Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 Viết đoạn văn về ngày 20-11 hiện nay câu hỏi...

Viết đoạn văn về ngày 20-11 hiện nay câu hỏi 2986374 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Viết đoạn văn về ngày 20-11 hiện nay

Lời giải 1 :

Có lẽ, ngày 20-11 là dịp duy nhất trong năm bạn, tôi và bất cứ ai đều sẽ có những kỉ niệm để nhớ về một thời cắp sách đến trường, về những người thầy, người cô đáng kính đã dìu dắt, dạy dỗ để ta có được ngày hôm nay. Và hôm nay thôi, cho tôi được gửi tới những người thầy, người cô tôi đã may mắn được thầy cô dạy dỗ, đìu dắt những tháng ngày thơ bé lời cảm ơn và ghi nhớ suốt đời.Người cô đầu tiên tôi không chỉ biết ơn và yêu quý, chính là cô giáo chủ nhiệm và dạy văn suốt từ hồi lớp 6 đến lớp 9. Cảm ơn cô nhiều lắm, vì cô không chỉ cho em những bài học, những bài tập làm văn đầy nhân văn sâu sắc về luật nhân quả, mà cô còn định hướng cho em để em từ một học sinh học bình thường trở thành một học sinh giỏi. Nếu không nhờ những lời động viên và dạy dỗ của cô, em sẽ không thể biết em cần gì, và em cần nỗ lực như thế nào để đạt được thành tích học tập như thế. Cô luôn biết cách tạo động lực và reo và học sinh của mình những ước mơ để chúng phấn đấu. Cô luôn động viên em rằng em làm được, hãy cố lên, và em đã làm được thật vì ít nhất có cô tin em. Đặt niềm tin vào học trò chính là cách mà không phải giáo viên nào cũng làm được. Em biết, phải tâm huyết với nghề lắm, phải yêu thương học trò vô bờ bến thì cô mới làm được như vậy, điều mà không bao giờ em quên. Cho đến bây giờ, những lời dạy của cô luôn theo sát em từng ngày, từng giờ để em biết mình làm thế nào để trở thành người tốt hơn, để em luôn biết đặt mục tiêu phấn đấu.Người cô thứ 2, người mà em sợ hơn là yêu, vì cô quá khắt khe. Cô là giáo viên dạy toán và cũng là chủ nhiệm cả năm cấp 3 của em. Em chỉ nhớ cả lớp sợ cô như sợ cọp. Chỉ cần cô quát một cái là cả bọn im phăng phắc, không dám ho he gì. Nhưng chính sự khắt khe của cô mà chúng em mới có ngày hôm nay. Vì sợ cô, đứa nào cũng học hành chăm chỉ, ý thức được việc học của mình nên giờ cả lớp 12 A bọn em đều đỗ đạt và trưởng thành. Những kỉ niệm về cô rất nhiều, nhưng nhiều nhất  là những hình phạt cho việc lười học, đi học muộn hay ý thức kém. Có nhiều cách để yêu thương, cách của cô luôn làm chúng em sợ, và vì sợ nên mới học.Cảm ơn cô, cô giáo của em à, nếu không có cô, bọn em sẽ không thể có được ngày hôm nay.Một người thầy mà em rất đỗi yêu quý và kính trọng là thầy dạy Lý cấp 3. Có lẽ em chưa bao giờ thấy một người thầy nào mà lại hiền như vậy. Em nhớ thầy, nhớ ánh mắt hiền từ, nhớ thầy hay ngồi trên bục giảng rung đùi, hay gọi em trả lời câu hỏi. Năm bọn em thi cũng là năm bắt đầu thực hiện thi trắc nghiệm, nên thầy cứ công thức và kiến thức cơ bản dạy bọn em, đến mức mà các bạn chỉ muốn học những thứ cao siêu mà thờ ơ với bài giảng của thầy. Những lúc như thế, nhìn thầy thở dài trước học trò nhưng vẫn kiên trì bài giảng, em thương thầy nhiều lắm. Có một kỉ niệm mà không bao giờ em quên, các bạn vì quá trẻ con nên đã yêu cầu trường thay giáo viên dạy lý, em biết thầy rất buồn. Khi nhà trường không chấp nhận yêu cầu đó, thầy vẫn dạy lớp bọn em nhưng không hề tỏ ra ghét lớp. Thầy vẫn lên lớp, vẫn giảng bài và dạy chúng em đầy tâm huyết. Các bạn trong lớp đã rất hối hận vì việc làm đó, đã bao thời gian trôi qua, bọn em vẫn nợ thầy một lời xin lỗi thầy à, thầy tha lỗi cho lớp bọn em thầy nhé!Trải qua quãng đời học sinh nghịch ngợm nhưng nhiều kỉ niệm hơn là hồi học đại học, em thầm cảm ơn thầy cô, cảm thấy mình thật may mắn. May mắn bởi nếu không phải thầy cô mà là người khác thì chưa chắc đã có em của ngày hôm nay. Thế mới biết, những người thầy, người cô có sức ảnh hưởng đến thế hệ học trò như thế nào, nếu thầy cô không phải là người định hướng và tận tâm, tâm huyết với nghề như vậy, thì sẽ không có một thế hệ học trò trở thành những người có ích cho xã hội. Em luôn cầu chúc cho thầy, cô của em, và những người đã, đang và sẽ trở thành những người thầy, người cô luôn luôn mạnh khỏe và công tác tốt để các thế hệ học trò tiếp theo cũng may mắn được thầy cô dìu dắt, giảng dạy giống như em!Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào vương trên tóc thầy…”.

Cứ đến ngày 20-11 hàng năm, “bụi phấn” bài hát thân thương này lại vang lên. Biết bao kỉ niệm ùa về trong em: Mái trường, thầy cô, bạn bè… và hơn cả, bóng dáng một người luôn khắc sâu trong trí nhớ của em.
Chiều nay đi học bất chợt giật mình thấy bóng ai đó chạy xe ngang qua giống thầy lắm! Tự nhiên em thấy nhớ thầy, nhớ bạn bè, nhớ trường xưa quá. Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11  năm nay, em không về thăm thầy được nên em cảm thấy có lỗi quá .Thầy – một giáo viên dạy lý nhỏ nhắn, hiền lành và rất tận tâm với học sinh.3 năm không phải là dài nhưng đủ để em cảm nhận được tấm lòng của thầy đối với chúng em, với em thầy không chỉ là thầy mà còn là một người anh, một người bạn.Vừa rời khỏi cổng trường đại học thầy được cử về dạy ở trường cũng đúng vào lúc em vừa bỡ ngỡ bước chân vào trường cấp 3. Chuyên khối D mà ngỡ ngàng khi được giáo viên dạy Lý chủ nhiệm. Thầy đang giới thiệu qua thì có một giáo viên khác đi vào bảo người đó mới là chủ nhiệm lớp em chứ không phải thầy dạy Lý. Dẫu không được chủ nhiệm lớp nhưng thầy thấy đó 3 năm cấp 3 thầy luôn sát cánh đi cùng lớp chúng em. Sau này mỗi lần kể lại thầy còn bảo suýt tý nữa thầy chủ nhiệm A4 và hình như thầy có duyên nợ với A4.Nếu kể đến công ơn của thầy thì có lẽ suốt đời này em không thể trả hết được. Thầy không chỉ dạy em những bài học, những công thức Lý “khó nhằn” mà thầy còn dạy em những bài học của cuộc sống. Và cũng chính thầy là người đã giúp em vững niềm tin hơn trong cuộc sống.Nếu như ngày đó, cái ngày em biết kết quả thi đại học, ngày đó không có thầy thì cũng không biết bây giờ em đang ở phương trời nao. Thật sự lúc đó em thất vọng về mình lắm, đã có lúc em muốn buông xuôi tất cả, đến cả cái giấy báo cao đẳng em cũng chẳng thèm xem, chính lúc đó thầy đã nói với em một câu “em ạ! người ta đi thẳng thì mình đi cong, đừng nản chí “. Thầy biết không em đã mang theo câu nói của thầy suốt mấy năm nay, và thầy thấy đấy, em đang đi đường cong, và em biết mình đã không sai khi chọn con đường này.Rồi những ngày đầu làm sinh viên, xa nhà, cảm giác cô đơn lạc lõng, những ngày đó cứ mỗi tối những lúc đi dạy về, một tuần khoảng 2-3 lần thầy gọi cho em cả tiếng đồng hồ chỉ để hỏi thăm, động viên em. Sau những lần nói chuyện với thầy, em thấy mình có thêm sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn. Môi trường mới lạ lẫm lắm, đến đi đường còn bị lạc, bởi thế mà thầy đã gọi cho em họ của thầy dẫn em đi đây đó lúc rảnh rỗi để biết đường xá , rồi thầy còn chỉ em những chỗ nào rẻ, chỗ nào hay ở mảnh đất cố đô này. Những lúc đó em thấy mình trở thành một cô em gái bé bỏng chứ không còn là học trò của thầy nữa. Cảm ơn thầy rất rất nhiều, thầy kính yêu ạ!Em luôn tự hào vì có một người thầy, một người anh, một người bạn như thầy. Cảm ơn thầy vì tất cả, cảm ơn thầy nhiều thật nhiều. Công ơn ấy suốt đời em sẽ không quên!20- 11 này em không về được cầu mong thầy luôn khỏe mạnh, hạnh phúc và thành công thầy nhé !

Thảo luận

Lời giải 2 :

Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu như cha mẹ là hai đấng sinh thành có công nuôi dưỡng ta từ nhỏ đến lớn thì thầy cô cũng có công không nhỏ. Thầy cô là những người dạy cho ta biết chữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Đối với những học sinh còn cắp sách đến trường như chúng em thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.

Tục ngữ, ca dao Việt Nam ta có nhiều câu hay nói về thầy cô: “Kính thầy mới được làm thầy” hay “Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”. Thật vậy, nếu không có thầy cô chỉ dạy thì chúng em sẽ không biết chữ. Thầy cô là những người đã dìu dắt chúng em đi trên con đường học vấn. Từ chỗ chưa biết gì, chúng em dần dần biết chữ, biết đọc, biết viết, biết làm văn, làm toán, biết được những kiến thức phong phú vô tận của nhân loại. Thầy cô đã giúp cho chúng em có được chìa khóa để mở cửa tri thức của cuộc sống. Thầy cô đã vun đắp ước mơ cho chúng em, đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, của một tương lai tươi đẹp sau này. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông. Mỗi khi năm học kết thúc là thầy cô đã đưa học sinh - những con đò cập bến. Hết chuyến đò này đến chuyến đò khác, thầy cô đã đưa biết bao nhiêu chuyến đò trong cuộc đời mình, biết bao thế hệ học trò đã được thầy cô dìu dắt. Công ơn của thầy cô thật là to lớn.

Ngày lễ 20/11 gần sắp tới, chúng em sẽ cố gắng học giỏi để dành tặng cho thầy cô những bông hoa điểm mười tươi thắm. Đó là sự thể hiện lòng biết ơn của chúng em đối với thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập để không khỏi phụ lòng thầy cô đã có công dạy bảo chúng em bao tháng ngày qua:

“Thầy cô như thể mẹ cha

Kính yêu, chăm sóc mới là trò ngoan”.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK