Viết bài văn kể lại một chuyến đi đã để lại cho em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc (bài viết có sử dụng yếu tố miêu tả hoặc biểu cảm hoặc cả hai yếu tố ấy trong văn bản) ai làm đc em cho 5 sao 1 tim ạaaa cứu emmm
Kỉ niệm là gì? Đối với tôi kỉ niệm, là giọt nắng đầu tiên sau mùa đông rét buốt, là đóa hoa đầu khi mùa xuân ghé qua, là cơn mưa đầu mùa khi mùa hạ tới và là chiếc lá vàng rơi khi mùa thu sang. Kỉ niệm với tôi là thế, là những gì đẹp nhất, dịu dàng nhất. Đó là những điều mà tôi sẽ luôn giữ lấy cho riêng mk. Một trong số những kỉ niệm ấy là lần tôi về quê ngoại vào dịp Tết
Ngày về quê, tôi hào hứng biết bao. Sau bao mùa dịch, cuối cùng tôi cũng đc về quê ngoại. Nghĩ đến vẻ hiền hậu của cô chú và giọng nói khàn khàn của bà, tôi ko thể ngăn mình xúc động. Cả tối hôm trước tôi ko thể nào chợp mắt đc, cứ nghĩ đến vẻ hiền hậu của các bác và giọng nói khàn khàn của bà là lòng tôi lại nao nức, hồi hộp ko tả nổi. Mang theo tâm trạng đó, tôi lên xe và trở về quê. Rời xa thành phố, rời xa những tòa nhà cao chót vót và dòng người đông nghịt, tôi trở về với những tán nhà tranh san sát, những cánh đồng bạt ngàn, trải dài đến vô tận. Quả thực, nơi đây luôn khiến tôi cảm thấy dễ chịu một cách lạ lùng. Chính xác là rất lạ lùng. Con đường kia ghồ ghề chẳng bằng phẳng như thành phố, ấy vậy mà tôi lại ko cảm thấy khó chịu khi liên tục bị chao đảo trên ô tô. Những con người kia, hầu như ai cũng mặc một bộ giống nhau, đều là áo nâu và quần đen. Họ nói chuyện thân mật, gần gũi đến mức suồng sã. Ở những con người ấy, có như một dòng máu nóng luôn chảy trong tôi và họ, khiến tôi thấy yêu, thấy quý vô cùng. Mãi sau này tôi mới biết đó là thứ tình cảm giữa người cùng quê. Chúng tôi đều đều rất quý nơi này, đây chính là nơi đã nâng niu chúng tôi từ cái thuở mới lọt lòng. Tôi yêu mảnh đất này và tôi cũng yêu những người thân của tôi ở đây lắm. Bởi vậy mà vừa bước xuống xe, tôi đã chạy ngay đến chỗ họ hàng tôi đang đứng. Tôi ôm, hôn tất cả nhiều người. Tôi cười nhiều đến mức ko nhận ra bản thân mình đang cười. Đôi khi tiếng cười mất kiểm soát và nổ tung như một tiếng hét nhưng tôi muốn như thế, ở nơi đây tôi muốn mình như ngày xưa, một đứa trẻ miền quê, một đứa trẻ hồn nhiên, ko vướng chút tanh bẩn nào của gầm trần. Đã rất lâu tôi ko tìm thấy đứa bé ấy, h đây tôi muốn nó trở lại, muốn níu giữ lấy nó, ít nhất là đến khi tôi trở về thành phố
Tối đó nhà tôi cùng nhau gói bánh chưng. Từ nhỏ đến lớn, ai trong nhà cũng chung tay góp sức vào làm việc. Mấy đứa nhóc thì chạy khắp nơi mang rơm, rạ về nhóm lửa cho bếp. Các bác trai và các anh thanh niên thì khiên những khúc gỗ về và nhóm lửa đun bếp. Các mẹ, các bà khéo tay thì phụ trách việc gói bánh và dọn dẹp. Trong khung cảnh ấy, tôi thấy mình thật may mắn biết bao. Cả nhà cùng quây quần ngồi lại bên nhau, kể cho nhau nghe về những chuyện nhỏ nhặt nhất. Ai cũng hiện lên trên mặt một nụ cườ tươi roi rói và tôi cũng vậy. Từ ngày về quê tôi đã cười ko biết bao lần, cảm giác như một chiếc lá rơi thôi cũng đủ để khiến tôi hạnh phúc và muốn đem đi kể với tất cả mọi người. Giờ đây, dưới ánh trăng mơn man da thịt cùng với tiếng lửa bập bùng, tôi thấy bản thân ko thiếu một thứ gì. Tự dưng tôi thấy yêu tất cả mọi người, yêu từ tiếng dế kêu rưng rức trong đến từng chiếc lá trên cành cây. Yêu cả mưa phùn -cơn mưa đầu xuân lạnh thấu xương, thấu thịt mà tôi luôn rất ghét. Giờ đây tôi thấy nó cũng ko tệ đến mức đấy. Mưa phùn mang lại cảm giác lạnh cóng như chém rách từng thớ thịt, nhưng nó cũng mang lại cái ấm áp bên gia đình khi tụ họp, quây quần. Lạnh thật lạnh mà ấm thật ấm....
Kỉ niệm của tôi là thế đấy, một kỉ niệm ngập tràn tiếng cười, sự ấm áp và giá lạnh. Nó đã mang lại cho tôi biết bao trải nghiệm cảm xúc mãnh liệt. Đến bây h mỗi khi nghĩ lại, nó đều là động lực thúc đẩy tôi tiến lên, cố gắng học tập nhiều hơn nữa để xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước
Đây là lần đầu tiên mình trả lời câu hỏi, có gì sai sót mong bạn bỏ qua và góp ý cho mình nha. Cảm ơn bạn nhiều
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần và sang năm lại là năm cuối cấp, áp lực lớn dần. Hãy chú ý đến sức khỏe, cân bằng giữa học và nghỉ ngơi để đạt hiệu quả tốt nhất!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK