gian trôi qua ôi sao nhanh vậy. Chẳng mấy chốc tôi đã lên cấp 2 nhưng tôi không bao giờ quên được kỉ niệm với cô Loan đã chủ nhiệm tôi lớp 4. Những kỉ niệm ấy như còn nguyên trong kí ức của tôi.
Đến giờ, tôi vẫn còn cảm xúc nguyên vẹn của những ngày đó. Người đầu tiên để lại ấn tượng tại trường cho tôi đó chính là cô Loan. Cô Loan có dáng người cao, làn da sáng nhẹ cùng khuôn mặt trái xoan. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi cô nở nụ cười, đôi mắt ấy lại sáng lên bao niềm cảm xúc. Nụ cười âu yếm ấy của cô đã bao lần xua tan đi sự mệt mỏi của chúng tôi. Tôi ấn tượng mãi về cô và nhớ mãi kỉ niệm ấy. Có lần tôi không làm bài tập về nhà. Tôi đã rất lo lắng và sợ hãi, sợ cô kiểm tra và báo về cho mẹ tôi, tôi chắc chắn sẽ được một trận. Những cách hành xử của cô khiến tôi vô cùng bất ngờ. Cô không hề quát mắng hay khiển trách mà cô nhắc tôi rất nhẹ nhàng lần sau cần chú ý. Cuối giờ cô còn gọi tôi lại giảng bài cho tôi nghe những chỗ không hiểu và cô còn khen tôi tiếp thu tốt. Những lời nói ấy như khiến tôi bừng tỉnh và phải cố gắng hơn để đền đáp công lao ấy. Cách ứng xử đầy tình yêu thương ấy giúp tôi cảm nhận cô như người mẹ thứ hai vậy thật ấm áp và hạnh phúc.
Những bài giảng của cô đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in. Và đến kì thi cuối năm, lớp chúng tôi ai cũng tự nhủ rằng mình sẽ không để cô phải buồn, phải mệt nhọc nữa, chúng tôi sẽ cố gắng làm bài thật tốt để cô có thể tự hào vì chính mình. Thế rồi, điều ấy đã thành sự thật chúng tôi đã làm được. Tất cả là nhờ sự hướng dẫn tận tâm của cô.
Tôi yêu và rất trân trọng cô. Với tôi cô như người mẹ thứ hai vậy. Mai sau dù có là ai hay làm gì tôi cũng sẽ luôn nhớ về cô một người giáo viên đầy tâm huyết.
Nhắc đến thầy cô giáo cũ, trong lòng tôi dấy lên rất nhiều những kỉ niệm êm đẹp. Đó là những ngày đến trường được thầy cô chỉ bảo nhiều điều hay, nhiều bài học bổ ích. Đó là sự ân cần quan tâm của thầy cô khi tôi bị ốm,… Tuy nhiên, người cô mà tôi nhớ nhất và để lại trong tôi nhiều kỉ niệm đẹp nhất đó là cô giáo Tâm, giáo viên chủ nhiệm của tôi năm lớp 4.
Cô giáo của tôi vốn là người vô cùng nghiêm khắc. Ở trên lớp tôi và các bạn luôn luôn phải tập trung nghe giảng vì sợ bị cô phạt. Nhưng một phần cũng vì cô giảng bài rất hay nên chúng tôi không muốn bỏ lỡ chút kiến thức nào. Cô Tâm là giáo viên dạy Toán nhưng cách cô nói, cách cô giảng bài thì mượt mà như một giáo viên Văn. Giọng cô hay lắm, ngọt ngào và dịu êm. Ngay cả khi cô trách phạt, giọng nói của cô vẫn rất nhẹ nhàng. Tôi học Toán tuy không kém nhưng đôi lúc vẫn sợ sự nghiêm khắc của cô. Cô không quát tháo chúng tôi bao giờ nhưng khí chất của cô thì luôn khiến chúng tôi sợ.
Chuyển sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như không có chuyện bố mẹ tôi cùng phải đi công tác 3 ngày và quyết định gửi tôi đến nhà cô. Tôi không muốn điều này một chút nào nhưng họ hàng nhà tôi không có ai ở thành phố, bố mẹ lại không yên tâm để tôi ở nhà một mình nên tôi đành chấp nhận. Khỏi phải nói tôi đã lo sợ rất nhiều. Ở nhà cô thì làm sao tôi có thể thoải mái như ở nhà mình được. Tôi nghĩ chắc cô sẽ bắt tôi học cả ngày mất. Nhưng rồi 3 ngày ấy lại trôi qua thật nhẹ nhàng và để lại trong tôi vô vàn những kỉ niệm mà cho đến giờ tôi vẫn không thể nào quên.
Khi bố mẹ dẫn tôi sang nhà cô, cô vui vẻ chào đón tôi và giới thiệu tôi với những thành viên trong gia đình cô. Nhà cô có một chị lớn hơn tôi 2 tuổi nên tôi nhanh chóng làm thân được với chị. Những ngày ở đây, tôi nhận thấy một con người khác của cô. Không giống với vẻ nghiêm nghị như khi trên lớp, cô luôn vui vẻ và cười đùa với các thành viên khác trong gia đình. Buổi sáng cô dậy thật sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng. Hôm đầu tiên tôi lạ nhà nên cũng dậy khá sớm. Con gái cô cũng vì thế mà dậy theo tôi. Ăn sáng xong cô đưa tôi đi học. Cô hỏi tôi nhiều điều và kể cho tôi nghe nhiều chuyện. Tự nhiên tôi thấy cô thật gần gũi như mẹ của mình vậy. Cô cũng bảo tôi cứ coi cô như mẹ và không có gì phải ngại khi ở nhà cô. Buổi tối, cô nói hai chị em học nhanh còn đi ngủ sớm. Vậy mà tôi cứ nghĩ một người nghiêm khắc như cô sẽ bắt con cái học đến khuya. Cô thậm chí còn không cần kiểm tra bài vở của các con. Cô chỉ hỏi một câu duy nhất là việc học có gì vất vả không. Nhờ có những lời tâm sự của con gái cô tôi mới hiểu, cô muốn quan tâm nhưng không muốn tạo áp lực. Có lẽ cũng chính vì thế mà con của cô ai cũng tự giác học.
Tôi hiểu thêm về con người cô nên không còn sợ cô như trước nữa. Tôi hiểu, vẻ mặt nghiêm nghị của cô là để chúng tôi học tập một cách nghiêm túc. Học là học, chơi là chơi. Những ngày ở nhà cô, tôi đã có thể nhiều kỉ niệm. Bây giờ tuy không học cô nữa nhưng tôi vẫn nhớ cô. Lâu lâu tôi vẫn tới thăm cô và cô trò cùng nhau ôn lại kỉ niệm cũ.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK