Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Kể một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc...

Kể một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc đã được chứng kiến khiến em cảm động. (làm giúp mình bài văn này ,đừng copy) câu hỏi 3520472 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Kể một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc đã được chứng kiến khiến em cảm động. (làm giúp mình bài văn này ,đừng copy)

Lời giải 1 :

Kể một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc đã được chứng kiến khiến em cảm động.

Bác Tuấn là hàng xóm gần nhà em. Bác là người vô cùng tốt bụng, hiền lành và hay giúp đỡ mọi người. Bác là chủ một dãy trọ, trước kia, dãy trọ của bác là khu trọ đông nhất xóm, khi thì không còn chỗ trọ, khách đến hỏi bác đành từ chối. Do bác rất tốt bụng nên trong xóm ai cũng yêu quý bác, nhưng buồn thay cho bác vì từng tuổi hơn 40 mà vẫn chưa có gia đình, sống một mình nhưng vẫn được mấy thanh niên trong xóm giúp đỡ. Hơn cả ba tháng trời nay mà vẫn chưa hết dịch bệnh, người trọ chỗ bác thì trả tiền không kiệp hạn, còn than rằng chưa có việc làm nên xin đóng tiền nhà trễ hơn. Nghe thế mà bác cũng thấy thương lắm, đồng tình với mọi người trọ chỗ của bác, ngồi nghĩ rằng mình có được ngày hôm nay cũng nhờ có tình thương, sự giúp đỡ của mọi người trong xóm. Sáng hôm sau, bác thông báo với các khách trọ rằng:" tôi sẽ không lấy tiền nhà của mọi người đâu, cho đến khi mọi người có lại việc làm ổn định". Nghe thế mà khách trọ hết sức mừng, họ cảm ơn tấm lòng của bác Tuấn. Qua hành động của bác Tuấn cho em thấy, chúng ta phải biết yêu thương, giúp đỡ mọi người khi gặp khó khăn, hoạn nạn. Đó mới là điều đáng quý nhất của tình người. Câu chuyện của bác khiến em rất cảm động và ngưỡng mộ bác hơn.

Thảo luận

-- Xin hay nhất nha
-- Bạn cho câu hỏi phía trên của mik 5 sao ik mik cho bạn rồi đóa
-- Ok

Lời giải 2 :

Tuổi thơ của bố rất khó nhọc. Những lúc rảnh rỗi, bố thường kể cho tôi nghe về những ngày thơ ấu vất vả ấy. Những chuyện đó bao giờ cũng khiến tôi vô cùng xúc động. Qua đó, bố đã dạy cho chúng tôi nhiều bài học nhưng câu chuyện về đôi giày của bố đã để lại cho tôi ấn tượng sâu đậm. Ngày còn đang đi học, bố chịu nhiều thiệt thòi hơn so với chúng bạn. Biết gia đình mình nghèo nên không bao giờ bố đua đòi theo chúng bạn. Bố luôn chịu khó học tập. Về nhà, bố giúp đỡ ông bà những công việc ở nhà. Một hôm, bà đưa bố đi chợ chơi. Khi đi qua cửa hàng bán giày, bà muốn mua cho bố một đôi giày mới. Đôi giày của bố đã cũ quá rồi. Dù rất thích có đôi giày mới nhưng bố nghĩ đến cảnh ông bà lại phải tiết kiệm hơn, chịu nhiều vất vả hơn. bố lại không đành lòng. Bố bảo: "Con không thích đôi giày ấy đâu. Giày của con nhìn cũ thế này thôi nhưng vẫn còn tốt lắm". Bố kéo tay bà nội đi qua cửa hàng giày. Ngày hôm sau, bố sang nhà bác hàng xóm và nói với Bác hàng xóm: "Bác ơi, khi nào bác có việc gì làm thì bác nhớ bảo cháu với nhé". Bố đã kể cho bác hàng xóm nghe về ước muốn có một đôi giày thay cho đôi giày của bố đã sắp hỏng. Bác hàng xóm rất ngạc nhiên khi bố xin "Bác đừng nói cho bố mẹ cháu biết. Bác phải giúp cháu giữ bí mật". Bác hàng xóm vui vẻ đồng ý. Từ hôm đó, cứ sau giờ học, bố lại đi làm vận chuyển với bác hàng xóm. Công việc vận chuyển bao gạo vô cùng vất vả. Người bố thì gầy gò và nhỏ bé. Bê những bao gạo nặng như vậy nhưng bố vẫn cố gắng, không kêu tiếng nào. Lần nào về đến nhà, mình mẩy cũng đau nhừ và nhức mỏi khắp nơi. Hai tay bố phồng rộp lên. Bố mệt đến mức chẳng buồn ăn cơm. Về nhà, bố chỉ muốn lăn ra ngủ. Nhưng sợ ông bà phát hiện, bố vẫn phải tỏ ra bình thường. Số tiền tiết kiệm được mỗi ngày, bố vuốt lại cho thẳng, kẹp vào một quyển vở. Dù có bận nhưng ngày nào bố cũng ghé qua cửa hàng bán giày, ghé mắt vào ngắm đôi giày một lúc cho đỡ thèm, sau đó, lại nhanh chóng chạy đến chỗ làm cùng bác hàng xóm. Để mua được đôi giày đó, bố đã dành dụm và tích góp tiền trong suốt ba tháng trời. Ngày nào cũng như ngày nào, không quản nắng mưa, bố vất vả làm việc. Bố đã biết tự mình lao động, dành dụm để mua đôi giày mới. Đó là một bài học giúp bố hiểu thêm giá trị của sức lao động. Và bố đã giữ gìn đôi giày cẩn thận trong những năm đi học. Tôi thấy thương bố quá. Tôi luôn được bố mẹ mua cho những thứ tôi thích, chơi chán tôi lại vứt đi, chẳng hề thấy tiếc. Câu chuyện của bố đã dạy cho tôi phải biết quý trọng đồ vật của mình. Biết quý trọng nó cũng là biết yêu bố mẹ, biết trân trọng tình cảm và sức lao động của bố mẹ Bài hơi dài có thể rút gọn lại Hãy cho mik 5 sao

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK