Tình bạn la một trong những điều quan trọng nhất đối với mỗi người song hành cùng chúng ta suốt chặng đường đời. Với em thì tình bạn đẹp nhất chính là tình bạn của thời học sinh bởi khi ấy, chúng ta chỉ là những đứa trẻ ngây thơ, không chút tạp niệm và không có bất cứ điều gì ảnh hưởng tới tình bạn. Khi ấy, chúng ta thận thiết với nhau bởi tình cảm thực sự xuất phát từ chính trái tim của mình mà không hề toan tính. Và em cũng có rất nhiều những kỉ niệm khó quên với Linh- người bạn thân trong suốt những năm đi học của mình.
Hùng và tôi chơi cùng với nhau từ lớp một. Tôi còn nhớ rõ ngày ấy tôi còn là một cô bé ngại ngùng núp sau lưng mẹ. Với tôi lúc này, ngôi trường mới là một nơi xa lạ và tôi sợ bản thân mình sẽ lạc lõng ở nơi đây. Tôi nắm chặt vạt áo mẹ không rời. Có lẽ cũng giống nhu tôi suy nghĩ, ngày đầu tiên đi học mấy cậu nhóc rất sợ sệt thế nên có cô bé không kìm ném được mà bật khóc òa sau lưng mẹ. Thế nhưng lúc này điều mà tôi bị thu hút lại được chuyển hướng sang cậu bạn đứng cạnh tôi. Cậu ấy không hề rụt rè như các bạn khác mà trông rất tự tin háo hức nhìn quanh ngó nghiêng với khuôn mặt nôn nóng mong chờ. Thấy tôi nhìn chằm chằm mình, cậu ấy quay sang cười với tôi và nói:
- Mình là Hùng, cậu cũng học lớp này à, hay cậu ngồi cùng với mình đi.
Tôi giật mình ngạc nhiên. Lúc này không hiểu sao tôi thấy cậu ta rất đáng ghét. Cái bảnh mặt của cậu ta lúc này không phù hợp tẹo nào. Giờ tôi hiểu ra có lẽ lúc đấy là tôi ghen ghét với cái vẻ ngoài tự tin của cậu, cũng có thể là do bản thân mình để câu ta thấy mình nhút nhát nên xấu hổ. Tôi ngoảnh mặt quay đi không thèm trả lời cậu ta. Thế nhưng đúng là người tính không bằng trời tính thế nào tôi và cậu ta lại ngồi cùng với nhau. Từ đấy oan gia ngõ hẹp, chúng tôi chí chóe nhau suốt ngày. Cậu ta thường chọc tôi tức điên lên, lấy tôi làm niềm vui cho cậu ta. Tôi không học giỏi môn toán thế nên bài kiểm tra của tôi không được cao như cậu ấy. Mỗi lần phát bài tôi đều giấu không cho cậu ta biết điểm của tôi. Thế nhưng không hiểu sao một lần tôi vô tình cậu ấy phát bài nên thấy. Tôi thấy cậu ta nhíu mày nhìn tôi, còn mắng tôi:
Cậu ngốc à, bài này mà cậu không hiểu sao. Từ mai không hiểu chỗ nào bảo tớ.
Thế là chẳng hiểu vì sao thây vì chí chóe nhau những chuyện vặt vãnh giờ đây là những mẩu hội thoại:
- Cậu làm bài này đi.
- Chỗ này chưa hiểu sao
- Đúng là ngốc hết chỗ nói.
Tôi cũng không hiểu sao lúc đấy tôi lại không thấy ghét cậu ta nữa. Thay vào đố dần dần chúng tôi chơi thân với nhau, thân đến tận bây giờ kể cũng lạ. Vẫn chí chóe nhau như lửa với nước vẫn luôn miệng nào là không ưu nhau nhưng hễ có chuyện gì lại bênh vực, giúp đỡ nhau.
Tình bạn đẹp nhất là khi mà chúng ta luôn có xuất phát điểm từ chính trái tim và tấm lòng của mình. Theo thời gian, con người sẽ dần lớn lên nhưng những kỉ niệm của chúng ta thì vẫn còn mãi cho tới tận bây giờ. Bởi thế cho nên chúng ta ai cũng nên học cách nâng niu những kỉ niệm để có thể không hối hận vì đã để thời gian trôi qua một cách nhanh chóng mà không đọng lại được bất cứ một điều gì.
Tuổi thơ bên nhau cho ta vô tư với bao mơ mộng. Biết bao tháng ngày bạn kề bên sớt chia. Những lúc lặng thầm thả tung ước mơ lên trời. Bạn ơi nhớ không những kỉ niệm buồn vui cùng nhau". Lời bài hát gợi lên trong tôi những cảm xúc dạt dào về người bạn thân của tôi-Hoa cùng kỉ niệm đẹp mà có lẽ tôi chẳng thể nào quên được. Nhắc đến kỉ niệm ấy, từng hình ảnh cứ như những thước phim sinh động, hiện ra rõ ràng trong tâm trí của tôi. Tôi và Hoa chơi thân với nhau từ khi 2 đứa còn đang học mẫu giáo, lúc nào cũng tíu tít chơi đùa bên nhau. Cả 2 gắn bó như hình với bóng. Hôm đó là vào một ngày cuối hè, thế nhưng những tia nắng vẫn còn chói chang, gay gắt lắm. Tôi đạp xe đến nhà rủ Hoa đi học. Do không xem dự bao thời tiết rằng sắp có đợt mưa nên như thường ngày, tôi vẫn mang đầy đủ đò dùng như mũ, áo chống nắng. Đến nhà Hoa, lúc đó cũng đã ần giờ học nên cả 2 không lân la nữa mà đi thẳng đến trường học luôn. Đi trên đường, Hoa có nói "Sao hôm nay đài báo mưa mà cậu không mang theo áo mưa". Tôi chủ quan đáp "Chắc lúc mình đi học về trời chưa mưa được đâu". Thế nhưng, mọ sự đều không như dự đoán củ tôi. Lúc chúng tôi tam học cũng là lúc cơn mưa dần dần kéo đến. Những cơn gió mạnh thổi, cành caayddang gồng mình chống chọi với sự dữ dội ấy. Mây đen không biết từ đâu ùn ùn kéo về. Tôi với Hoa định sẽ đạp xe thật nhanh về nhà, mong kịp lúc trời chưa đổ mưa. Thế nhưng đi được nửa đường, những hạt mưa bắt đầu tí tách rơi xuống. Tôi rất lo sợ vì đường về nhà còn một đoạn khá xa nữa. Không hề ngần ngại, Hoa lấy trong giỏ xe của mình chiếc áo mưa và đưa cho tôi "Cậu mặc vào đi nhanh lên không kẻo ướt. Tớ sắp về gần đến nhà rồi, cậu cầm lấy mặc đi". Lúc đó tôi vô cùng xúc động, chỉ kịp nới lời cảm ơn Hoa rồi mặc vội áo mưa và đạp xe thật nhanh về. May sao, nhờ có áo mưa ấy mà toi chỉ bị ướt một chút. Sáng hôm sau, sang nhà rủ Hoa đi học, chờ mãi không thấy bạn ra, tôi bèn gọi. Mẹ Hoa bước ra, nói rằng "Hôm nay con đi học trước đi, Hoa bị ốm con ạ, Hoa xin cô giáo nghỉ hôm nay". Nghe tin ấy, tôi càng cảm thấy xúc động hơn. Cả ngày học đó tôi chỉ mong kết thúc thật nhanh để về thăm Hoa. Lúc ra về, tôi đạp xe rất nhanh qua nhà Hoa. Thấy Hoa nằm trên giường tôi vừa tự trách bản thân, vừa cảm động. Hoa nói "Không sao đâu, ốm 1,2 hôm là khỏi mà". Tôi lấy vở ra và nói lại cho Hoa một lượt về bài học hôm nay. Tôi cảm thấy thật may mắn vì có người bạn tuyệt vời như Hoa. Kỉ niệm ấy sẽ chẳng thể nào phai nhòa trong trái tim tôi, cũng như tình bạn bền chặt giữa tôi và Mai không gì có thể chia cắt được
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK