Trong truyện cổ tích và truyền thuyết , có rất nhiều truyện hay nhưng em thích nhất là truyện Thánh Gióng .
Câu chuyện xảy ra đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng ông lão chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức . Hai ông bà ao ước có một đứa con có lần bà ra đồng thì thấy một vết chân rất to , thấy lạ liền đặt cho mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ bà đã thụ thai khi về nhà rồi mười hai tháng sau sinh ra một đứa bé mặt mũi khôi ngô. Hai vợ chồng mừng lắm . Nhưng lạ thay! Khi đứa trẻ lên ba thì không biết nói, cũng ko biết cười ,chỉ đặt đâu nằm đó.
Bấy giờ có giặc Ân đến xâm lượt nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua lo sợ , nên sai sứ giả đi khắp nơi . Đứa bé nghe tiếng rao , bỗng cất tiếng nói:" Mẹ ra mời sứ giả vào đây " đứa bé nói:" Ông về tâu với vua rằng sắm cho ta một áo giáp sắt, một cái roi sắt và một con ngự sắt ta sẽ phá tan lũ giặp này". Sứ giả vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ , vội vàng tâu vua .Vua nghe vậy bèn truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những gì chú bé dã dặn. Sau hôm ngày gặp sứ giả , chú bé lớn nhanh như thổi . Cơm ăn mấy cũng không no , áo mới may đã đứt chỉ , đành phải nhớ tới bà con xóm làng .Bà con vui nên góp gạo nuôi cậu bé , vì ai cũng muốn cậu bé quét sạch giặc, cứu nước .
Giặc Ân đã tới nói Trâu. Thế nước rất nguy người người hoảng hốt . Vừa đó , sứ giả đem ngựa sắt, áo giáp sắt roi sắt đến . Chú bé vùng dậy, vươn vai một cái thành một tráng sĩ, cao hơn tượng , oai phong mãnh liệt , tráng sĩ bước lên , vỗ vào mông ngựa . Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội .Tráng sĩ . Tráng sĩ bèn nhổ cụm tre quanh đường quét sạch giặc .
Giặc tan vỡ , đám giặc giẫm đạp lên nhau chạy trốn .Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn . Đến đó , mọt mình một ngựa , tráng sĩ lên núi cởi bó giáp sắt lại rồi cả người lẫn ngựa bay lên trời .
Vưa ghi nhớ công ơn của Gióng phong làm Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay ở quê nhà .
hiện này còn đền thờ ở phù Đỗng , tục gọi là làng Gióng . Mỗi năm đến tháng Tư , làng mở hội to lắm . Người ta kể rằng bụi tre nga ở huyện Gia Bình vì bị phun lửa bị cháu mới ngả vàng ống , vết chân ngựa làm thanh ao hồ liên tiếp , khi ngựa thét ra lửa ,lửa đã thiêu cháy một làng nên về sau người ta gọi là làng Cháy.
Qua truyện thánh gióng , em rất ấn tượng và cảm phục về sự phi thường và lòng dũng cảm của Thánh Gióng
Sọ Dừa
Ngày xưa, có hai vợ chồng nông dân hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi mà vẫn chưa có con. Một hôm nọ, trời nắng rất to, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá không tìm thấy suối. Bà nhìn thấy cái sọ dừa bên cạnh gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang. Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra một đứa bé không chân không tay, tròn như một quả dừa nhưng lại biết nói. Bà toan vứt đi thì bỗng nhiên đứa bé cất tiếng nói:
- Mẹ ơi, con là con của mẹ đây! Mẹ đừng vứt con đi mà tội nghiệp.
Thương con, bà lão giữ lại nuôi. S au khi lớn lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng. Nhà phú ông có ba cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị ác nghiệt kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi tử tế với Sọ Dừa. Một hôm, như thường lệ đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô rón rén nấp sau bụi cây và nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai biến mất, chỉ thấy Sọ Dừa nằm đấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không phải là người trần, dần đem lòng yêu mến, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ đến hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ thấy con nói vậy, vì thương con nên đành đến nhà phú ông hỏi cưới. Phù ông nghe bà lão nói thì cười lớn rồi nói:
- Muốn cười con gái ta thì phải chuẩn bị đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm.
Bà lão trở về nhà nói với con. Sọ Dừa dặn mẹ cứ yên tâm. Đến ngày cưới, Sọ Dừa đã chuẩn bị đủ lễ vật cho mẹ mang sang nhà phú ông. Lúc rước dâu, không ai thấy Sọ Dừa đâu, chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Ai nấy đều sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc nuối vừa ghen tức.
Cuộc sống của hai vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc. Sọ Dừa học hành chăm chỉ đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ. Trong thời gian đó, hai cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái. Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị một con cá kình nuốt chửng vào bụng. Sẵn có con dao mà Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những đồ vật mà Sọ Dừa đưa cho, cô út sống sót trên đảo hoang.
Một hôm, có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay to:
- Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, hai vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng không cho ai biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro ra vẻ thương tiếc lắm. Quan trạng không nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ ra đi biệt xứ.
cái này lúc trc lớp 5 năm mik làm rồi
xin hay nhất:)
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK