“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào.
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào”
Tôi không biết hết được những câu thơ, bài hát nói về mẹ, nhưng tôi vẫn hiểu rằng, mẹ là tất cả. Tình mẹ được so sánh với biển Thái Bình, nhưng trong tâm trí tôi, mẹ còn hơn cả biển Thái Bình rộng lớn, mênh mông, ngút ngàn ấy. Tôi yêu mẹ nhiều lắm, nhiều hơn cả những vì sao lấp lánh trên trời không thể nào đếm xuể .
Mẹ tôi mãi là người tuyệt vời nhất. Mẹ tôi năm nay đã ngoài ba mươi tuổi rồi, tuổi mẹ mãi già theo thời gian và thử thách. Tóc mẹ đã có lấm tấm vài sợi bạc vì sự dãi gió dầm sương, phải chăm lo cho gia đình. Khuôn mặt mẹ đã đen hơi vì phải dãi đầu mưa nắng. Đôi bàn tay của mẹ đã chai sần hơn vì thời gian, vì những vất vả, cực khổ để nuôi lớn anh em tôi trưởng thành.
Đã rất lâu, cách đây khoảng bốn năm về trước. Khoảng thời gian mà cũng đủ làm người ta quên đi những chuyện đã qua. Nhưng tôi vẫn không quên được ngày hôm ấy, cái ngày mà tôi đã hiểu được tình cảm của mẹ dành cho tôi và làm tôi thấy yêu mẹ rất nhiều. Trong ngày đi học, khi tiếng trống tan trường đã kết thúc tiết học, như thường lệ, sau khi đi làm về mẹ tôi vẫn đến đón tôi nhưng hôm đó, tôi đã chờ mẹ rất lâu nhưng vẫn không thấy mẹ đến đón nên tôi đã bỏ đi chơi. Tôi đã đi chơi rất lâu sau đó rồi mới quay lại thì thấy mẹ ở đấy nhưng nhìn mặt mẹ rất lo lắng và mệt mỏi. Trên đường về, bỗng nhiên trời đổ cơn mưa lớn, mẹ bảo tôi mặc áo mưa lên nhưng tôi đã không mang theo áo mưa. Chuyện là như thế này: “mùa mưa mẹ dặn mang áo mưa trong cặp vì mẹ biết là trời sẽ có lúc mưa. Nhưng vì tôi phải học rất nhiều tập vở nên tôi thường hay giấu mẹ bỏ lại áo mưa không mang theo. Đến một ngày, như thường lệ mẹ tôi vẫn dặn tôi trước khi đi học phải mang theo áo mưa, những vì hôm ấy học rất nhiều môn nên phải đem rất nhiều sách vở nên tôi cảm thấy nặng nề vì phải mang thêm cái áo mưa. Vì vậy, tôi đã giấu mẹ bỏ lại áo mưa ở nhà và ngày hôm ấy, trời vẫn không mưa nên từ đấy tôi đã bỏ lời mẹ dặn ngoài tai và không đem thoe áo mưa vì tôi nghĩ đó chỉ là mẹ lo xa quá thôi.’’ Nhưng hôm nay tại sao trời đổ mưa, mà mưa lại to đến thế. Nước ngập lênh láng vì các cống thoát nước không thoát kịp. Mẹ tôi đã lấy áo mưa cho tôi mặc và để mình chịu ướt mưa, nhưng điều kì lạ là mẹ tôi không hè la mắng tôi vì không chịu đem theo áo mưa. Đường từ trường về nhà tôi là đường xấu, gập ghềnh và có rất nhiều hố ga hở nắp nên xe mẹ đã sụp phải ổ gà và bị kẹt lại tắt máy. Vì vậy nên mẹ đã phải xuống xe dắt bộ. Nhưng nước ngập đến đầu gối mà mẹ vẫn không cho tôi xuống để mẹ dễ di chuyển. Ngồi trên xe, tôi cảm thấy rất tội nghiệp mẹ vừa phải dầm mưa vì không có áo mưa mà lại phải lội nước. Khi về đến nhà, mẹ đã không kịp nghỉ ngơi mà lại phải đi nấu cơm vì trời đã tối. Lúc ấy, tôi đã rất muốn xin lỗi mẹ nhưng vì thấy mẹ bận việc quá nên tôi tự nhủ sẽ đợi khi mẹ xong việc tôi sẽ xin lỗi, nhưng khi ăn cơm xong, tôi lại không đủ can đảm nói lời xin lỗi với mẹ nên đã bỏ lên phòng học bài và đi ngủ. Sáng hôm sau, ba là người kêu tôi dậy đi học. Tôi ngạc nhiên lắm: “ Ba ơi, mẹ đâu rồi?’’. Ba tôi cho tôi biết là từ chiều hôm qua, mẹ đã cảm thấy không khỏe trong người nên đã nghỉ làm buổi chiều để nghỉ ngơi. Nhưng dù mệt nhưng mẹ vẫn đến trường đón con. Tôi nghe vậy thì tôi lại càng hối hận vì mình đã quên mang theo áo mưa, tôi nói với ba là sau khi học xong ba phải đến sớm để đón tôi, đưa tôi đến bệnh viện thăm mẹ. Khi đến trường, tôi gặp bác bảo vệ, bác nói: “ Con không sao là tôt. Chiều hôm qua, mẹ con đã đến đón con nhưng không thấy con ở chỗ mà mẹ dặn con đứng đợi. Mẹ con sợ con bị bắt cóc vì hiện nay, trên báo đã có rất nhiều vụ bắt cóc trẻ em. Bác thấy mẹ con có vẻ mệt nhọc nhưng vẫn cố gắng đi từ tầng trệt đến sân thượng của trường để tìm con đấy”. Tôi nghe đến đây, tôi đã sự hối hạn của tôi càng nhiều, lúc ấy tôi chỉ muốn chạy đến bệnh viện để xin lỗi mẹ. Sau khi tiết học kết thúc, tôi đã chạy ra cổng trường đã thấy ba đến, tôi hớn hở chạy đến ba để ba đưa tôi đi thăm mẹ. Đến bệnh viện, thấy mẹ nằm trên giường bệnh với vẻ mặt xanh xao, ốm yếu; trên tay mẹ vẫn còn ống truyền nước biển. Tôi chạy lại ôm mẹ khóc nước nở và nói: “ Con xin lỗi mẹ, con xin lỗi mẹ rất nhiều. Con rất hối hận. Mẹ hãy tha lỗi cho con nhé!”. Mẹ tôi xoa đầu mỉm cười, nói : “ Con không sao là mẹ vui rồi. Mẹ không giận con đâu”. Tôi ôm chầm lấy mẹ và khóc. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ khiến mẹ lo lắng nữa.
Mẹ đã tần tảo nuôi tôi từng ngày từng giờ, luôn mang lại hạnh phúc cho tôi. Tình yêu thương mẹ dành tôi đã cảm nhận được một cách rõ ràng qua từng cử chỉ, hành động ân cần, yêu thương dù mẹ không nói rõ. Tôi đã cảm nhận tình yêu thương ấy qua từng chiếc áo mới trắng thơm tho, sạch sẽ; qua từng bữa ăn ngon lành; qua từng cái vuốt ve ân cần, những lời động viên chân thành giúp tối vượt qua khó khăn khi vấp ngã. Ôi mẹ ơi! Con thương mẹ nhiều lắm! Mẹ đã làm tất cả vì tôi, cho tôi mọi thứ làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Đối với tôi, không có gì to lớn và quan trọng bằng mẹ. Mẹ đã che chở, nuôi lớn tôi trưởng thành để mong 1 ngày nào đó tôi sẽ có ích cho xã hội. Mẹ ơi, ngày đó không còn xa nữa đâu. Con hứa sẽ không công ơn sinh thành và nuôi dưỡng của mẹ. Vào lúc ấy, con sẽ giúp được mẹ những điều lớn lao hơn nữa, bởi vì mẹ là người con yêu quý và kính trọng nhất trên cuộc đời này. Con luôn tự hào vì con được là con của mẹ - người mẹ tuyệt với nhất đời con. Mẹ sẽ luôn là người con yêu thương, kính trọng nhất.
Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là nguời như vậy đó.
Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.
Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói "Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn" quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.
"Bàn tay ta làm nên tất cảCó sức người sỏi đá cũng thành cơm"Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao chai sạn, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng. Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều.
Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà... thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.
Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua.
Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.
Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều. Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.
"Mẹ như biển cả mênh môngCon luôn ghi nhớ công ơn của người".Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK