Hiện nay em đã là một học sinh lớp 6, nhưng em vẫn nhớ mãi một kỉ niệm với Hùng - người bạn thân của mình từ hồi lớp 3. Bởi chính kỉ niệm lần đó, mà em đã thay đổi bản thân thành một người trung thực, chín chắn.
Hồi đó, em và Hùng vừa lên lớp 3 và cùng có đam mê bóng đá. Chúng em thường xuyên tung bóng với nhau trên sân trường. Một hôm, do không kiểm soát đúng lực, em làm bóng bay vào lớp học, làm vỡ cửa kính lớp. Ngay lập tức, thầy tổng phụ trách xuất hiện để tìm người làm hỏng cửa kính. Trên quả bóng đó, có viết rõ ràng dòng chữ Thế Hùng - chủ nhân quả bóng. Nhờ vậy mà thầy giáo nhanh chóng tìm ra và gọi Hùng lên để phạt. Khi đó, sự sợ hãi bị gọi phụ huynh, bị phạt đã lấn át tất cả, em trốn trong góc lớp nhìn HÙng một mình đi lên phòng của thầy. Hết giờ ra chơi, Hùng trở về lớp, ngồi viết bản kiểm điểm. Thấy em nhìn sang, cậu ấy nói nhỏ: “Yên tâm, tớ không khai ra cậu đâu”. Chính câu nói ấy của Hùng, đã khiến sự hối hận, ăn năn trong em bùng lên dữ dội. Bởi em đã để Hùng nhận lỗi một mình, mà cậu ấy lại chẳng trách em. Suốt tiết học sau đó, em chẳng nghe được cô giáo nói gì cả, tâm trí em cứ nghĩ về sự việc lúc nãy. Và cuối cùng em lấy hết can đảm, quyết tâm để xin cô giáo ra ngoài. Rồi em tiến thẳng về phía phòng của thầy tổng phụ trách. Nhìn gương mặt nghiêm khắc của thầy, em chợt run sợ. Nhưng nghĩ đến Hùng, em lại quyết tâm hơn. Em nghiêm túc trình bày lại sự việc cho thầy, và khẳng định rằng, quả bóng đó là do em đá. Nghe xong, thầy chăm chú nhìn em một lát rồi bật cười và nói:
- Thầy rất hài lòng khi em dám đến đây để thừa nhận sự thật với thầy. Hơn nữa, ô cửa kính đó đã bị nứt từ trước rồi, nhà trường định cuối tuần này học sinh nghỉ thì sẽ thay. Nên em yên tâm mà trở về lớp nhé.
Nghe thầy nói xong, cả người em nhẹ như đang bay trên mây. Em trở về lớp trong sự phấn khởi tột đỉnh. Đúng lúc ấy, Hùng từ trong lớp chạy ra, không cần nói gì, chỉ cần nhìn vào mắt nhau, chúng em đã hiểu ra tất cả. Rồi đột nhiên, Hùng chạy lại, ôm chầm lấy vai em và nói “Mãi là bạn nhé”. Em vui sướng khoác tay lên vai cậu ấy và gật đầu “Tất nhiên rồi”.
Sau lần đó, tình bạn giữa em và Hùng càng trở nên thân thiết và bền chặt hơn. Và chính em cũng thay đổi đến ai cũng ngỡ ngàng. Em trở nên tự tin hơn, dám nói ra sự thật, không nhút nhát hay nói dối như xưa nưa.x Những thay đổi tích cực đó chính là nhờ sức mạnh tình bạn tuyệt vời.
Ngày hôm qua, trong lúc cùng bạn thân của mình là Linh dọn đồ đạc để chuẩn bị đi chơi dài ngày, thì em lại nhìn thấy một chú gấu bông có vết may xấu xí trên chân. Chú gấu bông ấy tuy cũ nhưng rất sạch sẽ, được đặt ở một vị trí cao ráo, đủ để biết nó rất được chủ nhân quan tâm. Nhìn nó, kí ức về lần trót dại của em ngày bé lại hiện về.
Hồi đó, em mới là một cô bé học lớp 2, hiếu động và nghịch ngợm. Còn Linh là cô bạn dễ thương vừa mới chuyển đến. Khi đó, Linh rất ít nói và ngại ngùng, lúc nào cũng ôm một chú gấu bông rất xinh ngồi trên hiên nhìn em và các bạn chơi đùa. Lần đầu nhìn thấy cậu ấy, em đã rất muốn được kết bạn. Nên nhiều lần rủ Linh cùng đi chơi. Tuy nhiên chẳng lần nào cậu ấy chịu đồng ý cả. Thế là, một hôm, sau khi Linh lại từ chối không đi chơi cùng em, thì em đã cố cướp lấy con gấu bông từ tay cậu ấy. Cả hai bên ra sức giằng co, kết quả, một bên chiếc chân của chú gấu bị bung chỉ, phần bông bên trong lồi hết cả ra ngoài. Thấy thế, Linh vô cùng hoảng sợ, òa khóc nức nở. Chính em giây phút đó cũng vô cùng hoảng hốt, nhìn Linh khóc như vậy, em chẳng biết làm sao. Suy nghĩ một hồi, em liền nói:
- Đừng khóc, để mình chữa cho gấu bông.
- Cậu có làm được không đấy? - Linh hỏi lại em với khuôn mặt nhem nhuốc như chú mèo.
- Tất nhiên là được. Nhưng cậu phải hứa là sẽ đi chơi với mình thì mình mới chữa cho gấu cơ.
- Em tranh thủ ra điều kiện với Linh.
Và tất nhiên là Linh đồng ý ngay. Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, em cầm lấy chiếc kim khâu và cố may lại vết rách trên chân chú gấu. Mấy lần kim đâm vào tay đau nhói, nhưng em vẫn kiên trì may cho bằng được. Dù mẹ có đề nghị là may giúp, nhưng nghĩ đến lời hứa với Linh, em lại nghiêm túc từ chối. Thế là, sau cả một buổi tối vất vả, chiếc chân đã được gắn lại vào thân chú gấu, nhưng vết may thì thật xấu xí.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, em mang chú gấu đến trả lại Linh. Khi đó, em im lặng nhìn chăm chú vào cậu ấy, chờ đợi một sự phán xét. Thế nhưng không, Linh đã vui mừng ôm lấy chú gấu bông và cảm ơn em rối rít, cùng nụ cười tươi như hoa hướng dương. Nụ cười ấy chứng tỏ rằng Linh đã tha thứ và đồng ý lời mời làm bạn của em. Chú gấu bông đó cũng vì vậy mà trở thành kỉ vật tình bạn cho chúng em. Tuy bắt đầu bằng một lỗi lầm từ hành động ngốc nghếch của em, nhưng tình bạn giữa em và Linh đến nay vẫn vô cùng tốt đẹp và vui vẻ.
Từ sau lần phạm lỗi ấy, em cũng trở nên bớt nghịch ngợm và thô lỗ hơn. Bài học ấy giúp em trở thành một cô bé điềm tĩnh, chín chắn như bây giờ. Cứ mỗi lần định nổi nóng hay hành động nóng nảy, em lại nhớ về hình ảnh chiếc chân gấu lòi bông và giọt nước mắt của Linh ngày hôm đó để kiềm chế lại mình.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK