Bạn tham khảo nha:
Dù là ai cũng đều phải trải qua thời thơ ấu, quãng thời gian ấy khi chũng ta mới chỉ là những đứa trẻ ngây ngô, hồn nhiên với một người bạn thời thơ ấu của tôi cũng là kỉ niệm mà tôi rất xúc động, dù đã trôi qua bao nhiêu năm nhưng tôi vẫn nhớ mãi về kỉ niệm đó.
Mỹ như là bạn thuở nhỏ của tôi, hai đứa đi đâu cũng có nhau. Cho đến một hôm,khi ấy mẹ cho phép tôi qua nhà bạn ở một ngày. Tôi vui đến mức chạy qua nhà nói cho bạn sau đó hai đứa nhảy cẫng lên vì sung sướng.Mọi chuyện vẫn xảy ra bình thường cho đến buổi chiều tối hôm ấy, tôi cùng Mỹ Như qua nhà thằng Tín chơi.Tôi và chúng nó chơi trò trốn tìm nhưng vấn đề ở đây là không đứa nào muốn là người đi tìm nên ''Oẳn tù xì" là phương pháp duy nhất, khi xác định xong tôi chạy đi trốn trong sự hãnh diện vì khi nhắc đến trốn tìm thì tôi được mệnh danh là " Bà hoàng của trò chơi trốn tìm". Đang vui vẻ vì không ai tìm thấy mình thì tôi bất giác rùng mình vì cảm thấy có sinh vật lạ đang bò từ từ lại ở gần chân. Vừa sợ nhưng cũng phải giữ bình tĩnh mà đi từ từ thằng về phía trước, vừa đi đến chỗ có ánh đèn, tôi thầm nghĩ:'' Chắc nó không đuổi theo mình được đâu nhỉ?".Nghĩ rồi tôi chạy thẳng về phía trước và tôi không ngờ rằng nước đi ấy đã khiến tôi có luôn một vé miễn phí vào bệnh viện.Đúng vậy sinh vật ấy tợp thẳng vào chân tôi, đau đớn hét lên tôi thoáng thấy bóng dáng bạn tôi chạy đến rồi lấy cây đập con rắn rồi từ từ đỡ tôi dậy không biết là do chân đau quá hay là nọc độc đang phát táng mà tôi không đứng dậy được ddahf phải nhờ nó cõng, lúc này tôi thều thào :
-đừng nói với ai nha, mẹ la tao mất..
-ừ, biết rồi nghỉ đi.
nói rồi tôi ngất lịm đi. Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình trong bệnh viện, quay sang thì thấy bạn tôi đang nhìn tôi. Im ắng một lúc, nó gọi bác sĩ và biết sẽ được xuất viện ngay. Lúc bác sĩ đi, tôi với nó trò truyện được một lúc thì tôi mới biết trong lúc đang thoi thóp, mẹ tôi nghe tin rồi ngất lên ngất xuống vì khuôn mặt tái mét của tôi, đám bạn thì rưng rưng nước mắt sợ tôi bị thần chết lấy đi mạng sống, không khí cứ ảm đảm như thế cho đến lúc bác sĩ nói không sao thì mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.Điều khiến tôi bất ngờ nhất là người chăm sóc tôi trong thời gian qua không phải là mẹ mà là con bạn thân của tôi. Lúc đó, tôi xúc động không nói nên lời nên chỉ biết thầm cảm ơn bạn.
từ hôm đó, hai đứa trở nên thân nhau hơn. Từ một mảnh kỉ niệm nhỏ ấy mà có thể tạo ra một tình bạn đẹp đến vậy thì thật sung sướng làm sao. Mong sao tình bạn của chúng mình mãi như thế này.
Những ngày tháng mẹ ở bên tôi là kỉ niệm đáng nhớ nhất của tôi
Mẹ mất năm tôi mới 6 tuổi và chị gái tôi mới 8 tuổi. Nhưng kỉ niệm đáng nhớ nhất của tôi đối với mẹ chính là bữa cơm cuối cùng mẹ nấu cho gia đình ăn. Hôm đó, khi vừa đi học về, tôi và chị gái thấy mẹ chạy ra ôm tôi và chị bảo đi tắm đi rồi xuống ăn cơm, mẹ nấu nhiều món lắm. Tôi và chị vừa tắm xong thì thấy mẹ đã chuẩn bị đồ ăn thật ngon trên bàn. Tôi háo hức chạy xuống xem thì thấy toàn là món gia đình thích, nào là cơm chiên, tôm chiên....Lúc đó, tôi và chị còn nhỏ nên không biết mẹ bị bệnh. Ăn sau bữa cơm, tôi và chị lên phòng học sau đó đi ngủ. Trưa hôm sau, tôi và chị đi học về thì nghe tin mẹ mất ở cơ quan vì bệnh viêm phổi. Tôi và chị ôm em bé út ra mộ mẹ khóc trong đau thương. Mẹ ơi, sao mẹ nỡ bỏ con với chị và em, em còn nhỏ mà mẹ. Bây giờ, bé út đã là nữ sinh lớp 9 rồi. Mẹ ơi, con biết, dù mẹ có xa con đi tới mức nào thì con vẫn sẽ nhớ về mẹ !
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK