Hôm qua là thứ 6, mùa hè sôi động lần thứ 33 của tôi bắt đầu. Như mọi ngày bình thường. Sau khi heo và gà ăn, tôi loay hoay đến dọn nhà kho vô tình 1 bức ảnh rơi ra thừ trong quyển vỡ cũ. Nhặt bức ảnh lên , tôi chăm chú nhìn thì ra đây là bức hình chụp chung lớp 8A6 năm nào , trong bức hình tôi là cô bé cao , gầy nhất lớp khi ấy, tôi nghĩ thầm cũng đã 20 năm rồi mình chưa về thăm trường cũ. Đầu tôi nảy lên 1 ý nghĩ táo bạo , ngày mai tôi sẽ về lại trường. Nhưng trước hết tôi phải thu xếp công việc bận rộn trước đã.
Đi lòng vòng 1 hồi, tôi sực nhớ ra nơi mà mình muốn đến nhất đó là băng ghế màu trắng bạc, dưới gốc phượng vĩ thân to cao sừng sững ngày nào, tất cả mọi thứ đều hay đổi duy nhất có mỗi nơi này là giữ nguyên vì nó cất giấu rất nhiều bí mật của tụi học trò chúng tôi sau giờ học căng thẳng, tôi thường đến đây ngước mặt lên trời cao thì thầm lời ông phương vĩ rằng”ông ơi, con hôm nay đc cô cho điểm 10 đấy ạ! Ông ơi, hôm nay con bị cô phạt vì đi học trễ ạ!
Cây phượng như nghe thấy lời tôi nói nên thổi 1 làn gió mát từ cành cây cao uyển chuyển xuống tận mặt đất, khiến tâm trạng tôi phấn chấn hẳn lên. Ngồi dưới gốc cây 1 hồi thì tôi sực nhớ lại bức lại bức ảnh lúc sáng, lấy từ trong túi ra , mất tôi ngân ngấn lệ tôi nhớ ngày nào mình bật khóc khi mới bước chân vào lớp 6 chính cái cây này là điểm tựa sau giờ học căng thẳng. Không biết giờ này các bạn có còn nhớ con không nữa, con muốn trẻ lại được đi học lại có được không ạ .Vừa nói dứt tiếng, thì 1 làn gió nhẹ khiến khung cảnh trước mắt tôi lại thay đổi nữa đưa tôi trở về thế giới tuổi thơ vào 1 buổi ra chơi của năm lớp 6, tôi nhớ rõ như in
hôm đó là ngày xui xẻo nhất của thằng Đăng, nó bị ông thầy hiệu phó tịch thu đôi dép lào màu vàng mới mua, bị phạt dưới phòng hiệu trưởng cả giờ ra chơi. Lúc đó cu cậu hóng hách lắm, ai mắng cũng chả sợ, tôi ôm bụng ngồi cười ha hả, khi thấy nó bị phạt. Tiếp theo nơi mà lòng tôi nôn nao bước chân nhanh nhẹn nhất đó là căn phòng đặc biệc lớp 8A6 Năm ấy lớp tôi đc coi là lớp nổi tiếng nhất khối vì đc chính tay thầy Cường chủ nhiệm. Bước đến hành lang lớp học, khung cảnh thơ mộng xuất hiện trước mắt tôi, nhìn qua cửa sổ tôi thấy đó là 1 buổi kiểm tra thường xuyên môn văn của lớp tôi. Người ngồi trên ghế đó là người quyền lực nhất lớp tôi Thầy Cường đang cặm cụi đọc sách.Khi mới vào học lớp 8, tôi đoán đây có lẽ là 1 người thầy khắc khe, khó tính . Nhưng không với dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng ko thể lẫn với bất cứ ai của thầy khiến tôi có 1 cách nhìn nhận khác. Khi ấy Văn là cacis môn mà tôi yếu nhất, mọi thầy cô dạy văn lớp dưới thật sự bất lực hoàn toàn với cái văn trong tôi, tìm mọi cách dạy cũng ko thể khiến tôi khá hơn đc.
Nhưng ở thầy có 1 bí quyết gì đó , làm cho tôi mỗi khi tới tiết văn là chăm chú , là hăng say nghe thầy giảng với giọng trầm ấm, trong trẻo. Khuôn mặt thầy giờ đây đầy những chấm mè đen và những vết chân chim của mình trên đôi mắt đen huyền chứa hàng triệu vì sao lấp lánh soi sáng cho chúng tôi. Đôi mắt ấy đang bận nhìn ngang nhìn dọc xem có ai quay cóp không. Nhưng với lũ học trò tinh nghịch như tôi phải gọi là “ ngũ đại thập tử bên Trung Quốc”, Thằng Đăng ngồi bàn cuối nhân lúc thầy sơ hở thì nhanh nhẹn tay chân, bóc ngay miếng bánh tráng to đùng ,bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Cái Liên bàn trên thì cúi đầu lên xuống lien tục để vạch vở, còn Quân thằng bạn nhỏ con , giàu nhất lớp thì lấy 1 cái điện thoại tra đáp án. Thầy thấy đấy rồi cu cậu bị tịch thu ngay đấy. Tôi đứng ngoài cửa sổ nhìn vào khung cảnh ấy mà lòng nhộn nhịp , xao xuyến muốn nói chuyện với họ nhưng không thể, vì đột nhiên có 1 cái giọng khàn khàn , nhưng đầy sự trìu mến nghe rất quen tai:
- Trò Tiến phải đấy?
Tôi ngạc nhiên quay lại. Hóa ra không ai khác là Thầy. Thầy Cường bây giờ trông khác hẳn lúc xưa , mắt thầy chứa đầy vết chân chim , trong đôi mắt tụ lại hàng triệu vì sao sáng lấp lánh . Tôi xúc động ôm chằm lấy thầy . Tôi hỏi thầy rất nhiều điều và cũng cũng tự kể về các thành tựu của mình. Giọng thầy khàn khàn thều thào hỏi tôi rất nhiều. Đến 9'30 tôi cũng phải trở về , tôi tiễn thầy 1 đoạn dài. Nhìn theo bóng lưng lom khom của thầy.
Sau khi ra khỏi trường , bao nhiêu kỉ niệm năm ấy vẫn còn lân lân trong đầu tôi. Tôi tự hứa với lòng rằng sẽ mãi mãi khắc ghi những kỉ niệm năm ẫy của lớp 8A6
+ NO COPPY MẠNG
Là một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất cuối trời phía Nam, nhưng thật may mắn vì trên hành trình khám phá Việt Nam đã một lần đặt chân đến vịnh Hạ Long. Một lần đi đến Vịnh Hạ Long nhưng lại mang dấu ấn suốt cả cuộc đời.
Có thể nói Vịnh Hạ Long một nơi mà trong cuộc đời của mỗi chúng ít nhất một lần đến đó. Đi qua một lần để chiêm ngưỡng một tác phẩm điêu khắc, hội họa tuyệt mỹ của thiên nhiên đất trời đã ban tặng
Đặc biệt là trên chuyến bay Sài Gòn-Quảng Ninh. Ngồi trên cao nhìn xuống Vịnh Hạ Long hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ đủ đầy các dáng hình nằm êm đềm trên biên xanh như một bức thủy. Hình dáng đảo xếp dài, uốn lượn sống động với như tên gọi của mình Hạ Long; rồng hạ xuống trần.
Có thể nói Vịnh Hạ Long một nơi mà trong cuộc đời của mỗi chúng ít nhất một lần đến đó. Đi qua một lần để chiêm ngưỡng một tác phẩm điêu khắc, hội họa tuyệt mỹ của thiên nhiên đất trời đã ban tặng
Đặc biệt là trên chuyến bay Sài Gòn-Quảng Ninh. Ngồi trên cao nhìn xuống Vịnh Hạ Long hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ đủ đầy các dáng hình nằm êm đềm trên biên xanh như một bức thủy. Hình dáng đảo xếp dài, uốn lượn sống động với như tên gọi của mình Hạ Long; rồng hạ xuống trần.
Vẻ đẹp của một kỳ quan thế giới Vịnh Hạ Long, tương truyền rằng đó là những câu chuyện về nguồn gốc “Con rồng cháu tiên”, nên những hòn đảo là những con rồng tiên hạ xuống trần giúp dân đánh giặc.
Rồng biết phun ra lửa, ra nước để tiêu diệt quân giặc nhưng khi chiến thắng quân giặc, rồng thấy vẻ đẹp nơi đây hữu tình, vương vấn mãi không chịu về trời, nên hóa đá, thành núi đồi nổi trên mặt nước biển khơi xanh như ngọc sống mãi ngàn năm với cảnh đẹp nơi đây. Từ đó đã hiện diện nên một Vịnh Hạ Long vẻ đẹp đắm say cho cả thế giới ngắm nhìn.
`#` `Tranhoang40860`
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK