Chào em, em tham khảo gợi ý:
Lần đầu tiên đọc bài thơ, em đã cảm nhận được sức xuân tràn đầy đang dâng lên trong không gian. Đây làm một bài thơ đậm chất cổ thi nhưng vẫn sáng lên vẻ đẹp và sức sống tinh thần của thời đại mới:
Rằm xuân lồng lộng trăng soi
Bản dịch có thêm chữ “lồng lộng” làm câu thơ tăng sức gợi lên rất nhiều. Nhưng cái tài tình trong thơ Bác là ở chỗ, trong nguyên tác chỉ như một lời thông báo ngắn gọn, hàm súc về thời gian “kim dạ nguyên tiêu” (đêm nay là rằm tháng giêng), về sự vật “nguyệt chính viên” (trăng đúng độ tròn nhất). Tuy thế, “mỗi câu chữ thơ Đường như một cánh cửa sổ mở ra cho chúng ta một thế giới ẩn đằng sau đó”. “Nguyệt chính viên” miêu tả ánh trăng đúng lúc tròn nhất, sáng nhất, viên mãn nhất và bởi thế nó tỏa sáng khắp không gian sông nước. Nói thời gian mà gợi mở về không gian, đó chính là ý tại ngôn ngoại trong thơ Bác.
Đến câu thơ thứ hai: Xuân giang xuân thủy tiếp xuân thiên (Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân). Với ba từ “xuân”, em nghĩ đến một dòng sông êm đềm, trời nước giao hòa với ánh trăng vàng óng ánh. Cảnh tượng đó vừa gợi sự mơ hồ, vừa huy hoàng. Câu thơ như một nét vẽ chấm phá mở ra ba tầng không gian sông - nước - trời. Sự hòa quyện giữa ba vùng không gian ấy là do sức xuân dâng trào, do ánh trăng sáng ngời. Khắp vũ trụ bừng bừng trỗi dậy sức sống của mùa xuân. Sức sống đang dâng lên trên dòng nước, trên khắp mặt sông và lan tỏa cả bầu trời bao la, bát ngát. Ở đây, “cách miêu tả không gian ở bài Rằm tháng giêng giống như trong thơ cổ phương Đông, chú ý đến toàn cảnh và sự hòa hợp, thống nhất của các bộ phận trong cái toàn thể không chú ý đến miêu tả tỉ mỉ chi tiết các đường nét”. Tuy nhiên, khác với thơ Đường, không gian trong “Rằm tháng giêng” như một bức tranh tĩnh lặng gợi đến cái vĩnh hằng vô cùng, vô tận “Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc” (Sông thu và bầu trời cùng một sắc màu), không gian trong thơ Hồ Chí Minh mang sự vận động khỏe khoắn của sức sống, của hồn cảnh vật. Và ánh trăng đã làm nên sức sống long lanh ấy.
Hai câu thơ cuối:
Yên ba thâm xứ đàm quân sự,
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
Trong hai câu thơ này, Bác lại trở thành một nhà thơ đầy tâm tư, tình cảm. Sự biến chuyển nhịp nhàng trong bài thơ khiến con thuyền quân sự trở thành con thuyền trăng, thuyền thơ. Em như thấy trong tâm tưởng mình hình ảnh con thuyền sáng rực như được dát vàng. Những tia sáng chiếu rọi muôn nơi như tình yêu thương của Bác chiếu sáng muôn trái tim người Việt. Vô hình chung, con thuyền của Bác đã trở thành trung tâm giữa dòng nước mênh mông ở giữa núi rừng chiến khu Việt Bắc. Đọc bài thơ, em càng hiểu hơn về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong tâm hồn cao thượng của Người có sự hòa quyện giữa hai phẩm chất thi sĩ và chiến sĩ. Và em càng khâm phục Bác hơn. Trong kháng chiến ác liệt, Bác vẫn có thể viết ra những vần thơ tươi đẹp và ấm áp tình người như vậy.
Ai đó từng nói rằng, ẩn sâu trong Hồ Chí Minh là chất thơ rất riêng, rất hiện đại gửi vào trong một hình thức thơ cổ kính và có khả năng gây xúc động mạnh mẽ. Qủa đúng thế. Dường như sức mạnh ấy thể hiện rõ nét nhất qua bài thơ Rằm tháng giêng.
“Bên cạnh những cảnh trời chiều bình yên hoặc xao động, những cảnh trời đêm rực rỡ ánh trăng, thơ Bác cũng rất nhiều những cảnh ban mai tràn đầy khí thế.”. Qủa đúng, có một trời đêm khiến người ta nhớ mãi:
“Kim dạ nguyền tiêu nguyệt chính viên
Xuân giang xuân thuỷ tiếp xuân thiên”
Không thể có được những nét bút chấm phá đầy sống động như thế nếu không có một trái tim đã hòa chung nhịp đập với thiên nhiên. Trong thơ Bác, mỗi thời khắc đều để lại những ấn tượng mới mẻ, độc đáo với thi tứ đặc sắc, thi hứng nồng nàn. Ở đây, tâm điểm của khung cảnh đặt giữa không gian và thời gian là vầng trăng tròn đầy, viên mãn đang ngự gọn gàng nơi trung tâm của vũ trụ bao la. Từ “xuân” điệp lại không chỉ mang sắc xuân, hơi xuân, tình xuân mà còn có hương xuân nồng nàn, mê đắm. Chính nó đã thổi vào hơi thở mới để con người cũng phập phồng những gấp gáp như muốn ôm lấy cho trọn, cho đầy để hít hà sức xuân mà “sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”. Như vậy, qua câu thơ không chỉ có tính nhạc mà còn đầy tính họa ta bắt gặp những màu sắc vừa cổ điển, vừa hiện đại, một màu sắc riêng không trộn lẫn của ngòi bút Hồ Chí Minh.
“Yên ba thâm xứ đàm quân sự
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền”
Chúng ta không những thấy cảm nhận về không gian sâu thẳm mịt mù khói sóng mà còn hiểu được dòng tâm trạng của thi nhân trong bước lưu chuyển của thời gian. Khi việc nước đã định, việc quân đã bàn, nhà thơ quay trở về thì “trăng ngân đầy thuyền”. Đây không phải lần đầu tiên trăng xuất hiện trong thơ Bác như lại là một hình ảnh thơ đẹp, một ý thơ hay. Ở tận nơi thâm sâu cùng cốc, mịt mù trời đêm, trên chiếc thuyền lênh đênh, một mảnh trăng lơ đãng, không gian và ngôn từ đã phát sáng. Đó là vầng trăng dịu dàng như ánh sao đêm đang vỗ về mặt sông để tia sáng lấp lánh trên đầu ngọn nước làm cõi trần thơ mộng như cõi tiên. Mỗi người đang bàn việc quân như những tiên ông đang bình yên giữa cõi tiên ngay trên cõi trần. Dường như ánh sáng cứ lan tỏa ra để con thuyền cách mạng trở thành con thuyền thơ ca, những người chiến sĩ trở thành những thiên sứ để chất thơ cứ trải dộng ra từ con thuyền đến mặt nước, từ mặt nước đến lòng người.
Mỗi vần thơ của Bác được viết lên đầy thản nhiên, khách quan mà ẩn chứa bao nỗi niềm tâm sự. Chính phẩm chất nhân văn, chất nghệ sĩ trong con người Bác đã đưa Người lên tầm vóc danh nhân văn hóa của nhân loại.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK