê hương quan trọng thế nếu ta không nhớ thì dù có lớn về mặt thể xác nhưng tâm hồn thì không trưởng thành được.Tôi cũng có một quê hương tươi đẹp nơi có những người thân yêu.
Nơi tôi ở là một làng quê thanh bình, được bao bọc bởi những cánh đồng lúa xanh mướt và những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát. Bầu không khí ở đây trong lành, mát mẻ, không ồn ào náo nhiệt như thành phố. Mỗi sáng sớm, khi ông mặt trời mới nhô lên khỏi ngọn núi, tiếng gà gáy vang vọng khắp thôn làng, đánh thức mọi người dậy bắt đầu một ngày mới. Tiếp theo đó là tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tạo nên một bản nhạc du dương, êm dịu. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, đung đưa theo làn gió nhẹ. Nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, nhuộm vàng cả một không gian rộng lớn. Những bông lúa trĩu hạt, nặng nề uốn cong xuống, như đang chờ đợi ngày được thu hoạch. Dòng sông hiền hòa chảy qua làng, uốn lượn như một dải lụa mềm mại. Nước sông trong vắt, có thể nhìn thấy từng đàn cá tung tăng bơi lội. Trên bờ sông, những hàng tre xanh rì rào trong gió, tạo nên một khung cảnh thơ mộng, trữ tình. Tiếng cười nói rộn ràng của trẻ em vang vọng khắp nơi. Các em tung tăng nô đùa trên con đường làng, hoặc ra đồng chơi thả diều. Người dân nơi đây rất thân thiện và mến khách. Họ luôn chào hỏi nhau bằng những nụ cười rạng rỡ và những câu hỏi thăm ân cần. Cuộc sống ở đây tuy bình dị, giản đơn nhưng lại vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Tôi yêu nơi đây vì sự thanh bình, yên tĩnh và con người thân thiện. Nơi đây là chốn bình yên để tôi trốn chạy khỏi những ồn ào, náo nhiệt của cuộc sống hiện đại. Nó là nơi tôi có thể thư giãn, nghỉ ngơi và tận hưởng những khoảnh khắc bình yên bên gia đình và bạn bè. Ngoài ra, nơi đây còn có rất nhiều lễ hội truyền thống độc đáo được tổ chức quanh năm, thu hút du khách đến tham quan. Tôi tự hào về quê hương của mình và luôn mong muốn sẽ được giới thiệu nó với mọi người. Vào những ngày mùa hè, không khí ở đây trở nên oi bức. Tuy nhiên, người dân nơi đây đã quen với điều đó và họ có nhiều cách để giải nhiệt như tắm sông, đi bơi, hoặc tham gia các hoạt động vui chơi giải trí ngoài trời. Vào những ngày mùa thu, lá cây bắt đầu chuyển sang màu vàng úa, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, thơ mộng. Khí hậu cũng trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn. Vào những ngày mùa đông, làng quê trở nên trầm mặc, yên tĩnh. Tuyết rơi phủ trắng khắp mọi nơi, tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Vào những ngày mùa xuân, vạn vật bắt đầu hồi sinh sau một mùa đông dài lạnh giá. Cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa đua nở khoe sắc. Khí hậu cũng trở nên ấm áp và dễ chịu hơn.
Tôi yêu nơi tôi ở bởi vì nó là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nơi đây đã gắn liền với những kỉ niệm đẹp đẽ trong tuổi thơ của tôi. Tôi mong rằng quê hương của mình sẽ luôn phát triển và ngày càng đẹp hơn trong tương lai.
$\color{yellow}{diecanhquan}$
Bài Làm
Tôi sống ở một thị trấn nhỏ nằm ven sông, nơi mà sự nhộn nhịp của đô thị dường như không hề chạm tới. Mỗi sáng thức dậy, tôi mở cửa sổ và ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, nơi những tia nắng đầu tiên nhẹ nhàng chiếu xuống và làm bừng sáng cả thị trấn.
Nhà tôi nằm trên một con phố yên bình, với những hàng cây xanh mát chạy dọc hai bên đường. Các loại cây đủ hình dáng và kích cỡ, từ những cây me cao lớn đến những cây hoa giấy với những bông hoa rực rỡ sắc màu. Khi gió thổi qua, lá cây rì rào như đang thì thầm những câu chuyện bí mật. Cảm giác mát mẻ và dễ chịu len lỏi vào từng ngôi nhà, từng góc phố.
Trước nhà tôi là một con đường nhỏ, đủ rộng để hai chiếc xe máy có thể đi qua. Đường không quá tấp nập, nhưng mỗi ngày cũng có những người dân đi lại, bắt đầu một ngày mới. Các cửa hàng nhỏ bắt đầu mở cửa, mang theo mùi thơm của bánh mì nướng, của cà phê đen đặc, và tiếng cười nói của những người hàng xóm chào hỏi nhau. Thỉnh thoảng, một chiếc xe đạp chở hàng hoa đi qua, mang theo hương thơm của những bông hoa tươi.
Đi dọc con đường, tôi đến được chợ của thị trấn. Chợ không quá lớn nhưng đủ đầy mọi thứ, từ rau củ, trái cây đến thịt cá. Những người bán hàng nhiệt tình và vui vẻ, tiếng trò chuyện, mặc cả khiến không gian trở nên sống động. Tôi thích đi dạo trong chợ, ngắm nhìn những loại rau xanh mướt, những quả cà chua đỏ mọng, hay những miếng cá tươi roi rói. Tất cả đều tỏa ra một cảm giác gần gũi, thân thiện.
Từ chợ, tôi có thể đi thẳng ra bờ sông. Sông chảy qua thị trấn một cách êm đềm, nước trong và sạch. Hai bên bờ sông là những hàng cây, bãi cỏ xanh tươi. Người dân thường ra đây vào buổi chiều để câu cá hoặc thả diều. Trẻ con chạy nhảy trên bãi cỏ, cười đùa rộn ràng. Khung cảnh này thật yên bình, như một bức tranh vẽ về cuộc sống nông thôn êm đềm.
Những ngôi nhà trong thị trấn thường được xây theo kiểu kiến trúc truyền thống, với mái ngói đỏ và tường sơn trắng. Một số ngôi nhà cũ đã được cải tạo, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính. Người dân ở đây rất thân thiện và hiếu khách. Mỗi khi tôi đi dạo, họ thường chào hỏi, nở nụ cười tươi rói.
Có một ngôi trường nhỏ gần nhà tôi, nơi tôi từng học những năm tiểu học. Khuôn viên trường được bao quanh bởi một hàng rào gạch, bên trong là những dãy lớp học xếp ngay ngắn. Sân trường rộng rãi, với một cây phượng lớn đứng giữa sân, mỗi mùa hè lại nở rực rỡ. Trẻ con chơi đùa ở đây vào giờ nghỉ trưa, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi.
Nơi tôi sống không quá sôi động, không có những cao ốc hay trung tâm thương mại lớn, nhưng chính sự yên bình, gần gũi ấy khiến tôi cảm thấy thoải mái và hạnh phúc. Đây là nơi tôi cảm thấy thực sự thuộc về, nơi tôi có thể tìm thấy sự bình yên sau những ngày dài căng thẳng. Và tôi biết, mỗi ngày tôi thức dậy, luôn có điều gì đó đẹp đẽ và đáng mong đợi từ thị trấn nhỏ thân yêu này.
Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc. Hãy yêu quý và bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, đồng thời học hỏi và sử dụng nó một cách hiệu quả!
Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều và chúng ta sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè thân quen. Đây là năm mà chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng hãy tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Hãy tự tin và luôn cố gắng hết mình!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK