hạnh phúc. Chỉ đơn giản là hạnh phúc. Bởi lẽ, thầy cô luôn mang trên mình tráchnhiệm cao cả của giáo dục và sứ mệnh thiêng liêng của tình thương. Rồi mai đây, khi thuyền đò cập bến sẽ có những khách qua sông luôn khắcsâu trong tim mình hình bóng của cô thầy, trong mỗi lời chúc mừng thành công màmình đạt được luôn đồng vọng lời nói ân cần chỉ bảo của người thầy năm xưa.Nhưng cũng có thể mai này sẽ chẳng còn lữ khách nào nhớ đến kỉ niệm mái trườngxưa, do cuộc sồng xô bồ, do dòng đời tấp nập. Nhưng dẫu sao trong hiện tại cũngđừng làm lu mờ đi bóng dáng cô thầy. Dẫu có đôi khi chịu lời mắng mỏ, nhưng cũng xin hãy đừng vì thế mà lãngquên đi những tháng năm thầy cô luôn sát cánh. Dẫu có đôi lúc gặp gió cả, nhưng cũng xin hãy nhớ ta vẫn được chở che nhờđôi tay vững chắc của những người chèo đò. Dẫu có đôi lần cảm thấy chênh vênh, thì cũng hãy cố giữ lấy mối liên kết vớithầy cô và mái trường, bời đó là sợi dây liên kết vô hình mà bền chặt gắn bó rấtnhiều đến cái tuổi được cho là đẹp nhất – tuổi học sinh, và chi phối rất nhiều đếncon đường được cho là quan trọng nhất – đường đời. Tuổi 17 vẫn còn vương lại ít nhiều trong tôi cái nghịch ngợm “nhất quỷ, nhìma, thứ ba học trò”. Tuổi 17 vẫn còn đọng lại trong tôi chút gì đó bồng bột của thờiniên thiếu. Nhưng tuổi 17 đã mang lại cho tôi sự trưởng thành hơn một chút, chinchắn hơn một chút. Trước tuổi 17 đã bao lần tôi làm thầy cô buốn lòng. Nhưng sautuổi 17, tôi, và chúng ta, sẽ hoàn thành những nét vẽ cuối cùng kí họa chân dungthầy cô bằng một sự kính trọng và biết ơn sâu sắc nhất. Và tuổi 17 này, khi lục tìmlại một bài hát đã cũ, tôi đã thực sự nghe bằng cả trái tim. Bao năm qua rồi, LynkLee vẫn hát lên cho ta ngậm ngùi: “…Cho tôi xin về lại mái trường xưa Dù trường thật bé, nhưng ước mơ thật to Từng ngày chăm lo Cô giáo vui như mẹ hiền…”
XIN 5 SAO
Hạnh phúc. Chỉ đơn giản là hạnh phúc. Bởi lẽ, thầy cô luôn mang trên mình tráchnhiệm cao cả của giáo dục và sứ mệnh thiêng liêng của tình thương. Rồi mai đây, khi thuyền đò cập bến sẽ có những khách qua sông luôn khắcsâu trong tim mình hình bóng của cô thầy, trong mỗi lời chúc mừng thành công màmình đạt được luôn đồng vọng lời nói ân cần chỉ bảo của người thầy năm xưa.Nhưng cũng có thể mai này sẽ chẳng còn lữ khách nào nhớ đến kỉ niệm mái trườngxưa, do cuộc sồng xô bồ, do dòng đời tấp nập. Nhưng dẫu sao trong hiện tại cũngđừng làm lu mờ đi bóng dáng cô thầy. Dẫu có đôi khi chịu lời mắng mỏ, nhưng cũng xin hãy đừng vì thế mà lãngquên đi những tháng năm thầy cô luôn sát cánh. Dẫu có đôi lúc gặp gió cả, nhưng cũng xin hãy nhớ ta vẫn được chở che nhờđôi tay vững chắc của những người chèo đò. Dẫu có đôi lần cảm thấy chênh vênh, thì cũng hãy cố giữ lấy mối liên kết vớithầy cô và mái trường, bời đó là sợi dây liên kết vô hình mà bền chặt gắn bó rấtnhiều đến cái tuổi được cho là đẹp nhất – tuổi học sinh, và chi phối rất nhiều đếncon đường được cho là quan trọng nhất – đường đời. Tuổi 17 vẫn còn vương lại ít nhiều trong tôi cái nghịch ngợm “nhất quỷ, nhìma, thứ ba học trò”. Tuổi 17 vẫn còn đọng lại trong tôi chút gì đó bồng bột của thờiniên thiếu. Nhưng tuổi 17 đã mang lại cho tôi sự trưởng thành hơn một chút, chinchắn hơn một chút. Trước tuổi 17 đã bao lần tôi làm thầy cô buốn lòng. Nhưng sautuổi 17, tôi, và chúng ta, sẽ hoàn thành những nét vẽ cuối cùng kí họa chân dungthầy cô bằng một sự kính trọng và biết ơn sâu sắc nhất. Và tuổi 17 này, khi lục tìmlại một bài hát đã cũ, tôi đã thực sự nghe bằng cả trái tim. Bao năm qua rồi, LynkLee vẫn hát lên cho ta ngậm ngùi: “…Cho tôi xin về lại mái trường xưa Dù trường thật bé, nhưng ước mơ thật to Từng ngày chăm lo Cô giáo vui như mẹ hiền…”
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK