Thầy cô chính là những người lái đò thầm lặng, họ luôn giữ một vị trí vô cùng đặc biệt trong trái tim những người học sinh của mình. Em luôn dành cho thầy cô của mình sự kính trọng chân thành nhất. Có một người cô mà em luôn yêu quý và xem như người mẹ thứ hai của mình, đó là cô Lương Mai Phương, cô giáo dạy em năm lớp 5, tiểu học.
Cô Mai Phương mang đến cho chúng em ấn tượng bởi sự xinh đẹp và duyên dáng của mình. Dáng người cô mảnh khảnh, cao ráo và đầy nữ tính. Cô có mái tóc dài mượt mà, đen nhánh buông xõa ngang lưng. Nụ cười cô tươi tắn và tràn đầy sức sống, mỗi lần cô cười nhìn vô cùng dễ thương. Ánh mắt của cô thu hút bởi sự trong sáng, trong ánh mắt ấy, em cảm nhận được sự yêu thương mà cô dành cho học trò mình. Mỗi lần đến trường, cô đều chọn cho mình những chiếc áo dài đầy nữ tính, tôn lên vóc dáng gọn gàng, thanh mảnh. Trong những ngày lao động, cô mặc sơ mi và quần tây tới trường, điều đó khiến em rất bất ngờ bởi sự giản dị mà thanh lịch nơi cô.
Không chỉ xinh đẹp, cô Mai Phương còn rất ân cần và chu đáo. Nét tính cách ấy khiến chúng em cảm thấy gần gũi và yêu thương cô nhiều hơn. Trong giờ dạy, cô luôn tạo sự thú vị, kích thích sự sáng tạo của chúng em. Mỗi lần có gì không hiểu, cô đều ân cần giảng lại bài một cách tỉ mỉ cho chúng em. Ngoài giờ học, cô như một người mẹ khuyên bảo lũ học trò nghịch ngợm chúng em những lời hay, ý đẹp, để chúng em không còn những bỡ ngỡ, lạ lẫm của tuổi mới lớn. Với học sinh, cô luôn tạo sự gần gũi để chúng em được phát biểu ý kiến, cảm nghĩ của mình. Em luôn cảm nhận được sự tận tâm và nhiệt huyết của mình trong cô.
Cô luôn dành sự quan tâm cho chúng em. Em còn nhớ như in hình ảnh cô nuôi con lợn đất trong lớp để cuối năm có phần quà nhỏ tặng cho những bạn học sinh khó khăn trong lớp. Năm đó em cũng được nhận quà từ cô, cô bảo: "Lan là một cô học trò ngoan, gia đình con còn những khó khăn, cô luôn biết và hiểu. Cô mong rằng còn sẽ không vì những khó khăn mà chùn bước, hãy gắng hết mình cố gắng để vượt qua, thành công để giúp đỡ bà mẹ mình còn nhé".
Những lời nói của cô khiến em xúc động vô cùng, xúc động bởi tình cảm của cô, xúc động bởi những yêu thương mà mọi người dành cho. Có lẽ hôm đó là ngày mà em vui và hạnh phúc nhất.
Cô Mai Phương yêu quý của em, giờ đây khi gặp những lứa học sinh mới, em vẫn luôn tin rằng có vẫn nhớ mãi hình bóng nhỏ học sinh bé bỏng này. Cô biết không, mãi mãi trong đời mình còn luôn biết ơn cô, con sẽ nhớ mãi những lời cô dặn, những động viên mà cô đã dành cho em. Em hứa sẽ cố gắng trưởng thành mỗi ngày để từng bước vươn tới thành công, không phụ những công ơn dạy dỗ của cô.
CHO XIN CTLHN NHA BN
Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từ những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Em cũng vậy, trong suốt hai năm học trung học cơ sở, chỉ hai năm thôi, mà cô Trần Thị Thu Hà, cô giáp dạy môn Sinh học, cũng là cô giáo chủ nhiệm lớp em, là người mẹ thứ hai mà em ấn tượng nhất.
Ngày đầu tiên em bước vào lớp sáu, cũng là buổi đầu tiên em bắt đầu hành trình bốn năm học ở THCS Trưng Vương đã đánh dấu ấn tượng đầu tiên, ấn tượng sâu sắc nhất của em về cô. Lúc đó, em đến lớp muộn, mà cũng không biết lớp mình ở đâu nữa! Cái cảm xúc đó gần giống hồi em bước vào lớp một, nhưng em không đến lớp muộn mà em không biết lớp mình ở đâu! Ấn tượng này em thật sự không muốn nhớ. Nó thật sự chỉ làm em xấu hổ không chịu được. Sau một hồi, em tìm thấy lớp mình, lớp 6H1. Em bước chân qua cửa lớp, xin phép cô rằng em đến lớp muộn. Em cứ tưởng tượng, cô sẽ phạt, hoặc mắng, hoặc tệ hơn là.. phạt em đứng trước lớp đi. Như vậy thì xấu hổ chết mất! Nhưng không, cô lại nở nụ cười hiền hậu và nói: Em vào chỗ đi. Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng, tình cảm. Em ngồi vào chỗ nào đó, ngước nhìn lên bục giảng, ngắm nhìn cô rất trìu mến. Cô có dáng người nhỏ nhắn. Cô ăn mặc rất giản dị. Khuôn mặt cô tròn trịa trông rất phúc hậu. Mái tóc cô ngắn, có màu nâu và uốn lượn rất đẹp. Cặp mắt cô hiền dịu, như hai cánh cửa sổ của tâm hồn. Dáng đi thì khoan thai, nhẹ nhàng. Trên đường về, em không thể nào quên được cái buổi đầu tiên em bước vào lớp sáu hôm đấy.
Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ.. Cô Hà cũng không phải ngoại lệ. Sau buổi tập trung đầu tiên khoảng hai hay ba ngày, các lớp khối 6 bắt đầu vào học chính thức, đương nhiên vẫn có cả lớp em. Môn đầu tiên em học hôm đấy là môn Sinh học,đúng môn cô chủ nhiệm dạy. Điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách thu hút chúng em không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào, nhưng nhiều khi cô cũng hay nói chuyện với các học sinh, đến nỗi quên cả giờ dạy. Cô có cách dạy rất khác biệt. Cô chỉ ghi những ý chính một cách rất ngắn gọn lên bảng và học sinh viết vào vở rất nhanh. Cô cũng dùng sơ đồ tư duy, vẽ hình lên bảng giúp cho học sinh dễ hiểu, dễ nhớ hơn. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Sau giờ học môn Sinh là đến giờ học của môn khác. Nhưng em vẫn không quên lời giảng ân cần của cô giáo, những câu chuyện cô kể mà quên cả giờ dạy, những kiến thức cô truyền tải đến cho từng học sinh và từng trang vở, giúp em nhớ mãi không quên.
Cứ như vậy, từng ngày, từng ngày cô dạy Sinh lớp em, gần đến ngày hai mươi tháng mười một, chính là ngày Nhà giáo Việt Nam, là ngày biết ơn, tôn vinh các thầy cô giáo. Em nghĩ em sẽ phải tặng cô chủ nhiệm một món quà, nhưng em không biết cô thích gì. Ở nhà, em ngồi suy nghĩ một hồi, rồi em đành viết cho cô một tấm thiếp, và trang trí lên. Tấm thiếp có màu hồng nhạt như màu cánh hoa sen hay cánh hoa đào. Mặt trên thiếp có cỏ cây hoa lá chen nhau đầy màu sắc, và tiêu đề chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Bên trong là lời chúc tốt đẹp, ngọt ngào em dành cho cô, nhưng đặc biệt hơn là em dùng thêm một mảnh giấy cắt làm đôi, lấy băng dính dính mỗi mảnh hai bên như cánh cửa sổ. Cạnh lời chúc, em vẽ cô trong trang phục áo dài màu xanh biển truyền thống của trường Trung học cơ sở Trưng Vương. Em để bức thiếp trong cặp, và giờ em chỉ việc đợi đến ngày Nhà giáo Việt Nam, em sẽ mang bức thiếp lên tặng cô. Đó là món quà duy nhất để em tri ân với cô giáo. Cuối cùng, ngày này cũng đến. Em đã phải dậy từ sáng sớm để đến trường, và cũng không quên tấm thiếp mà do chính tay em làm tặng cô. Em cũng để ý thấy lớp em có một số bạn cũng mang quà đi tặng cô. Có bạn mang hoa, có bạn thì mang hộp quà, có bạn cũng mang thiếp như em nhưng chắc hẳn các bạn mua sẵn ngoài hàng và việc của các bạn là chỉ viết lời chúc vào thôi. Em nghĩ chắc thiếp của em là đặc biệt nhất. Khi cô giáo vào lớp, các bạn ùa lên tặng cô những món quà mà đã chuẩn bị sẵn. Em cũng lên, cầm thiếp bằng hai tay, đưa cho cô, và nói: “Con thưa cô, đây là món quà của con tặng cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Con chúc cô luôn khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc và gặt được nhiều thành công trong công việc của mình ạ”. Cô cầm lấy thiếp của em, cười và hỏi khẽ: “Sao con dễ thương thế?”. Em chỉ cười ngượng ngùng mà không nói gì, rồi em lặng lẽ về chỗ ngồi. Lúc đó, em cảm giác thật ấm áp, được khen là dễ thương mà em thấy mọi thứ xung quanh cũng đều dễ thương, và cô chủ nhiệm thật sự đã cảm nhận được tình cảm của em dành cho cô.
Có một hôm, cô giáo chủ nhiệm phải đi công tác, và có một cô giáo khác vào dạy thay lớp em môn Sinh. Thiếu cô, em cảm thấy thật buồn chán. Em nhớ những ngày tháng cô dạy lớp em, những lần cô kể chuyện cho cả lớp nghe đến nỗi quên cả giờ học. Không được nghe giọng nói quen thuộc gọi em đọc bài, Không ai nhắc nhở em từng chút một,hay thiếu những câu chuyện cô kể, em thấy trong lòng cứ trống rỗng. Thật buồn bã làm sao!
Thời gian thấm thoắt trôi. Mới ngày nào em đã lên lớp bảy rồi. Em phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới cô Hà, người đã hết lòng vì học sinh bằng một tình cảm trọn vẹn nhất , người đã truyền tải những kiến thức vào đầu các học sinh, người đã dạy dỗ, chỉ bảo tận tình, ân cần, nhẹ nhàng tới từng học sinh. Tuy cô vẫn còn chủ nhiệm lớp em học kỳ một năm lớp bảy, nhưng do một số việc, cô sẽ không chủ nhiệm lớp em trong học kỳ hai. Em cảm thấy thật buồn chán khi không còn được cô dạy nữa, nhưng em sẽ không quên những ngày tháng mà cô đã ân cần dạy dỗ, chỉ bảo em, như một người mẹ thứ hai vậy. Có lẽ, cô Hà là một mảnh ghép trong cuộc đời em mà có đi đến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho người mẹ thứ hai vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.
Nhớ tim cho mik nhé
Công nghệ là sự phát minh, thay đổi, sử dụng và kiến thức về các công cụ, máy móc, kỹ thuật, kỹ năng nghề nghiệp, hệ thống, và phương pháp tổ chức nhằm giải quyết một vấn đề, cải tiến một giải pháp đã tồn tại, đạt một mục đích, hay thực hiện một chức năng cụ thể. Công nghệ ảnh hưởng đáng kể lên khả năng kiểm soát và thích nghi của con người cũng như của những động vật khác vào môi trường tự nhiên của mình. Hãy đón nhận và phát triển những kiến thức công nghệ để góp phần tạo nên những đổi mới và sáng tạo!
Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một chuỗi quay mới lại đến và chúng ta vẫn bước tiếp trên con đường học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính, hãy luôn kiên trì và không ngừng cố gắng!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK