Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 sự giản dị trong bài thơ "Ông đồ"của Vũ Đình...

sự giản dị trong bài thơ "Ông đồ"của Vũ Đình Liên (1 đoạn văn,có trích dẫn thơ cụ thể càng tốt) mạng cx đc câu hỏi 6948176

Câu hỏi :

sự giản dị trong bài thơ "Ông đồ"của Vũ Đình Liên

(1 đoạn văn,có trích dẫn thơ cụ thể càng tốt)

mạng cx đc

Lời giải 1 :

Đáp án:

 Một tác giả nổi tiếng từng nói: “Mỗi tác phẩm phải là một phát minh về hình thức và khám phá về nội dung”. Còn nhà thơ Xuân Diệu cho rằng: “Thơ hay là hay cả hồn lẫn xác, hay cả bài như con gà ngon, ngon từ đầu cánh đến phao câu lúc lỉu”. Một bài thơ hay là một bài thơ đẹp cả nội dung lẫn hình thức nghệ thuật. Bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên, sáng tác năm 1936 là bài thơ như thế. Qua hình ảnh ông đồ, nhà thơ thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với một lớp người đang trở nên lạc lõng và bị gạt ra ngoài lề cuộc đời; là niềm hoài cổ của tác giả với một nét đẹp truyền thống của dân tộc (thú chơi câu đối ngày Tết) bị tàn phai. Đó là cái hay, thú nhất ngày Tết xưa và cũng làm nên ý nghĩa nhân văn cao cả của bài thơ.câu thơ mở đầu bài thơ:
“Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay”
Hình ảnh ông đồ xưa hiện lên đẹp và lung linh quá! Chúng ta như được đắm chìm trong một không gian xưa với “Chén trà sương”, “Những chiếc ấm đất”, “Chữ người tử tù” của “Vang bóng một thời “ - Nguyễn Tuân với những nhà nho danh tiếng tài hoa “Văn như Siêu, Quát vô Tiền Hán”, “Thần Siêu”, “Thánh Quát” thửơ nào! Ở đây, qua hình ảnh ông đồ xưa trong thời kì huy hoàng, tác giả gửi gắm niềm kính trọng, ngưỡng mộ và nâng niu, trân trọng nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc “thú chơi chữ”.
Ông đồ xuất hiện bên phố phường đông đúc vào mỗi dịp Tết đến xuân về. Không khí mùa xuân, hình ảnh “hoa đào nở” đã tươi thắm nay lại thêm “mực tàu giấy đỏ” làm mọi nét vẽ trong bức tranh tả cảnh ông đồ rõ nét, tươi vui, tràn đầy sức sống. Từ “lại” diễn tả sự xuất hiện đều đặn của ông đồ với mùa xuân cùng với công việc viết chữ Nho. Nét đẹp cổ kính và trang nghiêm của ngày Tết, kết hợp với hình ảnh ông đồ với chữ thánh hiền khiến cho bức tranh tạo được tình cảm kính trọng và gần gũi biết bao! Tác giả sử dụng biện pháp nghệ thuật so sánh cùng thành ngữ “Như phượng múa rồng bay” làm toát lên vẻ đẹp của nét chữ hào sảng, phóng khoáng, bay bổng,… Ông đồ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, là đối tượng của sự ngưỡng mộ. Ông nổi bật như một pho sử sống, tài hoa và đáng kính!
Hai khổ thơ tiếp theo tác giả vẽ lên bức tranh ông đồ thời nay, một kẻ sĩ lạc lõng, lẻ loi giữa giữa dòng đời xuôi ngược:
 “ Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu…
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay”
Thời gian vẫn tuần hoàn: Xuân - hạ - thu - đông; Mùa xuân cũng vậy chỉ có đời người là hữu hạn! “Vật  đổi sao dời”. Thế nhưng, mùa xuân đã đến, phố vẫn đông người qua nhưng ông đồ đã bị lãng quên từ bao giờ. Thật tàn nhẫn và xót xa! Khi văn hoá phương Tây thắng thế, nền Nho học bị thất sủng, người ta không còn quan tâm đến ông đồ, đến thú chơi chữ lâu đời của dân tộc. Câu hỏi tu từ “Người thuê viết nay đâu?” kết hợp với biện pháp nghệ thuật nhân hóa “Giấy đỏ buồn không thắm - Mực đọng trong nghiên sầu…”  lan tỏa nỗi buồn, thấm cả vào những vật vô tri vô giác. Tất cả như đồng cảm với nỗi niềm của ông đồ trước con người và thời thế. Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình “Lá vàng rơi trên giấy - Ngoài trời mưa bụi bay” gợi không gian buồn thảm, vắng lặng nhấn mạnh sự lẻ loi, bẽ bàng của ông đồ- chỉ còn là “cái di tích tiều tuỵ đáng thương của một thời tàn” (lời Vũ Đình Liên trên báo Tinh Hoa năm 1936). 

Lời giải 2 :

`@` Sự giản dị trong bài thơ : "Ông đồ" `-` Vũ Đình Liên.

`@` Bài làm : 

`→` Có người từng nói rằng : "Thơ hay là thơ giản dị, xúc động và ám ảnh". Thực vậy, cái giản dị vốn đã là một phẩm chất không thể thiếu trong con người của mỗi nhà thơ. Trong số đó, nổi bật phải kể tới, có lẽ là tác phẩm thơ "Ông đồ" của nhà thơ Vũ Đình Liên `-` một thi sĩ tài ba với phong cách dung dị, gần gũi mà lại đậm chất mộc mạc, văn thơ. Sự bình dị ấy được thể hiện ngay ở chủ đề, đối tượng cũng như từng câu từ, ý thơ ... Hình ảnh trong bài hiện lên chứa đựng đầy những vui tươi, sự gần gũi mà lại giản đơn đến vô cùng. Khi ông đồ còn ở thời huy hoàng, mọi người đến xem và nhờ ông viết chữ Nho. Đồng thời ngợi ca cái tài, cái khéo của người thầy dạy chữ Nho ấy. Trái ngược với một thời hoàng kim ấy, là sự bế tắc, thất nghiệp của Nho giáo. Sự vật được gợi tả cũng chỉ toàn là những dụng cụ vẽ đơn sơ, bình dị : "Giấy đỏ buồn không thắm / Mực đọng trong nghiên sầu”. Không chỉ cá nhân ông đồ, ngay cả những món đồ thường ngày vẫn được dùng để viết cũng toát lên một tâm trạng buồn, đau xót đến lạ! Có thể nói, bài thơ là một áng thơ hay với phong thái văn thơ bình dị mà lại toát lên được những ý nghĩa và thông điệp sâu xa, đem tới người đọc một cảm xúc và cảm giác sâu lắng.

            $\color{skyblue}{\text #Arii}$

  $\text{CHÚC BẠN HỌC TỐT!}$

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một chuỗi quay mới lại đến và chúng ta vẫn bước tiếp trên con đường học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính, hãy luôn kiên trì và không ngừng cố gắng!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK