Trong nhịp sống xô bồ, náo nhiệt, mọi thứ sẽ theo dòng thời gian lui vào dĩ vãng để lại đằng sau biết bao nỗi niềm nuối tiếc. Ngậm ngùi hai tiếng "Giá như...", tôi thật sự cảm thấy hối hận khi nghĩ về một lần không học bài cũ khiến cô giáo buồn. Là một học sinh giỏi văn, là ban cán sự lớp, tôi được cô giáo tin tưởng và quý mến, vậy mà...
Tôi đã từng là đứa học sinh ghét học văn. Tôi ghét văn vì nó khiến tôi phải nhớ một lượng khổng lồ kiến thức với những con chữ dài ngoằng ngoẵng. Tôi luôn học văn trong trạng thái thờ ơ, không quan tâm, học đối phó. Nhưng éo le thay, tôi đang ngồi lớp Văn. Trường tôi từ lớp 6 đã phân chuyên, và khéo làm sao tôi lại ngồi lớp văn mặc dù tôi ghét văn.
Và rồi ngày kiểm tra toán cũng đến giờ kiểm tra vào tuần tới ấy. Vẫn là nhịp đều đều của tiết học. Cô Thanh bước vào lớp và phát giấy tờ đề kiểm tra cho các bạn học sinh trong lớp. Tôi cũng đón nhận tờ bài kiểm tra và bắt đầu làm. Với một bộ não mải chơi, không ôn tập chuẩn bị bài như tôi thì sẽ chẳng có chút kiến thức nào đọng lại để hoàn thành bài làm. Tôi bắt đầu lén lút, tận dụng những mẫu phao mà mình đã kì công chuẩn bị. Tôi cúi gập người, lấy chiếc túi bút vĩ đại của mình để che mất tầm tay đi. Sau đó lén lúc giáo viên không để ý tôi mở thật nhẹ nhàng, kín đáo mà đầy điêu luyện các mẫu phao ra và xem tất cả công thức đã viết trong đó. Mọi thứ sẽ thật suôn sẻ nếu tôi biết cân bằng việc chép phao và việc quan sát giáo viên. Cứ thế tôi cặm cụi viết và copy bài
Tôi định giở vở xem lại. Vừa sợ vừa run, tôi giở sách xem bài giảng. Đọc lại bài, tôi có thêm chút kiến thức, cũng đủ để viết tạm. Ôi, nhưng không, hình như cô đã thấy. Tôi thấy cô nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ xen cái gì đó buồn lắm. Tôi vội cụp mắt xuống, không dám nhìn cô. Tôi viết bài, viết mà chẳng nghĩ. Tôi không biết tôi đã viết gì. Trong đầu tôi khi ấy trống rỗng, chỉ ngập một nỗi lo. Hết hai tiết làm bài. Tôi nộp bài mà không hề có cảm giác mình đã viết. Tôi nhìn cô lấm lét. Cô không nói gì, cô ra khỏi lớp đi về phía phòng giáo viên. Bài kiểm tra của lớp đây. Em có thể xem và trả các bạn hộ cô. Nếu xem, em hãy thử nhìn bài bạn và mình. Em khiến cô thật sự buồn. Cô biết em không thích văn. Cô thấy nhưng cô không muốn nhắc trước lớp sợ em bị các bạn chê cười. Em có năng lực. Các bài em viết trước giờ dù em ghét văn nhưng em vẫn viết rất tốt. Ngay cả bài này. Mặc dù kiến thức văn bản không kĩ nhưng ý em có, em viết rất sáng. Nhưng tại sao em lại ghét văn vậy Nhiên? Em đang lãng phí tài năng em biết không? Cô gái, hãy suy nghĩ đi.Thử một lần chú tâm, em sẽ thay đổi tích cực. Cô chỉ muốn em tự hỏi mình Có phải mình ghét văn thật không?
Bài lần này cô sẽ để em điểm 5 với đúng những gì em bỏ công sức. Cô không muốn trách nhiều vì cô biết em là cô bé ngoan và hiểu chuyện. Hãy suy nghĩ và trả lời cô câu hỏi kia!
Về cuối tiết học, tôi dần dần lấy lại được bình tĩnh chăm chú học bài. Hình như cô biết vậy, cô hỏi và lại gọi tôi trả lời. Tôi chuộc lỗi với tất cả cố gắng của mình. Nét mặt tươi cười của cô khiến tôi nhận ra rằng cô vẫn là người bao dung, vẫn còn niềm tin vào cô học trò bé nhỏ. Cô đã bỏ qua và tha thứ cho tôi rồi... Chuyện đã qua lâu rồi nhưng lòng tôi vẫn dai dẳng những buồn vui của tiết học ấy. Muốn nói với cô một lời cảm ơn và xin lỗi mà tôi chưa dám.
(NO COPPY) (ko chép mạng)
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK