câu 2
Người ta thường ví những người thầy, người cô như là cha mẹ thứ hai của mỗi người học sinh. Bởi chính nhờ những con người vĩ đại ấy, mà biết bao thế hệ học trò được vun vén bầu trời kiến thức, vững bước tới tương lai.
Hai tiếng gọi thầy cô - là tiếng gọi thiêng liêng mà cao quý. Đó là những con người bình thường nhưng có thể làm nên những điều vĩ đại. Em từng rất khó hiểu, tại sao thầy cô lại có thể hiểu được nhiều đến thế. Dường như bên trong họ là cả một kho tàng tri thức khổng lồ. Đến sau này, em mới hiểu được, để có thể truyền dạy cho chúng em kiến thức, thầy cô cũng phải luôn không ngừng học tập và tìm hiểu. Những ngày giảng dạy hăng say trên bục giảng, miệt mài bên trang giáo án, say sưa bên sách vở cứ lặp đi lặp lại mãi. Họ luôn cố gắng rèn luyện, nâng cao trình độ, kĩ năng của bản thân để có thể truyền dạy những điều tốt nhất cho các em học sinh thân yêu của mình.
Nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Thầy cô ngoài truyền dạy kiến thức, còn đem đến cho học sinh tình yêu thương và sẻ chia. Học không chỉ là người thầy mà còn là người thân, là bạn bè, sẵn sàng lắng nghe và đưa ra lời khuyên hữu ích. Tuy mỗi người giáo viên sẽ có những tính cách, phương pháp khác nhau, nhưng em luôn tin chắc rằng, học đối xử với học sinh của mình bằng cả trái tim. Điều đó, thể hiện qua những buổi dạy phụ đạo cuối giờ cho học sinh yếu nhưng không thu phí. Qua những lần ngồi lắng nghe, tâm sự của học sinh để giúp em ấy tiến bộ hơn. Hay qua những điều đơn giản, như chở học sinh về nhà khi trời mưa, tặng quà cho học sinh nhân dịp đặc biệt. Và còn rất nhiều, rất nhiều nữa.
Mỗi người thầy, người cô đều thật vĩ đại và đáng kính. Nhờ có họ mà chúng ta vững vàng cập bến tương lai. Thật là khó để tưởng tượng được xã hội này sẽ trở nên như thế nào nếu thiếu đi những người giáo viên kính mến ấy. Vì vậy, hãy luôn dành tình yêu thương, trân trọng cho người thầy, người cô của mình.
câu 3
Một trong những đồ vật nằm của thời thơ ấu mà tôi rất trân trọng là một con búp bê - món quà của bà.
Con búp bê mặc một chiếc váy xanh da trời. Hồi còn bé, tôi “thần tượng” nó lắm. Tôi ước sao xinh như búp bê. Nhưng mỗi lần nói với bà về niềm mong ước ấy, bà lại ôm tôi vào lòng và nói rằng tôi xinh hơn búp bê nhiều. Mặc dù biết bà nói để làm tôi vui nhưng tôi vẫn khoái lắm. Trẻ con có ai là không thích nịnh đâu. Tôi cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội cho búp bê và bảo rằng lúc nào tôi cũng phải sạch sẽ thơm tho hơn búp bê. Những lần cần khuyên tôi điều gì bà đều nhờ búp bê để nói đến tôi, chứ không bao giờ bà mắng tôi cả. Chính vì vậy tôi yêu bà lắm. Mỗi lần ôm búp bê trong tay, tôi lại nhớ bà da diết. Áo búp bê có mùi mồ hôi của bà nên tôi ôm búp bê suốt ngày.
Chỉ mãi đến khi học cấp hai, tôi mới bỏ được thói quen ấy. Có búp bê ở bên, tôi thường cảm thấy được che chở dù cho búp bê chỉ bé bằng cái chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống bà, luôn che chở, bảo vệ tôi mỗi khi tôi cần. Trong tim tôi, bà giống như một thiên sứ, mãi mãi đem đến cho tôi những nụ cười. Có những lần tôi đã định cất búp bê đi cho khỏi nhớ bà nhưng cất đi rồi tôi vẫn nhớ, có lúc còn nhớ hơn. Hơn thế nữa, tôi cũng nhớ búp bê lắm chứ. Những lúc buồn, tôi chỉ muốn tâm sự với búp bê mà thôi. Đôi mắt to, tròn, xanh của búp bê khiến tôi trở nên tự tin hơn, bản lĩnh hơn. Búp bê giống như một người bạn, biết xuất hiện đúng lúc tôi cần. Búp bê hình như cũng có một tâm hồn riêng, một trái tim riêng. Nếu sau này, thế giới tổ chức một cuộc thi cho những đồ chơi có khả năng kì diệu, tôi sẽ cho búp bê tham dự. Búp bê này không thể khóc, không thể cười nhưng búp bê có cảm xúc. Chẳng hiểu có phải vì tôi yêu búp bê quá mà lú lẫn không nhưng tôi tin vào điều đó lắm. Tôi nói: búp bê của tôi có cảm xúc là để mọi người có thêm nhiều hi vọng vào cuộc sống và để họ luôn nghĩ rằng: trên đời này không có gì là không thể làm được nếu chúng ta biết hy vọng vào tương lai. Cũng chính vì lí do đó, tôi đặt tên búp bê là: ngôi sao xanh – ngôi sao mang đến niềm hy vọng.
Thời gian giúp con người thêm trưởng thành, giúp cho những kỉ niệm, kỉ vật trở nên quý giá. Nhờ đó, mỗi con người cũng biết trân trọng quá khứ và biết hướng tới tương lai nhiều hơn. Những kỉ vật như những chiếc cầu thần diệu, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với tôi, con búp bê ngôi sao xanh là tất cả. Tôi vẫn luôn giữ cẩn thận con búp bê thay cho lời nói với bà: Cháu nhớ bà lắm. Tôi không dám chắc bà sẽ nghe được lời nói ấy nhưng tôi biết chắc rằng tại một nơi nào đố, bà cũng đang rất nhớ tôi và nhớ cả “ngôi sao xanh”.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK