Lút- vích van Bét-tô-ven là nhạc sĩ thiên tài người Đức, người được mệnh danh”Vị đại tướng của các nhạc sĩ”. Ông là người kết thúc chủ nghĩa âm nhạc Cổ điển Viên bằng một dấu chấm tròn chĩnh, đồng thời tạo tiền đề cho sự ra đời chủ nghĩa Lãng mạn. Những tác phẩm âm nhạc của Bét-tô-ven được V. I. Lê-nin yêu thích hơn so với sáng tác của nhiều nhạc sĩ khác, bởi vì âm nhạc của Bét-tô-ven mang tính chiến đấu rất cao. Bét-tô-ven cũng đã nói rõ về mục đích âm nhạc của mình: “Âm nhạc cần phải làm cho ngọn lửa trong tâm hồn kiên cường bùng cháy !”. Mỗi lần khi nghe nhạc Bét-tô-ven, Lê-nin thường nhận xét “ Có lẽ không thể nói vào đâu được nữa!”, Người thường khuyên vợ là Kơ-rúp-xcai-a và những người thân cận nên dành thời gian để nghe nhạc của ông. Trong toàn bộ sáng tác âm nhạc của Bét-tô-ven, Lê-nin đặc biệt yêu thích bản Sô-nát số 23 viết cho đàn piano được gọi là Áp-pa-si-ô-na-ta. Bản nhạc là thiên trường ca diễn tả hoàn hảo và sâu sắc về lòng dũng cảm của con người vươn tới chiến thắng vinh quang qua cuộc đấu tranh gian khổ. Một lần khi nghe bản nhạc này, Lê-nin xúc động nói: “Tôi không biết còn tác phẩm nào có thể hay hơn Áp-pa-si-ô-na-ta, tôi sẵn sàng nghe lại bản nhạc này bất cứ lúc nào. Âm nhạc thật là tuyệt vời, quá sức người. Tôi luôn tự hào và có lẽ hơi ngây thơ khi nghĩ rằng, đấy, con người có thể làm nên được những điều kỳ diệu biết bao!”. Câu nói trên được M. Goóc-ki ghi lại và trở thành câu nói bất hủ, một lời nhận xét mẫu mực về những tác phẩm âm nhạc của thiên tài Bét-tô-ven.
Tóm tắt:
Năm 1787, đây là lần đầu Bét-tô-ven đến Viên, Thủ đô nước Áo. Việc chính là đến thăm nhạc sĩ thiên tài Mô-da. Lúc này là lúc Mô-da đang sáng tác vở nhạc kịch Đông Gioăng.
Khi đến nhà Mô- da, cậu xin được ngài chỉ bảo, Mô-da chỉ chỉ vào cây đàn pi-a-nô và bảo cậu hãy chơi một bài hát mà cậu ấy thích nhất.
Ngồi xuống ghế, những đầu ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn, những giai điệu phát ra với phong cách mạnh mẽ và phóng khoáng, chững tỏ Bét-tô-ven đã thực sự đạt đến trình độ kĩ thuật điêu luyện.
Thế nhưng, Mô-da trông lại khá lơ là, ông gật gù rồi bảo, Bét-tô-ven có nhạy cảm và có kĩ thuật tốt, nếu chăm chỉ hơn thì chắc chắn anh sẽ trở thành một nhạc sư giỏi.
Bét-tô- ven khá ngạc nhiên trước lời nói này, anh thực sự không muốn trở thành nhạc sư, điều anh mong mỏi đấy chính là có thể sáng tác ra các bản nhạc bất hủ cho đời! Anh mạnh dạn thể hiện quan điểm của bản thân, rằng anh thực sự muốn học sáng tác và mong Mô-da có thể chỉ dạy!
Mô-da trầm ngâm. Rồi ông bước tới cây đàn, nhẹ nhàng dựng một chủ đề âm nhạc cho Bét- tô -ven. Cậu trai trẻ này không hề lúng túng. Bét-tô-ven bắt tay vào đánh, những âm thanh êm dịu lan ra, lúc nhịp nhàng, lúc lại thánh thót...tâm hồn Mô-da bị dòng nhạc cuốn hút càng lúc càng mạnh mẽ...Ông ra hiệu Bét-tô-ven dừng lại và xúc động hỏi tên cậu.
Mô-da tiến lại gần cậu, đặt đôi bàn tay còn đang rung rẩy vì những cảm xúc mạnh, khẳng định với cậu rằng:
" Rồi đây anh bạn sẽ buộc toàn thế giới phải nhắc đễn tên mình!"
< Bài này mik hoàn toàn tự làm, xin hãy nhận xét công minh!>
< Nếu đc thì cho mik xin ctlhn và 5 star nha>
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK