Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Đóng vai Xiu kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng...

Đóng vai Xiu kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng (không lấy mạng hoặc gg ạ ) em cần gấp ạ câu hỏi 3283241 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Đóng vai Xiu kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng (không lấy mạng hoặc gg ạ ) em cần gấp ạ

Lời giải 1 :

Là một họa sĩ tôi – Xiu thường đi rất nhiều nơi để tìm cảm hứng sáng tác đang phác họa bức tranh bỗng một chiếc lá rơi vèo đậu trên giá vẽ khiến tôi bồi hồi xúc động nhớ lại chuyện Chiếc lá cuối cùng xảy ra cách đây mấy năm về trước.

Ngày ấy tôi còn rất trẻ cùng người bạn Giôn xi Tôi cùng cụ Bơ-men sang buồng bên sợ sệt nhìn cây thường xuân chẳng nói thành lời nhưng trong tâm trí tôi rối bời bao cảm xúc. Chiếc lá cuối cùng đêm nay sẽ dụng thôi. Giôn xi sẽ ra đi ư? Tôi sẽ mất đi một người bạn, một người em tri kỉ, đau lòng quá! Tôi phải làm gì đây để giành giật em từ tay thần chết? Nuốt nước mắt vào trong tôi chỉ biết chăm sóc động viên an ủi Giôn xi để em nghĩ lại.

Khi tôi vừa chợp mắt được một tiếng đồng hồ choàng tỉnh dậy đã thấy Giôn xi thức giấc tự bao giờ, em thẫn thờ nhìn về phía cửa sổ thều thào ra lệnh bắt tôi phải kéo mành lên khuôn mặt em hốc hác nước da xanh như tàu lá chẳng còn sức sống. Tôi nói gì dường như em cũng chẳng nghe thấy chẳng để ý đến tôi nữa. Miễn cưỡng tôi đành chậm chạp lê bước về phía cửa sổ vừa kéo mành vừa cầu chúa trời phù hộ "Hãy thương xót cứu giúp chúng con đừng để chiếc lá cuối cùng rụng xuống. Đừng khiến con mất Giôn xi". Ô kìa! Lạ chưa chiếc lá cuối cùng vẫn còn đã phải chăng lời cầu khuẩn của tôi đã thấy chúa trời. Thật là tuyệt! Chiếc lá dũng cảm treo bám vào cành chống chọi với thời tiết khắc nghiệt. Tôi quay lại nhìn Giôn xi em cũng đang trân trân nhìn chiếc lá có lẽ trong lòng em đang có nhiều chuyển biến về nhận thức tình cảm.

Khuôn mặt Giôn Xi giần tươi tỉnh lại, em nói với tôi. Tôi sung sướng quá ôm choàng lấy em hạnh phúc thật bất ngờ. Khi bác sĩ đến khám bệnh cho Giôn xi Tôi kiếm cớ lẻn ra ngoài đôi bàn tay run lên vì sợ hãi, phải nghe những tin không lành khi bác sĩ cầm lấy tay tôi. Nhưng không ngờ tin đến thật vui, những kỳ vọng.

Nhưng tôi choáng váng nghe tin cụ Bơ-men chết vì sưng phổi. Tôi ôm lấy Giôn xi và kể cho em bí mật về chiếc lá…Hai chị em tôi khóc nức lên, hằng ngày cụ sống âm thầm là thế mà ai biết được ẩn chứa bên trong lại là một trái tim nồng nàn yêu thương, 40 năm mơ ước về kiệt tác mà cụ chưa thực hiện được giờ đây cụ có biết mình đã hoàn thành kiệt tác không (Hình ảnh, thật đến mức,…, cứu sống một người và cướp đi người tạo ra nó, là sản phẩm tạo ra từ tài năng mà còn từ…)

Giờ đây cụ Bơ men đã yên nghỉ ở một thế giới khác cả tôi và Giôn xi đã trưởng thành trong nghề để xứng đáng với sự hi sinh của cụ Bơ men. Chúng tôi quyết định đi nhiều nơi đem nghệ thuật chân chính phục vụ cuộc sống con người. Cảm ơn cụ! Cảm ơn tấm lòng vĩ đại, đức hi sinh cao cả của cụ! Đã cho chúng tôi bài học nhân văn sâu sắc.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Tôi thật ngu ngốc bạn có biết không Xiu tự nghĩ. Rất khó để mô tả trạng thái tâm trí của anh ấy lúc này. Cô rất tức giận: “Tại sao Jonsi lại phảisuy nghĩ ngu ngốc như vậy? Chiếcrơi cuối cùng cũng sẽ chết? Khi nhìn thấy Jonsi nằm trên giường không muốn ăn uống gì, anh đã không cầm được nước mắt. Anh ấy yêu Jonsi vô cùng! Hai người thân thiết và khăng khít như chị em. Xiu ngồi suy nghĩ. Bên ngoài trời khá lạnh., Thời tiết là mùa đông.Bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Gió thổi hơi lạnh khiến căn gác xép của anh càng trở nên âm u, âm u. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cây thường xuân yếu ớt treo trên tường. Lá nào cũng cố ôm chặt em đừng để gió cuốn đi. Xiu lo ngại. Điều gì sẽ xảy ra nếu chiếc lá cuối cùng rụng đi? Bao nhiêu cảm xúc trái ngược: buồn, đau, lo lắng, ... cứ len lỏi trong Xiu, không cho chàng tìm ra lối thoát? Xiu kiểm tra đồng hồ, đã năm giờ chiều, xuống nhà chuẩn bị mua đồ ăn cho bữa tối.Với những bước chân nặng nề, anh đi xuống tầng hai. Đột nhiên bác Pumps bước ra. Bác nói: A, Xiu, con đến rồi! Vào đi, tôi có chuyện muốn nói với bạn. Xiu theo ông họa sĩ già về nhà. Giả sử ở nhà, đây thực sự là một căn phòng chật hẹp, sơn và cọ vương vãi khắp phòng ... tất cả đều thể hiện một lối sống nghèo nànbuông thả. Xiu nói nhỏ: Chú ơi, cháu lo quá ...Jonsi ... vâng, tôi biết. Tôi cũng thế. Nhưng tôi đã tìm thấy một giải pháp. Một chút ngạc nhiên, ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt Xiu. Chú Bơm tiếp tục: Nào ... chúng ta sẽ vẽ một tờ giấy. Những lá khác thay lá cuối cùng phải được giữmật mà Jonsi không hề hay biết. Bức tranh...Nhưng ... Được rồi, tôi sẽ vẽ miễn là bạn giữ bí mật. Tôi không thể, tôi sẽ vẽ. Bạn già rồi, lỡchuyện gì xảy ra thì sao? Xiu quyết tâm. Đôi mắt vẩn đục, thâm quầng mất ngủ của anh bỗng sáng lên. Gương mặt anh rạng rỡ, rạng rỡ, tự tin. Theo kế hoạch, cô thực hiện ngay lập tức.Anh nhờ chú Pumps chuẩn bị bữa tối cho Jonsi. Và các loại cọ và bột màu đã chuẩn bị sẵn. Buổi tối anh nhẹ nhàng nói với Jonsi: Tối nay anh phải đi chơi để lấy tiền bán bức tranh hôm trước. Chú Pumps mang bữa tối tới. Xin vui lòng nhận được bóng tối ngay bây giờ. Tôi làm điều này để đảm bảo rằng Jonsi không kéo rèm. Cô leo lên cái thang và leo lên nó. Bút và sơn đã được chuẩn bị đầy đủ. Cô ấy cầm cây viết, nhưng tay cô ấy đang run. Cô bình tĩnh, nhưng bao nhiêu suy nghĩ quay cuồng khiến cô không thể tập trung.Cuối cùng anh ấy cũng vẽ được một tờ giấy với đôi tay run rẩy. Nhưngdường như vô hồn và không có gì thực. Tuyệt vọng, Xiu xuống và chạy về phía ngôi nhà. Bác Pumps ở đó trên tầng hai. Bác nói Jonsi ngủ quên mất. Xiu bùng nổ và bật khóc. Anh khóc nức nở nói với chú Bơm. Anh ta nghe xong có vẻ rất bình tĩnh. Người chú nói: Siu, bình tĩnh ...Đó là lỗi của tôi! Tôi đã làm hỏng mọi thứ. Có vẻ như không có thật, Jonsi sẽ tìm hiểu ngay thôi! Chú ơi, cháu đã giết anh của chú! Được rồi, tôi sẽ sửa trang tính. Đó là cách duy nhất chúng tôi có thể làm bây giờ. Còn một điểm sáng nữa cần phải quyết định! Nhưng anh sợ em không muốn anh trèo cao như vậy, nguy hiểm lắm! Sau đó, bạn cũng lấy cái thang, đứng cạnh tôi và cầm đèn và màu cho tôi. Cả hai chúng ta cùng nhau cố gắng, chúng ta nhất định sẽ làm được.Vào giữa đêm, hai bóng đen xuất hiện, một lớn và một nhỏ. Hai chiếc thang được chế tạo và cùng nhau leo ​​lên. Gió hú, lạnh đến thấu xương. Chú Pumps cầm chặt cây bút trong tay. Anh đưa cây bút. Rất có năng lựccó thẩm quyền. Kinh nghiệm nhiều năm trong nghề được thể hiện qua từng nét vẽ. Ngay sau đó, anh đã có thể "sửa chữa" lưỡi kiếm của Xiu. Chiếc lá thường xuân cuối cùng vẫn còn trên tường. Nó đã được tô màu. màu xanh lục, hơi ngả vàng. Màu sắc và đường nét trông thật đến mức khó nhận biết nó đã được sơn hay chưa.Chú Bơm dồn hết kinh nghiệm và tình yêu của mình vào việc vẽ.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK