`#Cr7`
"Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời"
Cứ mỗi lần đọc lại những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh, lòng em lại bồi hồi nghĩ đến người mẹ kính yêu của mình. Mẹ đã cho em hình hài và nuôi em khôn lớn trong tình yêu thương vô hạn. Hạnh phúc và tự hào biết bao khi được làm con của mẹ! Với em, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất, là người mẹ vĩ đại nhất và cũng là người bạn thân nhất.
Mẹ em năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ còn già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời đã in hằn trên đôi vai nhọc nhằn của mẹ. Mẹ có thân hình mảnh dẻ, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, tần tảo sớm khuya để đem lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho gia đình. Bố bảo, thời con gái, mái tóc mẹ đẹp lắm, suôn mềm, óng mượt như dòng suối mùa xuân, lúc nào cũng buông xõa ngang vai, nay đã lấm tấm vài sợi bạc. Năm tháng qua đi đã hằn lên nơi khóe mắt những nếp nhăn nho nhỏ nhưng cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt mẹ. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Khi em ngoan ngoãn, học giỏi, đôi mắt ấy sáng ngời niềm hạnh phúc. Khi em không vâng lời, đôi mắt mẹ chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. Những lúc như thế em thấy mình thật có lỗi, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.
Trong công việc, mẹ luôn là người nhiệt tình, đầy trách nhiệm. Vào dịp cuối năm, công việc nhiều không xuể, mẹ thường mang về nhà thêm, miệt mài đến tận đêm khuya. Các cô chú ở cơ quan ai cũng quí mến mẹ vì mẹ lúc nào cũng vui vẻ, hòa nhã, sẵn sàng giúp đỡ đồng nghiệp. Nhiều năm liền, mẹ đạt danh hiệu Chiến sỹ thi đua cơ sở, khiến em rất tự hào. Với bà con lối xóm, mẹ luôn hòa đồng, cở mở, thân thiện. Khi nhà ai có đám giỗ, đám cưới muốn nhờ sang nấu giúp, mẹ đều sẵn lòng.
Trong gia đình, mẹ không chỉ là người hết lòng yêu thương con mà còn là người vợ đảm đang, chu đáo. Em yêu biết mấy đôi bàn tay của mẹ! Bàn tay hằn bao nhiêu vết chai sạn là bấy nhiêu vất vả, lo toan. Chính nhờ có bàn tay chịu thương, chịu khó ấy mà chúng em được nuôi nấng và khôn lớn từng ngày. Ngoài công việc ở cơ quan ra, mẹ lúc nào cũng tất bật với những việc không tên ở nhà. Nào là dọn dẹp, giặt giũ, cơm nước…tất cả đều vào tay mẹ. Nhưng chỉ thoáng một lúc, mọi thứ đã gọn gàng, sạch sẽ, tinh tơm. Bố bảo mẹ như cô Tấm của gia đình vậy. Nhờ bàn tay khéo léo của mẹ mà bố con em hôm nào cũng có bữa ăn vừa ngon miệng, vừa đầy đủ chất dinh dưỡng. Gia đình em thật sự hạnh phúc bởi có mẹ là người xây tổ ấm. Có lần mẹ bị ốm, mọi việc trong nhà dường như bị đảo lộn. Em nghĩ, nếu thiếu tình yêu thương và bàn tay chăm sóc của mẹ thì không biết gia đình em sẽ ra sao?
Với em, mẹ còn là cô giáo và là người bạn thân thiết. Mẹ luôn quan tâm, lo lắng, chăm sóc cho em, từ miếng ăn, giấc ngủ đến việc học hành. Tối đến, mẹ nhắc nhở em ngồi vào bàn học, bài nào em không hiểu mẹ giảng giải cặn kẽ. Mẹ còn chỉ cho em làm những công việc nhà, từ những công việc nhỏ nhất như rửa bát, nấu cơm…để giúp em rèn luyện được tính tự lập. Mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng em. Ngày nào đi học về mẹ cũng hỏi han xem hôm nay em học thế nào? Ở trường có gì vui không? Mỗi khi làm bài kiểm tra đạt điểm cao, em về khoe với mẹ. Mẹ cười tươi xoa đầu em tỏ vẻ hài lòng, em cũng sung sướng biết bao! Khi em bị điểm kém, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng an ủi và động viên em: “ Lần sau học bài cho kĩ và làm bài cẩn thận hơn con nhé!” Lời nói ấy như tiếp thêm động lực để em vươn lên trong học tập. Mẹ dạy em đạo lí làm người, cách cư xử đúng mực, có lòng vị tha nhân ái. Cảm ơn mẹ! người bạn lớn đã luôn bên con, dìu dắt, nâng đỡ từng bước con đi trên mỗi chặng đường.
Tuổi thơ em được lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Vậy mà, đã bao lần em làm mẹ buồn, đã bao đêm mẹ thao thức không ngủ được vì em. Em nhớ nhất có một lần đi học, mẹ bảo: “Mùa này buổi chiều trời thường đổ mưa dông, con mang theo áo mưa kẻo mắc mưa là bị cảm lạnh đấy!” Vừa nói, mẹ vừa xếp gọn chiếc áo mưa và bỏ vào cặp cho em. Em vùng vằng cãi lại: “Mẹ cứ lo xa, trời nắng đẹp thế này làm sao mưa được!” Em lấy áo mưa vứt ra ngoài rồi vội vàng đi ngay, không quan tâm đến nỗi lo lắng của mẹ. Quả đúng như lời mẹ nói. Chiều hôm ấy, vừa tan học, trời đang quang đãng bỗng mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến, giăng kín cả bầu trời. Những luồng mưa ầm ầm dội xuống, dai dẳng không thôi. Trời mỗi lúc một tối, mưa càng lúc càng nặng hạt. Giá như em nghe lời mẹ thì đã không phải đứng bơ vơ một mình như thế này! Các bạn đã về gần hết, ngôi trường vắng vẻ đến ghê người. Lòng em thấp thỏm, lo âu. Đúng lúc ấy, nhìn từ phía cổng trường, qua màn mưa dày đặc, thấp thoáng bóng dáng một người đang đi về phía em. Mỗi lúc một gần, một rõ, thôi đúng rồi, đó là mẹ em! Em mừng rỡ reo lên: “Mẹ ơi, con ở đây!” Mẹ vội vàng mặc áo mưa vào cho em, không trách mắng lời nào mà ân cần bảo: “Về thôi con!” Ôi! mẹ xuất hiện như một bà tiên bước ra từ truyện cổ tích. Lời nói của mẹ làm lòng em ấm áp tựa như có phép màu. Từ lần đó, em thấy rất hối hận và tự hứa sẽ luôn vâng lời mẹ, không để mẹ lo lắng phiền lòng nữa.
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ.
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”.
Mẹ ơi! Dù mai này có con lớn khôn thế nào đi chăng nữa thì vẫn là đứa con bé bỏng trong tình yêu thương vô hạn của mẹ. Mãi trân trọng, kính yêu và biết ơn mẹ, món quà vô gía mà tạo hóa đã ban tặng cho con! Con sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để trở thành người có ích cho xã hội đúng như niềm mong mỏi của mẹ. Thời gian ơi xin hãy trôi thật chậm để mẹ luôn tươi trẻ, sống vui khỏe và hạnh phúc, mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc của cuộc đời con!
Bài làm
Mẹ - là tiếng gọi thiêng liêng nhất mà em từng cất lên. Bởi mẹ chính là người yêu thương em nhất, sẵn sàng hi sinh tất cả vì em.
Mẹ của em là một người phụ nữ thôn quê bình thường như biết bao người phụ nữ khác. Ngày ngày tất bật với ruộng vườn và những công việc không tên trong gia đình. Thân hình của mẹ đầy đặn, với chiều cao khá khiêm tốn. Bởi công việc hằng ngày, nên mẹ có nước da màu nâu khỏe mạnh. Mái tóc đen có chút cháy vàng ở đuôi, lúc nào cũng được buộc lên gọn gàng. Mỗi khi cười, mẹ khoe hàng răng trắng đều như hạt bắp, và đôi mắt sẽ sáng rực lên như dải ngân hà.
Mẹ luôn yêu thương, quan tâm cho em vô điều kiện. Có gì ngon cũng nhường cho em, có gì tốt cũng nghĩ đến em đầu tiên. Mỗi khi gặp khó khăn, mệt mỏi, em luôn được mẹ ở bên kiên nhẫn động viên, giúp đỡ. Mẹ chính là thiên thần hộ mệnh của riêng em.
Với em, mẹ là tất cả, là bến bờ của hạnh phúc. Được ở bên mẹ, được nghe giọng nói dịu dàng của mẹ, được đôi bàn tay của mẹ vuốt ve lên mái tóc, chính là những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống này.
Mình biết bài văn mình ngắn nhưng bạn thông cảm nha. Chúc bạn học tốt.
XIN HAY NHẤT
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK