Bài 1:
Khi con người ta trưởng thành, có một số thứ quên đi, có một số thứ chúng ta giữ lại để trận trọng và mỉm cười khi nhớ về. Nhưng với em, ở trong kí ức này, có một điều khi nhớ lại em thấy xấu hổ với bản thân mình và với bạn ấy. Đó là lần em đã trót xem trộm nhật kí của Lan Anh, cô bạn thân suốt 4 năm học trung học cùng em. Đó là lẫn “lỡ dại” khiến em vẫn ăn năn cho đến tận hôm nay.
Em và Lan Anh học chung lớp, ngồi cùng bàn, đi học cùng nhau, có việc gì cũng cùng nhau làm. Các bạn trong lớp vẫn bảo chúng em là đôi bạn cùng tiến. Mọi thứ cứ trôi qua bình lặng, chúng em hằng ngày đến trường, vui chơi, học tập. Những lúc rảnh rỗi đạp xe qua nhà nhau chơi, nhiều khi còn rủ nhau hái trộm xoài của bác hàng xóm nhà em. Có rất nhiều điều khiến em nhớ lại và mỉm cười vì nó thật tuyệt.
Tuy nhiên chỉ duy nhất một lần ấy, một lần khiến em đỏ mặt, xấu hổ và không biết phải giấu mặt đi đâu. Đó là vào đầu năm lớp 8, cũng đã hai năm trôi qua nhưng hành vi không nên ấy của em vẫn còn đọng lại trong kí ức.
Lan Anh có quyển sổ nhật kí xinh xắn, màu nâu chàm rất ấn tượng. Chúng em đều biết ai cũng có sổ nhật kí nhưng không ai được phép xem nhật kí của nhau. Dù là bạn thân thì cũng không được xem. Bởi ai cũng có nhiều chuyện riêng tư, chuyện không kể ra được cùng bạn bè, và nhật kí chính là người bạn tâm tình của bản thân.
Vậy mà hôm đó em đã không kiềm chế được sự tò mò của bản thân mình, trót xem trộm nhật kí của Lan Anh. Hôm đó vào tiết thể dục, em bị đau bụng nên không ra sân tập. Một mình ngồi trong phòng không biết làm gì nên em đã không cưỡng lại sự tò mò của bản thân mình. Em thấy cuốn nhật kí của Lan Anh đặt ngay trên bàn, em cũng không định xem nhật kí của bạn ấy nhưng không hiểu sao em lại làm việc đáng trách như vậy.
Em run run nhìn ra cửa sổ xem có ai không rồi mở ra, lật từng trang, từng trang đến nỗi không dám đọc, chỉ lật như thế thôi. Hành động đó của em như một kẻ trộm sợ người khác bắt gặp được. Nhưng mà cũng đúng thôi, em không khác gì một kẻ trộm đang xem trộm suy nghĩ của người khác mà không được cho phép.
Mặc dù em chưa đọc được gì, nhưng em cũng đã cảm thấy bản thân mình không nên làm những việc như thế này. Em đã rất hối hận sau khi mới chỉ lật dở nhật kí của Lan Anh. Có lẽ Lan Anh nếu biết điều này cậu ấy sẽ rất buồn và thất vọng về tôi lắm.
Chỉ một lần duy nhất từ năm lớp 8, việc xem trộm nhật kí của một người bạn thân mà cho đến bây giờ em không dám lặp lại việc đó thêm lần nào nữa. Bởi rằng mỗi lần nhớ lại hành động đó em lại thấy bản thân mình không tốt. Nếu cứ xem trộm nhật kí của người khác chẳng khác gì em là một kẻ cắp, mà kẻ cắp thì là người xấu và không được ai yêu quý nữa.
Và cũng từ lần đó em đã rút ra được bài học cho bản thân mình. Có những chuyện không nên biết sẽ tốt hơn, tò mò quá cũng không phải là điều tốt. Những gì là riêng tư của người khác, họ không muốn tâm sự với mình thì chắc chắn đó là điều mà họ muốn giữ ở trong lòng.
Bài 2:
Mk là Aima – 13 tuổi,mk ở bình thuận mình đã có 10 lần được tổ chức sinh nhật rồi. Nhưng sinh nhật lần thứ 11 này là lần mình cảm thấy có rất nhiều ấn tượng với những kỷ niệm đáng nhớ.Mình sinh vào ngày 12/5 .Vào những ngày này cảnh vật xung quanh rất đẹp, cây cối tốt tươi, vạn vật đều như khoác trên mình bộ quần áo mới. Sinh nhật lần thứ 13 của mình vào đúng ngày chị mk thăng chức nên mình thấy rấy vui ,mừng cho chị .
Tiệc sinh nhật của mình được tổ chức vào 7 giờ 30 tối, mình đã mời các bạn cùng lớp và những người bạn cùng xóm đã cùng mình lớn lên. Mẹ ,bố và chị gái chuẩn bị cho mình rất nhiều thứ trong buổi tiệc sinh nhật, mọi năm, vào ngày này chị gái mình đã phải đi làm xa, nhưng năm nay chị mk đã về tham gia nên chị đã giúp bố ,mẹ mua sắm, trang trí cho mình một bữa tiệc sinh nhật vô cùng sang trọng các bạn ạ!
Chị gái mình rất khéo tay, chị làm cho mình một chiếc mũ Sinh nhật có dòng chữ: Mừng Sinh nhật an . Mình đã đội chiếc mũ chị làm suốt buổi tiệc hôm đó, chị còn kết những quả bong bay thành chùm, đủ các màu rồi treo bên cạnh dàn đèn nháy, khi đèn bật lên cũng hiện ra cả một không gian lung linh. Không gian ấy mình đã bắt gặp trong phim nhưng hôm ấy chị đã làm cho mình. Mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc , bà ngoại cũng góp vui trong việc chuẩn bị, mình và bà cùng kê bàn ghế, 3 chiếc bàn dài được kê ngay ngắn, chính giữa của gian phòng tổ chức buổi tiệc, mình đem tất cả những chiếc ghế ở phòng ăn, phòng khách, phòng học xếp thẳng hàng nhau ,bà nói: Bà con mình sẽ trang trí cho chiếc bàn này ! Bà trải lên trên mặt bàn chiếc khăn với họa tiết mà bà gọi là phong cách roman. Rất khỏe khoắn nhưng không kém phần sang trọng. Chính giữa dãy bàn, bà đặt trên đó một lọ hoa tươi. Mình không rõ bà đã cắm nó từ khi nào, mình bất ngờ nữa, vì lọ hoa thực sự rất đẹp. Mẹ và chị mang ra những đĩa bánh kẹo đủ loại, đủ màu rồi các món mặn như là : gà nướng ,thịt bò nướng ,mì hải sản ,bánh tráng cuốn, bò kho ăn với bánh mì . Đặc sắc nhất là chính là chiếc bánh ga tô trứng muối có 11 cây nến mà mẹ mới mang ra. Mình rất thích loại bánh này các bạn ạ!
Đúng 7 giờ 30, các bạn của mình có mặt đầy đủ, bạn nào cũng có trên tay một hộp quà, trước khi ngồi vào bàn các bạn trao cho mình cùng những lời chúc vô cùng ý nghĩa nữa. Không khí trở nên vui vẻ khi tất cả đã ngồi vào bàn, chính chị gái đã thắp cho mình 11 ngọn nến, tượng trưng cho số tuổi của mình. Lần sinh nhật nào cũng vậy, khi nến bắt đầu sáng mình nhắm mắt vào và ước. Trong giây phút lặng yên đó, mọi người cũng như đang cầu chúc cho những lời ước của mình trở thành hiện thực. Mình đã mong muốn sức khỏe cho bố mẹ, mọi người, mong muốn có được thành tích cao trong học tập và mong cho các bạn luôn đoàn kết, học tốt… Không gian yên ắng phá tan bởi bài hát: Happy birthday của các bạn.
Sau đó, tất cả đều vui vẻ ăn kẹo, bánh. Mẹ cũng đã chuẩn bị cho chúng mình nước cocola nữa. Đó là thứ nước uống đa số những đứa trẻ như mình đều thích thú. Bữa tiệc sinh nhật sôi động nhờ những bài hát do các bạn tặng. Mình cảm thấy sự gắn bó, thân thiết của các bạn. Bố mẹ cũng không quên chúc Sinh nhật mình và dành lời chúc đầu năm tới tất cả các bạn. Những tiếng cười nói không rời trên khuôn mặt của mỗi người trong buổi tiệc, đó là niềm hạnh phúc rất lớn lao của mình.
Bài 3:
Một trong những vẻ đẹp về nhân cách của con người đó là vẻ đẹp của một trái tim nhân hậu. Và có lẽ, sống trong cuộc đời này, trái tim nhân hậu là điều cần thiết trong mỗi con người. Mình từng nghe một câu chuyện cảm động về trái tim nhân hậu của người mẹ, hôm nay mình sẽ kể lại cho các bạn nghe câu chuyện đó.
Đó là Nam, một cậu học sinh năm đó lên 9 tuổi. Cuối kỳ học, cô giáo phát giấy mời phụ huynh lên họp để sơ kết lại tình hình lớp học trong học kỳ vừa qua. Nam rất sợ rằng mẹ sẽ nhận lời mời đó đến lớp họp, cậu ấy sợ không phải vì kết quả học tập yếu bởi cậu luôn là học sinh chăm ngoan, học giỏi của lớp, mà cậu ấy sợ vì lo lắng rằng bạn bè và cô giáo chủ nhiệm sẽ nhìn thấy mẹ, bởi từ trước em nay họ chưa từng nhìn thấy mẹ Nam bao giờ.
Và rồi, rốt cuộc cái ngày ấy cũng đã đến, cậu cùng mẹ đến lớp và lòng cậu thấy xấu hổ vô cùng. Bạn biết không, Nam đã xấu hổ vì vết sẹo rất lớn che gần hết nửa khuôn mặt vốn xinh đẹp và hiền lành của mẹ cậu ý. Chưa bao giờ Nam hỏi tại sao mẹ lại có vết sẹo ấy nhưng trong cậu luôn mặc cảm về nó như một điều gì đó không tốt đẹp đối với cậu và cả mẹ cậu. Song, trái ngược lại với những gì cậu lo lắng và xấu hổ, mọi người trong buổi họp đều cảm nhận được vẻ đẹp tự nhiên và dịu dàng, phúc hậu tỏa ra từ khuôn mặt của người mẹ. Còn Nam, cậu ấy cứ nép vào một góc của lớp để che dấu đi sự xấu hổ của mình, khi đang nép thì cậu nghe được cuộc trò chuyện giữa cô giáo với mẹ:
- Vết sẹo trên mặt khá lớn chị nhỉ, làm sao mà chị bị như vậy ạ? Cô giáo hỏi người mẹ bằng một sự chân thành.
Mẹ Nam trả lời:
- Như thế này cô ạ, năm đó con em còn bé, cu cậu ở trong phòng thì không biết nghịch gì mà lửa bốc lên cao. Vừa hét lên cầu cứu bà con vừa chạy vào thì thấy cái thanh xà trên mái đang rơi xuống, lúc này sợ hãi quá nhưng vì lo cho con nên em lấy người ra đỡ thành xà kẻo nó rơi xuống chỗ con ngồi. Lúc đó, em ngất xỉu luôn vì không biết gì, khi tỉnh lại được mọi người kể có bộ đội cứu hoả em giúp hai mẹ con thoát khỏi đống lửa.
Rồi người mẹ đưa tay lên chạm vào vết sẹo trên má ấy, dịu dàng bảo:
- Vết sẹo này gắn bó với em từ lúc ấy đến giờ cô ạ, không chữa được nó đâu. Nhưng em cũng chẳng bao giờ hối tiếc về những điều mình đã làm hôm đó.
Khi nghe đến đây, Nam xúc động vô cùng, mẹ vị tha và hy sinh vì cậu quá nhiều. Bấy lâu nay, cậu chỉ biết đến cảm giác của mình mà không hề để tâm nhiều đến những điều mà mẹ đã trải qua. Cậu bé ấy đã chạy đến ôm lấy mẹ, nước mắt lưng tròng trong hạnh phúc. Cậu nắm chặt lấy bàn tay của mẹ suốt buổi họp hôm ấy.
Bạn biết không, khi mình nghe câu chuyện này, mình lại càng thương mẹ mình hơn. Và mình càng hiểu được rằng, mọi người mẹ trên đời này đều tuyệt vời như thế. Họ đã dành tất cả sự yêu thương và những điều đẹp đẽ nhất cho con của mình.
Văn khác nha bạn.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK