Viết bài văn phát biểu biêu cảm nghĩ về một người mà em yêu mến nhất (ai cũng được)
" Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con".
Qua đoạn ca dao trên, ta biết rằng cha mẹ đã có công sinh thành - dưỡng dục ra ta, vậy là con ta cần biết yêu thương, tôn trọng và quý mến cha mẹ. Riêng em, người mà em yêu mến nhất chính là người đã sinh ra em, luôn ở bên đồng hành cùng em chính là mẹ em.
Mẹ em tên Trần Thị Hoa, năm nay 50 tuổi. Mẹ cao 1m66, nặng 50kg, dáng người ưa nhìn, làn da trắng. Đôi mắt mẹ to - đẹp trông rất cuốn hút. Mẹ có làn da hơi ngâm do vất vả, môi trái tim và sóng mũi cao dọc dừa. Những ngón tay của mẹ đầy gân guốc vì phải khổ cực khi chăm con và làm việc nhà. Mẹ hát rất hay, giọng hát của mẹ ngọt ngào trầm bổng thường ru chúng em vào giấc ngủ. Mẹ là người dịu dàng hiền lành, rất yêu chồng chiều con. Một đôi khi mẹ sẽ la mắng và cáu gắt nhưng đó là vì chúng em phạm sai và mẹ chỉ muốn để em có thể sửa chữa khắc phục lỗi lầm và trở nên tốt hơn mà thôi. Mẹ không đi làm, ở nhà làm nội trợ rất cực khổ để ba ra ngoài kiếm tiền. Sáng mẹ phải dậy thật sớm đi chợ, sau đó là chuỗi quét nhà, lau nhà, rửa chén, nhiều quần áo phải giặt tay, nấu cơm, xếp đồ, rửa bát,... Chuỗi công việc tuần tự cứ như vậy mà chiếm hết thời gian, tối mẹ lại phải dạy học cho em nhỏ nên rất bận rộn. Thế nhưng chưa một lần nào mẹ than phiền hay tỏ thái độ chán nản với công việc của mình. Mẹ đã luôn đồng hành cùng em, quả thật là như vậy. Khi em còn là một bào thai chưa thành hình, đến khi được sinh ra, nuôi nấng và bước đi từng bước đầu chập chững, em biết nói, biết cười, biết khóc, biết hát,... Một khoảng thời gian lớn để em phát triển, lớn lên từng ngày với kiến thức của trường lớp và xã hội, mẹ luôn ở bên em. Có mẹ đồng hành, dù là khi em sốt cao ngoài trời mưa bão bùng, ba đi công tác xa. Mẹ vẫn luôn ở bên săn sóc, ra ngoài mua thuốc cho em. Đối với em, mẹ luôn là người mà em ưu tiên nhất, đặt nhiều tình cảm vào mẹ nhất. Vì sao ư? Vì mẹ đã nói với em rằng mẹ đã không thể học hết đại học, vì thế mới có cuộc sống khổ cực thế này. Tất cả hi vọng, niềm tin, sức mạnh và sự cố gắng cùng với tâm huyết của mẹ đều đã dồn hết vào em. Mẹ không mong em giàu sang phú quý, nổi tiếng được nhiều người biết đến. Chỉ mong em một đời bình yên an nhàn, đủ lo đủ mặc không phải lo nghĩ vất vả. Cũng vì vậy mỗi khi thất bại hay nản chí trong học tập, em luôn nghĩ đến mẹ, đến sự kì vọng của mẹ giành cho em. Em biết rằng em cần phải học thật giỏi để thắp sáng hi vọng của mẹ, để cho sự nổ lực của cả em và mẹ chưa bao giờ là vô ích.
"Đi khắp thế gian cũng không ai yêu con bằng mẹ". Quả thật mẹ chính là người yêu thương ta nhất trên đời, vì thế là con em cũng hiểu được tình cảm của mẹ, em cũng yêu mẹ nhất, luôn đặt mẹ làm ưu tiên trước nhất. Em hiểu được tháng ngày hi sinh vất vả của mẹ và vẫn luôn tự hứa sẽ cố học tập thật giỏi để mẹ vui lòng.
@Hongphucnguyen
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một chuỗi quay mới lại đến và chúng ta vẫn bước tiếp trên con đường học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính, hãy luôn kiên trì và không ngừng cố gắng!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK