Viết văn nghị luận về một vấn đề của đời sống (đức tính) qua câu tục ngữ Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Dàn ý chung:
Mở bài
Nêu vấn đề
Dẫn dắt vào đề
Thân bài
Giải thích ý nghĩa câu tục ngữ
-Nghĩa đen
-Nghĩa bóng
Bàn luận vấn đề
-Lí lẽ 1+ Bằng chứng 1
-Lí lẽ 2+ Bằng chứng 2
-Lí lẽ 3+ Bằng chứng 3
Mở rộng vấn đề
-Phản đề
-Nâng cao vấn đề
Kết bài
Khẳng định lại vấn đề
Rút ra bài học cho bản thân
Lời bài hát: “Người ơi, làm người ở trên đời
Nhớ công người sinh dưỡng
Đó mới là hiền nhân
Vì đâu, anh nên người tài ba
Hãy nhớ công sinh thành
Vì ai, mà có ta.”
Làm tôi nhớ đến câu tục ngữ mà ông cha đã để lại cho chúng ta hàng nghìn năm nay cũng có nội dung gần giống như lời bài hát trên đó là câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Bài học về lòng biết ơn mà ai trong chúng ta cũng cần phải ghi lòng tạc dạ.
Để hiểu hết ý nghĩa của câu tục ngữ trên, tôi giải thích để các bạn hiểu nghĩa của câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó là một câu tục ngữ giản dị dễ đọc, dễ nhớ. Nghĩa thực: Khi ta được ăn bất cứ một loại quả nào cũng phải nhớ đến người trồng, chăm sóc, bảo vệ cái cây đó. Từ nghĩa thực ấy, ông cha đã gửi gắm vào đó một ý nghĩa sâu xa, một lời nhắc nhở về đạo lí làm người. Khi ta được hưởng bất cứ một thành quả nào trong cuộc sống, cũng cần phải nhớ, biết ơn, đền đáp những người đã tạo ra thành quả đó.
Tại sao mỗi chúng ta phải có lòng biết ơn và ý thức đền đáp công ơn đó? Vì: Tất cả mọi thứ trên đời này đều không tự nhiên mà có, đều phải có cội nguồn, gốc rễ. Cũng như, những thứ mà ta đang được hưởng ngày hôm nay cũng không dễ gì mà có được. Để có được những thành quả ấy, người tạo ra đều phải trải qua những khó nhọc, gian lao vất vả, thậm chí chấp nhận mất mát hy sinh. Từ cái đơn giản nhất là hạt gạo nuôi ta, nhìn thì nhỏ bé vậy. Nhưng để có được hạt gạo đó, người nông dân phải “Bán mặt cho đất bán lưng cho trời”, phải vất vả, cấy lúa, chăm cây, xay giã, giần sàng… mới có được hạt gạo. Nên các cụ đã có câu:
“Ai ơi bưng bát cơm đầy,
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”.
Để ta có mặt trên đời, cha đã phải còng lưng lo toan kinh tế gia đình. Mẹ đã phải chấp nhận đánh đổi nhiều thứ như thanh xuân, sắc đẹp, vóc dáng, phải mang nặng, đẻ đau, phải trải qua thời khắc sinh tử, phải bao đêm thức trắng lo cho giấc ngủ no tròn của ta. Đến rộng lớn hơn, để có được cuộc sống thanh bình như ngày hôm nay, thế hệ cha anh đã phải chấp nhận hy sinh một phần thân thể hay cả cuộc đời để đổi lấy. Đó còn là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam đã được thực hiện tốt từ gia đình, nhà trường, ngoài xã hội. Trong mỗi gia đình Việt, con cái luôn được dạy dỗ phải có lòng hiếu thảo với cha mẹ. Khi còn nhỏ, chăm ngoan, học giỏi, biết nghe lời, phụ giúp mẹ những việc vừa với sức của mình. Khi lớn lên, cha mẹ già yếu, lòng biết ơn được thể hiện ở việc toàn tâm, toàn ý phụng dưỡng cha mẹ. Hàng năm, mỗi gia đình Việt luôn có ngày cúng giỗ người đã khuất. Đó là ngày con cháu đoàn tụ, cùng chuẩn bị mâm cơm, thắp nén hương thơm, bày tỏ lòng biết ơn, tưởng nhớ tới người đã khuất, tới cội nguồn đã sinh ra thế hệ hôm nay. Trong nhà trường, thái độ “nhớ người trồng cây” của học sinh là luôn tôn trọng thầy cô, chăm ngoan, chăm học. Hàng năm có ngày 20- 11- ngày tri ân nhà giáo Việt Nam, ngày mà bao thế hệ học trò đã gọi điện, đến thăm, chúc mừng, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới người đã cho mình cái chữ, người chắp cánh ước mơ, hoài bão, khát vọng đến thành công ngày hôm nay. Ở ngoài xã hội, có ngày 10- 3- ngày giỗ tổ Hùng Vương- ngày mà người
dân Việt Nam luôn ghi nhớ:
“Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ mùng 10- 3”
Tất cả người dân Việt Nam, thậm chí cả những kiều bào ở nước ngoài cũng đều hướng về đền Hùng, thắp nén hương thơm để bày tỏ lòng biết ơn tới những vị vua hùng- Những người đã đặt những viên gạch đầu tiên trong công cuộc xây dựng nên một Việt Nam ngày hôm nay. Hay ngày 27- 7- ngày Thương binh, liệt sĩ, ngày mà thế hệ hôm nay, bằng những việc làm cụ thể như đến nghĩa trang liệt sĩ, thắp nén hương thơm, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới những anh hùng đã hy sinh cho độc lập của tổ quốc. Hay đến thăm, tặng quà nhưng thương bệnh binh, bà mẹ Việt Nam anh hùng đều xuất phát từ lòng biết ơn của người “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó còn là một chuẩn mực đạo đức để chúng ta lên án, phê phán những kẻ thờ ơ, vô cảm với quá khứ, với cội nguồn để sống một cuộc sống ích kỉ chỉ biết đến bản thân, những kẻ xa với chữ “Người”, gần với chữ “thú”. Ca ngợi những ai có lòng tri ân, có tấm lòng thủy chung son sắc, biết nói lời cảm ơn, biết đền đáp với người đã tạo ra những thành quả cho chúng ta ngày hôm nay. Lòng biết ơn, giúp cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, khoảng cách trong các mối quan hệ trở nên gần gũi, thân thiết, sống chan hòa, bớt sân si, sầu muộn hơn. Khi cả xã hội chàn ngập lòng biết ơn, cuộc sống sẽ trở nên yên bình, hạnh phúc hơn.
Để lòng biết ơn đạt kết quả cao, mỗi chúng ta cần phải biết cách thể hiện lòng biết ơn sao cho đúng. Bây giờ còn nhỏ, lòng biết ơn cần thực hiện qua các việc nhỏ nhỏ như là với ông bà, cha mẹ chỉ cần ngoan, biết nghe lời, phụ giúp những việc phụ trong nhà để đỡ mẹ như quét nhà, rửa bát, nấu cơm, phơi quần áo… Biết nói lời cảm ơn mỗi khi được nhận một thứ gì đó từ ông bà, bố mẹ. Có thể tặng một bông hoa, một món quà nho nhỏ vào ngày sinh nhật, vào một ngày lễ nào đó. Với thầy cô, có niềm vui, có kết quả học tập tốt, có những ước mơ là lời tri ân có giá trị nhất mà thầy cô muốn nhận từ các em. Khi lớn lên là người trưởng thành, có thu nhập, có việc làm, luôn là một công dân có ích với bản thân, gia đình và xã hội.
Luôn thể hiện tốt trách nhiệm của một công dân, của thế hệ sau với thế hệ trước đó là góp phần xây dựng đất nước ngày một văn minh, giàu đẹp. Khi cha mẹ già yếu, hãy là những người con hiếu thảo, tận tâm, tận tình chăm sóc cha mẹ, luôn để cha mẹ sống bình yên, hạnh phúc trong tuổi già. Quan trọng hơn nữa, hãy là người “ăn quả” đồng thời cũng là người trồng cây tạo những trái ngọt cho thế hệ mai sau. Và lòng biết ơn, luôn phải xuất phát từ tấm chân tình, thật tâm, thật lòng muốn báo đáp.
Câu tục ngữ tuy ngắn gọn mà vô cùng có ý nghĩa phải không các bạn? Nó là một lời dăn dạy về đạo lí sống thủy chung, về lòng biết ơn và sự báo đáp của người “ăn quả” với người “trồng cây”. Câu tục ngữ giúp tôi biết trân trọng những gì đang được nhận ngày hôm nay, biết hướng về cội nguồn để sống tốt đẹp hơn, biết tri ân, báo đáp. Có khát vọng trở thành người trồng cây tạo ra nhiều trái ngọt cho thế hệ mai sau. Có khát vọng đem đến cho đời những điều tốt đẹp.
lời bài hát: “Người ơi, làm người ở trên đời
Nhớ công người sinh dưỡng
Đó mới là hiền nhân
Vì đâu, anh nên người tài ba
Hãy nhớ công sinh thành
Vì ai, mà có ta.”
Làm tôi nhớ đến câu tục ngữ mà ông cha đã để lại cho chúng ta hàng nghìn năm nay cũng có nội dung gần giống như lời bài hát trên đó là câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Bài học về lòng biết ơn mà ai trong chúng ta cũng cần phải ghi lòng tạc dạ.
Để hiểu hết ý nghĩa của câu tục ngữ trên, tôi giải thích để các bạn hiểu nghĩa của câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó là một câu tục ngữ giản dị dễ đọc, dễ nhớ. Nghĩa thực: Khi ta được ăn bất cứ một loại quả nào cũng phải nhớ đến người trồng, chăm sóc, bảo vệ cái cây đó. Từ nghĩa thực ấy, ông cha đã gửi gắm vào đó một ý nghĩa sâu xa, một lời nhắc nhở về đạo lí làm người. Khi ta được hưởng bất cứ một thành quả nào trong cuộc sống, cũng cần phải nhớ, biết ơn, đền đáp những người đã tạo ra thành quả đó.
Tại sao mỗi chúng ta phải có lòng biết ơn và ý thức đền đáp công ơn đó? Vì: Tất cả mọi thứ trên đời này đều không tự nhiên mà có, đều phải có cội nguồn, gốc rễ. Cũng như, những thứ mà ta đang được hưởng ngày hôm nay cũng không dễ gì mà có được. Để có được những thành quả ấy, người tạo ra đều phải trải qua những khó nhọc, gian lao vất vả, thậm chí chấp nhận mất mát hy sinh. Từ cái đơn giản nhất là hạt gạo nuôi ta, nhìn thì nhỏ bé vậy. Nhưng để có được hạt gạo đó, người nông dân phải “Bán mặt cho đất bán lưng cho trời”, phải vất vả, cấy lúa, chăm cây, xay giã, giần sàng… mới có được hạt gạo. Nên các cụ đã có câu:
“Ai ơi bưng bát cơm đầy,
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”.
Để ta có mặt trên đời, cha đã phải còng lưng lo toan kinh tế gia đình. Mẹ đã phải chấp nhận đánh đổi nhiều thứ như thanh xuân, sắc đẹp, vóc dáng, phải mang nặng, đẻ đau, phải trải qua thời khắc sinh tử, phải bao đêm thức trắng lo cho giấc ngủ no tròn của ta. Đến rộng lớn hơn, để có được cuộc sống thanh bình như ngày hôm nay, thế hệ cha anh đã phải chấp nhận hy sinh một phần thân thể hay cả cuộc đời để đổi lấy. Đó còn là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam đã được thực hiện tốt từ gia đình, nhà trường, ngoài xã hội. Trong mỗi gia đình Việt, con cái luôn được dạy dỗ phải có lòng hiếu thảo với cha mẹ. Khi còn nhỏ, chăm ngoan, học giỏi, biết nghe lời, phụ giúp mẹ những việc vừa với sức của mình. Khi lớn lên, cha mẹ già yếu, lòng biết ơn được thể hiện ở việc toàn tâm, toàn ý phụng dưỡng cha mẹ. Hàng năm, mỗi gia đình Việt luôn có ngày cúng giỗ người đã khuất. Đó là ngày con cháu đoàn tụ, cùng chuẩn bị mâm cơm, thắp nén hương thơm, bày tỏ lòng biết ơn, tưởng nhớ tới người đã khuất, tới cội nguồn đã sinh ra thế hệ hôm nay. Trong nhà trường, thái độ “nhớ người trồng cây” của học sinh là luôn tôn trọng thầy cô, chăm ngoan, chăm học. Hàng năm có ngày 20- 11- ngày tri ân nhà giáo Việt Nam, ngày mà bao thế hệ học trò đã gọi điện, đến thăm, chúc mừng, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới người đã cho mình cái chữ, người chắp cánh ước mơ, hoài bão, khát vọng đến thành công ngày hôm nay. Ở ngoài xã hội, có ngày 10- 3- ngày giỗ tổ Hùng Vương- ngày mà người
dân Việt Nam luôn ghi nhớ:
“Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ mùng 10- 3”
Tất cả người dân Việt Nam, thậm chí cả những kiều bào ở nước ngoài cũng đều hướng về đền Hùng, thắp nén hương thơm để bày tỏ lòng biết ơn tới những vị vua hùng- Những người đã đặt những viên gạch đầu tiên trong công cuộc xây dựng nên một Việt Nam ngày hôm nay. Hay ngày 27- 7- ngày Thương binh, liệt sĩ, ngày mà thế hệ hôm nay, bằng những việc làm cụ thể như đến nghĩa trang liệt sĩ, thắp nén hương thơm, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới những anh hùng đã hy sinh cho độc lập của tổ quốc. Hay đến thăm, tặng quà nhưng thương bệnh binh, bà mẹ Việt Nam anh hùng đều xuất phát từ lòng biết ơn của người “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó còn là một chuẩn mực đạo đức để chúng ta lên án, phê phán những kẻ thờ ơ, vô cảm với quá khứ, với cội nguồn để sống một cuộc sống ích kỉ chỉ biết đến bản thân, những kẻ xa với chữ “Người”, gần với chữ “thú”. Ca ngợi những ai có lòng tri ân, có tấm lòng thủy chung son sắc, biết nói lời cảm ơn, biết đền đáp với người đã tạo ra những thành quả cho chúng ta ngày hôm nay. Lòng biết ơn, giúp cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, khoảng cách trong các mối quan hệ trở nên gần gũi, thân thiết, sống chan hòa, bớt sân si, sầu muộn hơn. Khi cả xã hội chàn ngập lòng biết ơn, cuộc sống sẽ trở nên yên bình, hạnh phúc hơn.
Để lòng biết ơn đạt kết quả cao, mỗi chúng ta cần phải biết cách thể hiện lòng biết ơn sao cho đúng. Bây giờ còn nhỏ, lòng biết ơn cần thực hiện qua các việc nhỏ nhỏ như là với ông bà, cha mẹ chỉ cần ngoan, biết nghe lời, phụ giúp những việc phụ trong nhà để đỡ mẹ như quét nhà, rửa bát, nấu cơm, phơi quần áo… Biết nói lời cảm ơn mỗi khi được nhận một thứ gì đó từ ông bà, bố mẹ. Có thể tặng một bông hoa, một món quà nho nhỏ vào ngày sinh nhật, vào một ngày lễ nào đó. Với thầy cô, có niềm vui, có kết quả học tập tốt, có những ước mơ là lời tri ân có giá trị nhất mà thầy cô muốn nhận từ các em. Khi lớn lên là người trưởng thành, có thu nhập, có việc làm, luôn là một công dân có ích với bản thân, gia đình và xã hội.
Luôn thể hiện tốt trách nhiệm của một công dân, của thế hệ sau với thế hệ trước đó là góp phần xây dựng đất nước ngày một văn minh, giàu đẹp. Khi cha mẹ già yếu, hãy là những người con hiếu thảo, tận tâm, tận tình chăm sóc cha mẹ, luôn để cha mẹ sống bình yên, hạnh phúc trong tuổi già. Quan trọng hơn nữa, hãy là người “ăn quả” đồng thời cũng là người trồng cây tạo những trái ngọt cho thế hệ mai sau. Và lòng biết ơn, luôn phải xuất phát từ tấm chân tình, thật tâm, thật lòng muốn báo đáp.
Câu tục ngữ tuy ngắn gọn mà vô cùng có ý nghĩa phải không các bạn? Nó là một lời dăn dạy về đạo lí sống thủy chung, về lòng biết ơn và sự báo đáp của người “ăn quả” với người “trồng cây”. Câu tục ngữ giúp tôi biết trân trọng những gì đang được nhận ngày hôm nay, biết hướng về cội nguồn để sống tốt đẹp hơn, biết tri ân, báo đáp. Có khát vọng trở thành người trồng cây tạo ra nhiều trái ngọt cho thế hệ mai sau. Có khát vọng đem đến cho đời những điều tốt đẹp.
lời bài hát: “Người ơi, làm người ở trên đời
Nhớ công người sinh dưỡng
Đó mới là hiền nhân
Vì đâu, anh nên người tài ba
Hãy nhớ công sinh thành
Vì ai, mà có ta.”
Làm tôi nhớ đến câu tục ngữ mà ông cha đã để lại cho chúng ta hàng nghìn năm nay cũng có nội dung gần giống như lời bài hát trên đó là câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Bài học về lòng biết ơn mà ai trong chúng ta cũng cần phải ghi lòng tạc dạ.
Để hiểu hết ý nghĩa của câu tục ngữ trên, tôi giải thích để các bạn hiểu nghĩa của câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó là một câu tục ngữ giản dị dễ đọc, dễ nhớ. Nghĩa thực: Khi ta được ăn bất cứ một loại quả nào cũng phải nhớ đến người trồng, chăm sóc, bảo vệ cái cây đó. Từ nghĩa thực ấy, ông cha đã gửi gắm vào đó một ý nghĩa sâu xa, một lời nhắc nhở về đạo lí làm người. Khi ta được hưởng bất cứ một thành quả nào trong cuộc sống, cũng cần phải nhớ, biết ơn, đền đáp những người đã tạo ra thành quả đó.
Tại sao mỗi chúng ta phải có lòng biết ơn và ý thức đền đáp công ơn đó? Vì: Tất cả mọi thứ trên đời này đều không tự nhiên mà có, đều phải có cội nguồn, gốc rễ. Cũng như, những thứ mà ta đang được hưởng ngày hôm nay cũng không dễ gì mà có được. Để có được những thành quả ấy, người tạo ra đều phải trải qua những khó nhọc, gian lao vất vả, thậm chí chấp nhận mất mát hy sinh. Từ cái đơn giản nhất là hạt gạo nuôi ta, nhìn thì nhỏ bé vậy. Nhưng để có được hạt gạo đó, người nông dân phải “Bán mặt cho đất bán lưng cho trời”, phải vất vả, cấy lúa, chăm cây, xay giã, giần sàng… mới có được hạt gạo. Nên các cụ đã có câu:
“Ai ơi bưng bát cơm đầy,
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”.
Để ta có mặt trên đời, cha đã phải còng lưng lo toan kinh tế gia đình. Mẹ đã phải chấp nhận đánh đổi nhiều thứ như thanh xuân, sắc đẹp, vóc dáng, phải mang nặng, đẻ đau, phải trải qua thời khắc sinh tử, phải bao đêm thức trắng lo cho giấc ngủ no tròn của ta. Đến rộng lớn hơn, để có được cuộc sống thanh bình như ngày hôm nay, thế hệ cha anh đã phải chấp nhận hy sinh một phần thân thể hay cả cuộc đời để đổi lấy. Đó còn là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam đã được thực hiện tốt từ gia đình, nhà trường, ngoài xã hội. Trong mỗi gia đình Việt, con cái luôn được dạy dỗ phải có lòng hiếu thảo với cha mẹ. Khi còn nhỏ, chăm ngoan, học giỏi, biết nghe lời, phụ giúp mẹ những việc vừa với sức của mình. Khi lớn lên, cha mẹ già yếu, lòng biết ơn được thể hiện ở việc toàn tâm, toàn ý phụng dưỡng cha mẹ. Hàng năm, mỗi gia đình Việt luôn có ngày cúng giỗ người đã khuất. Đó là ngày con cháu đoàn tụ, cùng chuẩn bị mâm cơm, thắp nén hương thơm, bày tỏ lòng biết ơn, tưởng nhớ tới người đã khuất, tới cội nguồn đã sinh ra thế hệ hôm nay. Trong nhà trường, thái độ “nhớ người trồng cây” của học sinh là luôn tôn trọng thầy cô, chăm ngoan, chăm học. Hàng năm có ngày 20- 11- ngày tri ân nhà giáo Việt Nam, ngày mà bao thế hệ học trò đã gọi điện, đến thăm, chúc mừng, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới người đã cho mình cái chữ, người chắp cánh ước mơ, hoài bão, khát vọng đến thành công ngày hôm nay. Ở ngoài xã hội, có ngày 10- 3- ngày giỗ tổ Hùng Vương- ngày mà người
dân Việt Nam luôn ghi nhớ:
“Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ mùng 10- 3”
Tất cả người dân Việt Nam, thậm chí cả những kiều bào ở nước ngoài cũng đều hướng về đền Hùng, thắp nén hương thơm để bày tỏ lòng biết ơn tới những vị vua hùng- Những người đã đặt những viên gạch đầu tiên trong công cuộc xây dựng nên một Việt Nam ngày hôm nay. Hay ngày 27- 7- ngày Thương binh, liệt sĩ, ngày mà thế hệ hôm nay, bằng những việc làm cụ thể như đến nghĩa trang liệt sĩ, thắp nén hương thơm, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới những anh hùng đã hy sinh cho độc lập của tổ quốc. Hay đến thăm, tặng quà nhưng thương bệnh binh, bà mẹ Việt Nam anh hùng đều xuất phát từ lòng biết ơn của người “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó còn là một chuẩn mực đạo đức để chúng ta lên án, phê phán những kẻ thờ ơ, vô cảm với quá khứ, với cội nguồn để sống một cuộc sống ích kỉ chỉ biết đến bản thân, những kẻ xa với chữ “Người”, gần với chữ “thú”. Ca ngợi những ai có lòng tri ân, có tấm lòng thủy chung son sắc, biết nói lời cảm ơn, biết đền đáp với người đã tạo ra những thành quả cho chúng ta ngày hôm nay. Lòng biết ơn, giúp cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, khoảng cách trong các mối quan hệ trở nên gần gũi, thân thiết, sống chan hòa, bớt sân si, sầu muộn hơn. Khi cả xã hội chàn ngập lòng biết ơn, cuộc sống sẽ trở nên yên bình, hạnh phúc hơn.
Để lòng biết ơn đạt kết quả cao, mỗi chúng ta cần phải biết cách thể hiện lòng biết ơn sao cho đúng. Bây giờ còn nhỏ, lòng biết ơn cần thực hiện qua các việc nhỏ nhỏ như là với ông bà, cha mẹ chỉ cần ngoan, biết nghe lời, phụ giúp những việc phụ trong nhà để đỡ mẹ như quét nhà, rửa bát, nấu cơm, phơi quần áo… Biết nói lời cảm ơn mỗi khi được nhận một thứ gì đó từ ông bà, bố mẹ. Có thể tặng một bông hoa, một món quà nho nhỏ vào ngày sinh nhật, vào một ngày lễ nào đó. Với thầy cô, có niềm vui, có kết quả học tập tốt, có những ước mơ là lời tri ân có giá trị nhất mà thầy cô muốn nhận từ các em. Khi lớn lên là người trưởng thành, có thu nhập, có việc làm, luôn là một công dân có ích với bản thân, gia đình và xã hội.
Luôn thể hiện tốt trách nhiệm của một công dân, của thế hệ sau với thế hệ trước đó là góp phần xây dựng đất nước ngày một văn minh, giàu đẹp. Khi cha mẹ già yếu, hãy là những người con hiếu thảo, tận tâm, tận tình chăm sóc cha mẹ, luôn để cha mẹ sống bình yên, hạnh phúc trong tuổi già. Quan trọng hơn nữa, hãy là người “ăn quả” đồng thời cũng là người trồng cây tạo những trái ngọt cho thế hệ mai sau. Và lòng biết ơn, luôn phải xuất phát từ tấm chân tình, thật tâm, thật lòng muốn báo đáp.
Câu tục ngữ tuy ngắn gọn mà vô cùng có ý nghĩa phải không các bạn? Nó là một lời dăn dạy về đạo lí sống thủy chung, về lòng biết ơn và sự báo đáp của người “ăn quả” với người “trồng cây”. Câu tục ngữ giúp tôi biết trân trọng những gì đang được nhận ngày hôm nay, biết hướng về cội nguồn để sống tốt đẹp hơn, biết tri ân, báo đáp. Có khát vọng trở thành người trồng cây tạo ra nhiều trái ngọt cho thế hệ mai sau. Có khát vọng đem đến cho đời những điều tốt đẹp.
zxcxcvxzxcvcxv
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một chuỗi quay mới lại đến và chúng ta vẫn bước tiếp trên con đường học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính, hãy luôn kiên trì và không ngừng cố gắng!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK