Mẹ ngoài 30 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp với làn da mịn màng trắng nõn. Khuân mặt trái xoan với mái tóc cắt ngắn mềm mại, ôm sát khuôn mặt gợi nét duyên dáng, dịu hiền. Đôi môi đỏ thắm lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Em yêu nhất là đôi mắt của mẹ. Đôi mắt to, tròn, đen huyền luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến, động viên, khích lệ. Cũng có lúc, đôi mắt ấy nhìn xa xăm thả hồn vào một nơi nào đó và có chút đượm buồn. Đôi mắt ẩn chứa một thế giới thầm kín. Nhiều lúc, em muốn bước vào thế giới ấy, khám phá nỗi niềm của mẹ để hiểu mẹ nhiều hơn.
Mỗi sáng, mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất. Em thức dậy thấy nhà cửa luôn sạch sẽ, gọn gàng, một bữa sáng đã được bày sẵn trên bàn. Em thầm hỏi, me có phải là cô tấm bước ra từ quả thị đến nơi này để chăm sóc bố và anh em em không?. Ngày nào cũng như ngày nào, mẹ như một con thoi với vòng công việc, dậy sớm, bữa sáng, đưa em đến trường, đi làm, chiều đón em, chuẩn bị buổi tối, dọn dẹp nhà cửa... một đống công việc. Chỉ liệt kê ra thôi, em đã thấy mệt mỏi, sợ sệt vì khối công việc dày đặc, thường xuyên. Mẹ gần như chẳng có thời gian nghỉ ngơi hay làm việc gì cho riêng mình. Vậy mà lúc nào mẹ cũng vui vẻ, mãn nguyện, tận tâm hết sức. Có lúc em hỏi: Mẹ có mệt không? Mẹ có muốn con giúp gì không? Con phụ mẹ việc nhà nhé! Mẹ chỉ âu yếm ôm em vào lòng.
- Con thương mẹ như thế mẹ rất vui. Nhưng con đừng lo cho mẹ. Chăm bố, chăm anh em con, mẹ thấy thật hạnh phúc. Lúc mẹ đón con thức dậy, đi học về, nhìn các con ăn ngon miệng là lúc mẹ vui nhất con à. Con cứ yên tâm mà lớn, rồi chăm học nhé.
Em rất khâm phục sự bình tĩnh của mẹ. Nhất là khi xử lí những lỗi lầm của em. Có lúc, hai ngày liền, mẹ nhận được hai tin nhắn từ cô giáo chủ nhiệm. Một tin nhắn báo con không học bài cũ môn Công dân, một tin nhắn báo con không làm bài tập môn Tiếng Anh. Khi cô thông báo đã nhắn tin gửi về cho mẹ, em sẵn sàng cho một trận đồn, một hình phạt thích đáng, bị la mắng một trận lôi đình. Nhưng mẹ lại chỉ hỏi lí do vì sao? Em nói: Do bài Tiếng Anh khó, môn Công dân, cô không nhăc chép bài nên con không chép và không học. Mẹ lại hỏi "Đấy là cớ hay lý do?". Rồi mẹ giải thích: Tiếng Anh không phải bài khó mà là bài mới. Khi tiếp nhận cái mới, chỗ nào chưa hiểu con phải hỏi thầy, tìm thêm thông tin trên mạng để thật hiểu về nó và làm bài tập. Biến nó trở thành kiến thức của mình là cơ sở để chim phục những kiến thức tiếp theo. Con thấy khó mà bỏ không làm thì tất cả những bài sau sẽ luôn khó. Đấy không phải đi học. Đi học là phải luôn chinh phục cái mà mình chưa biết. Bài công dân, con là học sinh lớp bảy rồi đâu còn là học sinh lớp một mà cần cô nhắc mới chép bài. Con cần phải chủ động trong học tập "Con có cho mẹ nhận những tin nhắn như vậy nữa không?" Em đã hiểu những gì mẹ giải thích và tự tin trả lời: Con không mẹ ạ. Con xin lỗi mẹ. Mẹ ôm em vào lòng và nói "Con ngoan, cố gắng chăm học nhé". Từ đso, em kính trọng mẹ nhiều hơn.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK