Trong bài thơ Khi cây bàng đỏ lá… nhà thơ Đinh Thường đã viết:
Cây bàng đỏ lá mùa Đông
Chạm vào khắc khoải tuổi hồng ngày xanh
Con chim thương khẳng khiu cành
Tràn đông, buông tiếng mong manh gợi buồn...
Những câu thơ ấy khiến lòng em lại thổn thức nhớ về cây bàng già trước sân nhà bà nội.
Cây bàng ấy được trồng từ khi nội em vừa sinh đứa con trai đầu lòng. Vậy là nó còn lớn tuổi hơn cả bố em nữa. Tuổi thơ của em - một đứa trẻ ở nông là những tháng ngày quanh quẩn chơi đùa bên gốc bàng và những nấm rơm thơm phức. Cây bàng sống rất lâu rồi, nên nó rất cao, cao vượt qua cả hàng mái ngói đỏ tươi của nhà bà nội. Che mát cả khoảng trời bé xíu kia. Dưới cái nhìn của em lúc ấy, cây bàng như là một gã khổng lồ ngạo nghễ không gì vượt qua được. Trời nắng chang chang, đứng dưới gốc cây sẽ mát rười rượi. Trời mưa rào xối xả, đứng dưới gốc cây là chẳng thể nào bị ướt.
Gốc cây bàng ấy, là nơi cho em và những đứa trẻ bày đủ trò chơi. Nào ô ăn quan, nhảy dây, trốn tìm. Là nơi, chúng em chỉ với chiếc chăn cũ, một vài que củi đã dựng thành túp lều nhỏ xinh. Những chiếc lá sẽ được dùng làm quạt nhỏ, đứa nào giỏi leo trèo sẽ tìm những chiếc lá to nhất, xanh nhất. Khiến ai cũng ngưỡng mộ. Quả bàng khi chín chuyển vàng, đập vỡ phần vỏ, để lộ nhân cơm trắng, chan chát bên trong là món ngon thượng hạng của những đứa trẻ quê nghèo. Những thứ ấy cùng em trải qua những năm tháng tuổi thơ
Còn nhớ hồi ấy, mỗi khi sang đông, cây bàng lại rụng lá, rụng đến khi chẳng còn chiếc lá nào cả. Thân cây trơ trọi, khẳng khiu và cô đơn. Em và các bạn lo cây rét, đi gom rơm ở các nhà về, vây quanh gốc cây để ủ ấm. Thậm chí còn lấy những chiếc áo cũ không mặc nữa quàng cho cành cây. Bà nội nhìn thấy thế, chỉ bật cười, để cho những đứa trẻ được tự do sống với tấm lòng yêu thương trong sáng.
Năm lên lớp 3, cả nhà em chuyển lên thành phố. Bạn bè, hàng xóm ai cũng ngưỡng mộ, chúc mừng. Riêng em chẳng vui gì cả. Chỉ thấy buồn thôi, bởi em sẽ nhớ nội, nhớ cây bàng già, nhớ các bạn nhiều lắm. Ngày em lên xe rời đi là một ngày mùa hè đầy nắng. Những chiếc lá bàng cứ rung rinh, như muôn nghìn bàn tay đang vẫy chào tạm biệt em. Thế là từ lúc ấy, nghỉ hè luôn là thời gian em mong mỏi nhất. Vì khi đó em sẽ được về quê thăm nội, thăm cây bàng già trước sân. Những hôm ấy, trời trong xanh, nắng vàng ruộm, em cùng bà ngồi dưới gốc bàng, tựa lưng vào thân cây, kể cho nhau nghe những câu chuyện trong suốt mấy tháng qua.
Đối với em, cây bàng là một người bạn thân thiết, cùng em trải qua những tháng ngày tuổi thơ vô tư lự. Sau này, dù đi qua nhiều vùng đất, nhìn ngắm nhiều khung cảnh hào hoa tráng lệ. Thì đối với em, hình ảnh mái ngói đỏ, cái sân đất nâu, những nấm rơm vàng cùng cây bàng già cỗi vẫn sẽ mãi là hình ảnh đẹp nhất.
`#nguyentridung65519`
mong bạn cho mình câu trả lời hay nhất + 5sao+cảm ơn!~!
Trong các loài cây trên đất nước Việt Nam, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của có. Nhưng với tôi, có lẽ cây bàng là người bạn vô cùng thân thiết. Tôi yêu bàng như một sinh thể sống bởi bàng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời thơ ấu của tôi.
Từ khi biết nô đùa, chạy nhảy cùng lũ bạn gần nhà, tôi đã thấy cây bàng đứng sừng sững ở đầu làng gần khu chợ nhỏ từ bao giờ. Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ. Thân cây to, nổi lên những u, những cục sần sùi. Bà tôi bảo đó là mắt của bàng. Rễ cây bám sâu vào trong lòng đất vững vàng qua mưa gió.
Các bạn cùng lứa tuổi với tôi thường ngắm màu đỏ của hoa phượng để đón chờ hè tới. Nhưng tôi lại thích ngắm sự đổi thay kỳ diệu của những mầm chồi non của bàng chuyển dần thành lá – với tôi, đó là sự báo hiệu của ngày hè. Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh. Những tán lá như những chiếc lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè. Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ con xóm nhỏ. Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo nhiệt. Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ nhau chơi trò “rồng rắn” quanh gốc bàng cổ thật vui…
Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái. Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng trưa hè lọc qua lung linh huyền ảo. Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ, chim sâu bé nhỏ. Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai.
Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng. Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng đã lác đác rụng những quả bàng chín. Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn. Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt. Bàng chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát… Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng. Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường. Phải chăng rễ bàng đã phải cần mẫn, vất vả chắt chiu màu mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!
Lá bàng từ màu vàng nhạt, đậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm. Đó là lúc bàng gửi những tấm thiệp hồng đầu đông cho
con người, cho cây cỏ. Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay vào không gian như nuối tiếc điều gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ. Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá, cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá. Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy thương cây bàng vô cùng và thầm hỏi: “Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?”. Lá bàng khô rơi xào xạc trên lối mòn như trả lời: “Cám ơn bạn, mình không sao đâu. Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang, chúng tôi quen rồi bạn ạ!”
Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh. Rồi những đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần,… Bàng cựa mình rung rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm. Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi mới. Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran. Lũ trẻ con chúng tôi lại nô đùa vui vẻ dưới gốc bàng, ngước lên nhìn cây bàng đổi thay sắc áo và mong đợi một mùa hè với bao kỉ niệm tuyệt vời…
Cây bàng thân thuộc, gắn bó với tuổi thơ, với lứa tuổi học trò. Thời gian dần trôi, cây bàng vẫn đứng đó ở đầu xóm nhỏ, xoè tán rộng che nắng che mưa cho bao thế hệ con người. Có ai lớn lên, đi xa còn nhớ về cây bàng? Còn tôi, mỗi khi cầm trái bàng chín trên tay lại nghe như có tiếng ai đó trong gió vọng về: “Bạn ơi, cuộc đời này đẹp lắm!” Đó là tiếng của đất, của trời, hay là tiếng của cây bàng cổ thụ thân yêu?…
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK