Xuân Quỳnh, tác giả nữ nổi tiếng trong nền thơ văn hiện đại Việt Nam. Sáng tác ra nhiều bài thơ hay và đặc sắc, nhưng trong số những bài mà Xuân Quỳnh viết thì bài gây ấn tượng nhất với em là bài Tiếng Gà Trưa.
Bài được viết trong tập thơ hoa dọc chiến hào (1968) của Xuân Quỳnh. Nói về kỉ niệm trẻ nhỏ của người lính và lí do chiến đấu. Trong bài thơ gồm ba phần. Phần 1 nói về kỉ niêm của người lính khi nghe tiếng gà trưa . Âm thanh tiếng gà trưa như làm bừng tỉnh người chiến sĩ, làm cho người chiến sĩ nhớ về tuổi thơ, nghe thấy bàn chân đỡ mỏi và nghe tiếng xao động nắng trưa. Âm thanh ấy là âm thanh thực của chị gà mái . Nói lên sự sinh sôi nảy nở , sự bình yên hạnh phúc. Nói đển đây tác giả còn nhắc lại kỉ niêm của người lính. " Gà đẻ mà mày nhìn , rồi sau này lang mặt " cho thấy cậu lúc ấy vẫn còn ngây thơ ko biết gì sau khi nghe thấy bà nói câu giật mình hoảng hốt chạy về soi gương chứng tỏ nói lên sự ngây thơ, khờ dại của cậu. Cứ mỗi mùa đông trôi cậu lại đc một món quà từ bà là những bộ quần áo do bàn bán gà , trứng . câu bé rất thích. Cũng vì thế cậu đã đi chiến đấu cũng vì lí do là yêu tổ quốc , thiên nhiên, làng quên và vì người bà của cậu . cho thấy câu rất yêu bà.
Em rất tích bài thơ này, em sẽ kể lại cho nhiều người cùng bt đến bài thơ.
Trong một năm, em thích nhất là những ngày nghỉ hè. Không phải vì để được đi chơi thỏa thích, chẳng phải làm nhiều bài tập. Mà bởi vì, mỗi khi nghỉ hè, em sẽ lại được về quê thăm bà.
Từ nhà em về nhà bà, đi xe ô tô hết gần bốn tiếng đồng hồ. Ngồi lâu, đường xóc nảy khiến em rất mệt mỏi. Thế nhưng giây phút xuống xe, được nhìn thấy dáng bà bên cánh cổng gạch đỏ, những mệt nhọc ấy tan hết đi đâu mất. Chạy thật nhanh, sà vào lòng bà, thỏa thuê cảm nhận những cái vuốt ve dịu dàng của bà. Hạnh phúc biết bao nhiêu.
Trở về với ngôi nhà gỗ nhỏ, nhưng sạch sẽ và mát rượi. Nằm gối đầu lên chân bà, em sung sướng mà nhớ về những ngày tuổi thơ được sống bên bà. Hồi đấy, em còn bé lắm nên được bà cưng chiều nhất trong các anh chị em. Mỗi ngày, em được bà chăm sóc từng chút một, từ rửa mặt, ăn cơm đến tắm rửa. Bàn tay của bà không to lớn như tay bố, cũng chẳng mềm mại như tay mẹ. Đôi bàn tay đó nhăn nheo như lá khô, nhưng lại đem đến cảm giác yên tâm mà chẳng thứ gì có thể sánh bằng. Bà chẳng có thói quen nhai trầu bỏm bẻm như các cụ bà khác, vì bà bảo “Tại cái Mi hồi mới đẻ, cứ hôm nào bà nhai trầu là nó khóc, không cho bế, nên bà bỏ luôn”. Chỉ lời nói bâng quơ ấy thôi, cũng đủ để em cảm nhận được tình yêu của bà.
Thời gian trôi, em lớn lên, nên theo bố mẹ lên thành phố để đi học. Chỉ còn một mình bà ở lại ngôi nhà cũ ấy. Cô đơn biết bao nhiêu. Nhiều lần, bố mẹ mời bà lên ở cùng, nhưng bà không nghe. Bà bảo “Mẹ sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, không quen thành phố. Với lại, mẹ đi rồi thì vườn tược, mộ bố con để cho ai trông”. Cái tình nghĩa của người cũ đã níu đôi chân của bà. Bà cũng cô đơn lắm chứ. Em cảm nhận rõ điều đó qua những lần gọi video với bà. Bà bảo ngày nào cũng chỉ mong đến bảy giờ tối để được gọi cho cháu. Thế nhưng, bà vẫn quyết không chịu rời xa mảnh đất kia.
Mỗi lần trở về, em lại thấy bà già đi một chút. Mái tóc lại thêm phần bạc trắng, tấm lưng lại còng đi đôi phần. Thế nhưng, tình yêu thương bà dành cho em thì vẫn vẹn nguyên như thế. Nụ cười hiền từ và cái vuốt ve dịu dàng của bà cũng vẫn y như thuở ngày xưa.
Em chỉ mong sao, thời gian trôi chậm lại, để bà sẽ luôn ở mãi với em. Để ngôi nhà gỗ nhỏ kia luôn có người mở cửa, để cánh cổng gạch đỏ kia luôn có người đứng chờ ở dưới. Để mỗi tối, lúc bảy giờ, em lại được gọi điện cho bà. Vì bà là người mà em vô cùng yêu thương, kính trọng.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK