Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Đề 5 : Tưởng tượng sau một thời gian con...

Đề 5 : Tưởng tượng sau một thời gian con trai lão Hạc trở về và có cuộc trò chuyện với ông giáo. Em hãy ghi lại cuộc trò chuyên ấy Hộ mik nha, lưu ý ko chép mạ

Câu hỏi :

Đề 5 : Tưởng tượng sau một thời gian con trai lão Hạc trở về và có cuộc trò chuyện với ông giáo. Em hãy ghi lại cuộc trò chuyên ấy Hộ mik nha, lưu ý ko chép mạng

Lời giải 1 :

Tôi là con trai của lão Hạc. Do nhà nghèo không đủ tiền để lấy vợ. Tôi đã giận dỗi cha của mình bỏ nhà đến đồn điền để làm việc kiếm tiền để về lấy vợ và sửa trang cho căn nhà của cha.Lúc tôi đến, tôi cứ nghĩ là làm những công việc đủ sức mình nhưng ngoài ý nghĩ của tôi đồn điền là nơi bóc lột sức lao động của những người giàu có.Tôi quyết định bỏ đồn điền và dành dụm những tiền mình đã có để về chăm sóc cha của mình.

Sau khi sắp xếp đồ đạc đầy đủ vào vali,tôi lên chuyến xe khác để về nhà. Tôi thấy mọi vật trên đường tôi đi thật là mới mẻ  nhưng can nhà của cha tôi vẫn cũ cũ làm sao ! Tôi bước vào nhà mọi vật vẫn như xưa ko thay đổi gì nhưng tôi không thấy cha của mình với cậu Vàng đâu cả mà mọi vật đều bụi bặm mù mịt như không ai dọn dẹp cả. Tôi quyết định dọn dẹp lại mọi thứ và nấu bữa cơm thật làthịnh soạn để đãi cha của mình mà chờ mãi đến tận quá trưa không thấy cha mình tôi quyết định chạy tất tưởi đến nhà ông giáo.

Ông giáo thấy tôi vừa mừng rỡ nhưng vẻ mặt buồn bã bỗng hiện lên .Ông kể lại những gì mà cha tôi trải qua : Đau ốm,đau lòng đứt ruột để bán cậu Vàng lấy tiền để dành cho cậu ,không bán 3 sào vườn đẻ lại cho cậu khi cậu quay về để lầm ăn , lây bả chó của Binh Tư để tự kết liễu đời mình.Tôi òa lên khóc nức nở nhớ lại mọi thứ mà cha để lại cho mình và tủi thân trở về nhà .Ông giáo khuyên cậu phải tiếp tục sông tốt để làm nên cơ đồ. 

Tôi ném lại nước mắt bảo ông giáo dẫn mình đến mộ của cha.Tôi cầm 1 nén hương với một bó hoa tặng cha và tôi cùng mong cha của tôi sông ở bên kia thật tốt .Tôi cảm ơn và xin lỗi cha mình trong những năm tôi còn ở cùng cha . Tôi nghe theo lời khuyên của ông giáo, người đi thì cũng đi rồi, tôi có đau xót hay dằn vặt thì bố tôi cũng không quay trở lại, tôi phải sống thật tốt để bố dưới suối vàng được yên lòng an nghỉ. Sau khi thăm mộ bố trở về, tôi chăm chỉ làm ăn, lao động, sống chan hòa với làng xóm, thay bố tiếp tục cuộc đời còn lại thật ý nghĩa.

Đó là bài học quý giá nhất mà tôi đã mang lại chính cha ruột của mình.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Có lẽ bạn đọc không xa lạ gì với người cha của tôi, lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao. Còn tôi, tôi là đứa con trai của cha, đứa con trai đã bỏ đi đồn điền cao su chỉ vì phẫn chí do  không lấy được vợ. Nhưng nay tôi đã trở về, đã trở về trong tư cách một anh lính cách mạng thăm cha. Và rồi, tôi đã gặp ông giáo và chia sẻ, tâm sự

Về làng, tôi thấy làng sao mà khác quá. Tôi đã phải dò hỏi mãi mới thấy được những lũy tre làng thân quen hiện ra trước mắt mình. Mùi hương làng quê sau bao năm tôi đi xa vẫn quẩn quanh. Tôi tìm đến nhà của mình nhưng lạ quá. Tôi đã đi một lúc rồi mà không thấy gian lều quen thuộc kia đâu, cũng chẳng thấy cha tôi cùng với con chó và khi xưa tôi đã mua tặng cha trước ngày ra đi.

Bỗng chốc, tôi nhìn thấy một ông già râu tóc đã có phần điểm bạc. Và khi nhìn thấy tôi, có vẻ ông xúc động lắm thay. Trời ơi, đó là ông giáo - người hàng xóm thân thiết của gia đình tôi, người bạn của cha tôi. Ấy vậy mà tôi lại không nhận ra. Tôi ngay tức khắc chạy lại chào ông giáo. Nhìn thấy tôi, sự xúc động trong ông nhân lên nhiều lần vì dường như ông nghẹn ngào và có nhiều lời muốn nói với tôi lắm thay.

Ông giáo thấy tôi rồi vỗ vai tôi và bảo tôi đi vào nhà. Tôi chưa kịp hỏi han gì nhưng thấy thái độ vội vã sự xúc động trong ông khiến tôi cũng không dám phản ứng gì nhiều. Trong tôi lúc này là nghìn  câu hỏi về cha, về gia đình. Thấy ông giáo đi vào trong nhà, nghẹn ngào cầm ra khế ước đất, cầm ra một ít tiền và ông bảo với tôi:

_Đây là tiền mà cha anh đã để lại cho anh đấy.

Thấy tôi ngỡ ngàng, ông tiếp lời tắp lự.

_ Cha anh chết rồi. Chết để có thể giữ tiền này cho anh. ANh bặt vô âm tín. Cha già ở nhà có thể không lo hay sao. 
_Cháu, cháu không thể tin được.

Giọt nước mắt ào ra nơi khóe mi. Tôi không thể kìm lòng.

_Chuyện đã qua lâu. Bao năm nay, tôi vẫn cầm nó theo mong nguyện của cha anh. Anh hãy cầm lấy và cố gắng tiến bước. Tôi thấy trang phục này, biết anh đã có dự tính tốt đẹp. Tôi không mong cầu gì. Nhưng anh hãy cố lên để cha anh nơi suối vàng yên nghỉ.

Lòng tôi thổn thức và rền vàng tâm trạng bứt rứt khôn nguôi. Tôi chẳng thể tin mọi thứ xảy đến nhưng biết mọi việc đã lỡ muộn màng. Ông giáo chỉ tôi ra thăm mộ cha. Mộ cha cỏ xanh và được tỉ mỉ dọn dẹp. Chắc chắn là ông giáo đây. Còn tôi, một đứa con bất hiếu thấy ân hận lắm thay. 

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK