Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 viết 1 bài văn tự sự đóng vai nhân vật...

viết 1 bài văn tự sự đóng vai nhân vật kết hợp miêu tả và miêu tả nội tâm kể lại 1 phần của truyện truyện lục vân tiên hép mi hép miiii

Câu hỏi :

viết 1 bài văn tự sự đóng vai nhân vật kết hợp miêu tả và miêu tả nội tâm kể lại 1 phần của truyện truyện lục vân tiên hép mi hép miiii

Lời giải 1 :

Tôi tên là Lục Vân Tiên, người ở quận Đông Thành. Tôi là một chàng trai mười sáu tuổi, mong muốn lập được nhiều công danh và giúp ích cho đời. Mấy năm nay tôi vẫn theo thầy học tập trên núi, dù văn võ đã thành thạo, nhưng lúc nào tôi vẫn luôn tự nhủ cần phải học tập và rèn luyện thêm nữa.

Khi ấy, nghe tin triều đình mở khoa thi, tôi đã rất hăng hái xin phép thầy xuống núi. Trước khi lên kinh đô, tôi về thăm cha mẹ. Vừa xuống núi, tôi đã nghe thấy tiếng người dân khóc than thảm thiết. Họ kéo nhau chạy tán loạn vào rừng để trốn. Thấy thế, tôi liền giữ một ông cụ đang hốt hoảng bỏ chạy lại để hỏi han sự tình. Ông cụ khuyên tôi rằng: - “Cháu hãy chạy đi nếu không muốn chết ! Lũ cướp đáng sợ lắm. Cậu hãy chạy mau đi, nghe lời lão!. Thôi lão đi đây….”

Vừa dứt lời, ông lão đã tức tốc chạy đi. Lũ cướp không biết hung bạo và tàn ác thế nào nhưng nhìn thấy dân làng hỗn loạn, sợ hãi thế kia, ngọn lửa giận dữ trong tôi bùng cháy. Tôi không thể bỏ qua chuyện này được.

Không kịp nghĩ ngợi lâu, tôi bẻ một cành cây bên đường làm gậy rồi nhanh như chớp xông vào giữa đám cướp quát lớn: - “Bớ đảng hung đồ kia! Tụi bây chớ quen làm thói hồ đồ mà hại dân vô tội”. Tôi tức giận quát nhưng cũng muốn cho chúng một con đường thoát thân. Nào ngờ đâu tên đứng đầu mắt trợn ngược đầy hung tợn, mặt đỏ phừng phừng cầm thanh gươm sắc bén chỉ vào tôi và quát: - “Mày là thằng nào mà dám tới đây lớn tiếng thế? Tụi ta chẳng làm gì mày mà mày dám tới đây gây sự với bọn ta?”. Nói rồi tên cướp hò hét bọn lâu la bao vây bốn phía quyết không cho tôi đường tháo chạy.

Thấy vậy tôi bèn lâm trận, bọn chúng người cầm gươm, người cầm giáo đằng đằng sát khí hô muốn bao vây muốn đâm tôi. Tôi cầm cây gậy đánh hết bên trái rồi đánh bên phải làm chúng vỡ trận, sợ hãi vứt hết gươm giáo mà bỏ chạy tán loạn để thoát thân. Tên tướng cướp thất thần định chạy trốn cũng bị tôi đánh cho một gậy liền thân vong.

Dẹp xong lũ cướp hung tợn, tôi nghe thấy tiếng khóc trong xe bèn lại gần ân cần hỏi han. Hỏi ra thì mới biết nàng là Kiều Nguyệt Nga, người ở quận Tây Xuyên còn người kia là nàng hầu Kim Liên. Cha Kiều Nguyệt Nga là tri phủ ở miền Hà Khê. Ông mới cho người gửi thư rước nàng về để định bề gia thất. Dù không phải là người mà nàng muốn gắn bó nhưng vì là ý cha nên nàng đành chấp thuận. Nàng Nguyệt Nga thật là một cô gái hiếu thảo và đức hạnh, tôi ngưỡng mộ nàng vô cùng. Nàng kể rằng đang trên đường về nhà vâng lời cha thì chẳng may lại bị bắt lại, rất may tôi có mặt kịp thời giải nguy cho. Vì thế, nàng cảm kích lắm mời tôi ghé qua nhà nàng ở Hà Khê để dễ bề đền ơn.

Vừa nghe nàng nói vậy, tôi liền khước từ bởi việc tôi làm chỉ vì thấy chuyện bất bình ra tay cứu giúp. Tôi cảm tạ tấm chân tình ấy của nàng rồi từ biệt để lên đường về thăm cha mẹ . Và thật không thể ngờ rằng lần gặp tình cờ này lại là duyên phận của tôi và nàng Kiều Nguyệt Nga xinh đẹp, đức hạnh.

Kể lại truyện Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga - Mẫu 7

Trong cuộc đời mỗi người đều có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Chúng ta sẽ chẳng thể ngờ được một cuộc tương ngộ trong vô tình lại kết nối hai người thành mối lương duyên tốt đẹp. Tôi cũng đã từng có một cuộc gặp gỡ như thế. Cuộc gặp ấy đã để lại trong tôi những kí ức sâu đậm về người con gái xinh đẹp, hiền dịu.

Tôi tên là Lục Vân Tiên, là người đến từ quận Đông Thành. Ước mơ từ thuở nhỏ của tôi chính là được lập nhiều công danh, giúp ích cho cuộc đời. Dù đã thành thạo văn võ, nhưng tôi vẫn chưa từng thấy đủ và không ngừng rèn luyện. Chỉ mong sao có một ngày được cống hiến toàn bộ sức trẻ để giúp dân giúp nước.

Năm tôi 16 tuổi, triều đình mở khoa thi. Nghe tin, tôi liền xin phép thầy được xuống núi để hoàn thành ước mơ lập được công trạng. Trước khi tiến về thành, tôi định qua thăm cha mẹ một chút. Nhưng rồi, vừa đi xuống núi, tôi đã nghe thấy tiếng khóc la thảm thiết từ khu vừng nơi lân cận vọng lại. Vừa hay một người đang hoảng hốt bỏ chạy, tôi đã giữ người ấy lại để hỏi rõ ngọn nguồn.

Ông cụ thấy tôi không phải người bản xứ, vừa run run vừa khuyên nhủ:

- Cậu từ núi xuống, hẳn là chẳng hiểu sự tình ở nơi đây. Nơi đây có một toán cướp rất hung bạo, chúng thường ngang nhiên cướp của dân lành. Khuyên cậu nên đi lối khác để tránh rước họa vào thân.

Ông lão vừa nói vọng lại vừa vội vã chạy đi. Nghe được điều này, lửa giận trong tôi bùng cháy dữ dội. Tôi từ nhỏ đã được sư phụ chỉ dạy phải biết giúp dân lành, người khác gặp hoạn nạn phải ra tay tương trợ. Huống chi đây là bọn giặc cướp hung tàn, chúng dám bắt nạt người dân hiền lành vô tội. Nghĩ rồi, tôi không chần chừ bẻ một nhánh cây rắn chắc ven đường làm vũ khí rồi nhanh chóng đi giải vây cho dân làng.

Vừa xông vào lũ cướp, tôi vừa quát lớn:

- Bọn hung đồ kia! Giữa thanh thiên bạch nhật, chúng bây chớ quen thói hàm hồ mà hại đến dân làng vô tội.

Lũ cướp lúc này thoáng chút bất ngờ vì một người lạ mặt xông đến. Nhưng rồi, chúng chẳng hề dừng tay mà càng thêm hung tợn. Một tên trong đám cướp kia mặt đỏ phừng phừng, trợn mắt cầm thanh gươm chỉ thẳng vào tôi:

- Mày là ai mà dám can dự? Nhiều chuyện thì chớ trách hậu quả vạ thân - nói rồi quay sang đồng bọn - Bây mau bắt nó lại!

Hắn vừa hét lên, cả toán cướp đã bao vây tôi từ tứ phía. Mặt tên nào tên nấy đều đằng đằng sát khí. Tôi vẫn không hoảng sợ trước bọn cướp này, bình tĩnh quan sát thế trận. Bọn chúng khá đông, nhưng võ công cũng không đáng lo ngại. Chúng đánh trái thì tôi chặn phải, trước sau công thủ càn quét. Chúng khó khăn đỡ từng đòn đánh của tôi, chỉ thoáng chốc đã rơi vào thế yếu. Đến khi chúng biết không thể đánh lại, thì vứt hết gươm giáo chạy toán loạn. Tướng cướp Phong Lai định đánh lén tôi từ sau thì cũng bị ngay một gậy không kịp trở tay và bỏ mạng tại đây.

Khi lũ cướp đã không còn thấy bóng dáng, âm thanh hỗn loạn của chúng cũng bị cuốn đi, thì tôi mới nghe được tiếng khóc trong xe ngựa gần đó. Thấy thế, tôi liền lại gần hỏi thăm:

- Không biết là ai đang ở trong xe?

- Xin thưa, tôi là người ngay thẳng. Tôi đang đi thì gặp nạn giữa đường, thế là sa vào tay quân hung đồ. Xe ngựa chật hẹp, xin cúi đầu trăm lạy xin cứu giúp cho.

Từ trong xe vọng ra giọng nói của một người con gái. Tôi nhanh chóng giải thích:

- Giặc cướp lâu la đã bị ta đánh tan. Nàng là nữ nhi, nam nữ xưa nay không tiện gặp mặt một cách tùy ý. Xin nàng hãy ngồi trong đó chớ ra ngoài. Không biết nàng là tiểu thư nhà ai, đi đâu mà gặp phải tai ương bất ngờ? Nàng tên họ là gì? Cần việc gì quan trọng mà phải đi ngang chốn này?

Người trong xe dường như đang chần chừ giây lát, nhưng rồi cũng giải đáp thắc mắc của tôi. Trong xe gồm có một tiểu thư tên Kiều Nguyệt Nga, là con gái của tri phủ Hà Khê, còn người còn lại là một tỳ nữ tên Kim Liên. Cha của nàng vừa mới gửi thư, tỏ ý rước nàng về định bề gia thất. Vâng lời cha, nàng dù đường xá xa xôi cũng không ngần ngại.

Nhưng trên đường lại gặp phải toán cướp, may mắn được tôi giải nguy. Vì cảm động ân đức cứu mạng, nàng định bước ra xe khấu đầu tạ ơn. Nghe vậy, tôi liền ngăn cản. Rồi nàng lại ngỏ ý mời tôi ghé nhà cha để đền ơn giúp đỡ. Nghe lời nàng nói, tôi liền có thiện cảm bởi nàng là một người con gái có gia giáo, tài đức, lại thấu tình đạt lý.

Song, tôi giúp người vì lòng tự nguyện, vì đạo lý trừ bạo giúp dân, nên chẳng cần phải đáp ơn. Xả thân vì nghĩa là chuyện đấng nam nhi nên làm, nào có mưu cầu danh lợi thiệt hơn. Đó là nghĩa khí anh hùng mà tôi luôn giữ trong mình.

Tôi nói rõ lòng mình với cả hai chủ tớ, rồi từ biệt để tiếp tục lên đường về thăm cha mẹ. Sự việc bất ngờ trên khiến tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện, vui sướng vì đã làm được việc nghĩa. Đồng thời, tôi cũng vô cùng cảm phục người con gái dịu dàng, khéo léo vừa gặp. Phía trước vẫn còn một chặng đường dài, tôi vừa bước hiên ngang vừa tự nhủ sẽ làm rạng danh thầy dạy, đem sức mình giúp cho đời, cho người.

Xin ctlhn!

Thảo luận

Lời giải 2 :

Tôi tên là Lục Vân Tiên, người ở quận Đông Thành. Tôi là một chàng trai mười sáu tuổi, mong muốn lập được nhiều công danh và giúp ích cho đời. Mấy năm nay tôi vẫn theo thầy học tập trên núi, dù văn võ đã thành thạo, nhưng lúc nào tôi vẫn luôn tự nhủ cần phải học tập và rèn luyện thêm nữa.

Khi ấy, nghe tin triều đình mở khoa thi, tôi đã rất hăng hái xin phép thầy xuống núi. Trước khi lên kinh đô, tôi về thăm cha mẹ. Vừa xuống núi, tôi đã nghe thấy tiếng người dân khóc than thảm thiết. Họ kéo nhau chạy tán loạn vào rừng để trốn. Thấy thế, tôi liền giữ một ông cụ đang hốt hoảng bỏ chạy lại để hỏi han sự tình. Ông cụ khuyên tôi rằng: - “Cháu hãy chạy đi nếu không muốn chết ! Lũ cướp đáng sợ lắm. Cậu hãy chạy mau đi, nghe lời lão!. Thôi lão đi đây….”

Vừa dứt lời, ông lão đã tức tốc chạy đi. Lũ cướp không biết hung bạo và tàn ác thế nào nhưng nhìn thấy dân làng hỗn loạn, sợ hãi thế kia, ngọn lửa giận dữ trong tôi bùng cháy. Tôi không thể bỏ qua chuyện này được.

Không kịp nghĩ ngợi lâu, tôi bẻ một cành cây bên đường làm gậy rồi nhanh như chớp xông vào giữa đám cướp quát lớn: - “Bớ đảng hung đồ kia! Tụi bây chớ quen làm thói hồ đồ mà hại dân vô tội”. Tôi tức giận quát nhưng cũng muốn cho chúng một con đường thoát thân. Nào ngờ đâu tên đứng đầu mắt trợn ngược đầy hung tợn, mặt đỏ phừng phừng cầm thanh gươm sắc bén chỉ vào tôi và quát: - “Mày là thằng nào mà dám tới đây lớn tiếng thế? Tụi ta chẳng làm gì mày mà mày dám tới đây gây sự với bọn ta?”. Nói rồi tên cướp hò hét bọn lâu la bao vây bốn phía quyết không cho tôi đường tháo chạy.

Thấy vậy tôi bèn lâm trận, bọn chúng người cầm gươm, người cầm giáo đằng đằng sát khí hô muốn bao vây muốn đâm tôi. Tôi cầm cây gậy đánh hết bên trái rồi đánh bên phải làm chúng vỡ trận, sợ hãi vứt hết gươm giáo mà bỏ chạy tán loạn để thoát thân. Tên tướng cướp thất thần định chạy trốn cũng bị tôi đánh cho một gậy liền thân vong.

Dẹp xong lũ cướp hung tợn, tôi nghe thấy tiếng khóc trong xe bèn lại gần ân cần hỏi han. Hỏi ra thì mới biết nàng là Kiều Nguyệt Nga, người ở quận Tây Xuyên còn người kia là nàng hầu Kim Liên. Cha Kiều Nguyệt Nga là tri phủ ở miền Hà Khê. Ông mới cho người gửi thư rước nàng về để định bề gia thất. Dù không phải là người mà nàng muốn gắn bó nhưng vì là ý cha nên nàng đành chấp thuận. Nàng Nguyệt Nga thật là một cô gái hiếu thảo và đức hạnh, tôi ngưỡng mộ nàng vô cùng. Nàng kể rằng đang trên đường về nhà vâng lời cha thì chẳng may lại bị bắt lại, rất may tôi có mặt kịp thời giải nguy cho. Vì thế, nàng cảm kích lắm mời tôi ghé qua nhà nàng ở Hà Khê để dễ bề đền ơn.

Vừa nghe nàng nói vậy, tôi liền khước từ bởi việc tôi làm chỉ vì thấy chuyện bất bình ra tay cứu giúp. Tôi cảm tạ tấm chân tình ấy của nàng rồi từ biệt để lên đường về thăm cha mẹ . Và thật không thể ngờ rằng lần gặp tình cờ này lại là duyên phận của tôi và nàng Kiều Nguyệt Nga xinh đẹp, đức hạnh.

Kể lại truyện Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga - Mẫu 7

Trong cuộc đời mỗi người đều có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Chúng ta sẽ chẳng thể ngờ được một cuộc tương ngộ trong vô tình lại kết nối hai người thành mối lương duyên tốt đẹp. Tôi cũng đã từng có một cuộc gặp gỡ như thế. Cuộc gặp ấy đã để lại trong tôi những kí ức sâu đậm về người con gái xinh đẹp, hiền dịu.

Tôi tên là Lục Vân Tiên, là người đến từ quận Đông Thành. Ước mơ từ thuở nhỏ của tôi chính là được lập nhiều công danh, giúp ích cho cuộc đời. Dù đã thành thạo văn võ, nhưng tôi vẫn chưa từng thấy đủ và không ngừng rèn luyện. Chỉ mong sao có một ngày được cống hiến toàn bộ sức trẻ để giúp dân giúp nước.

Năm tôi 16 tuổi, triều đình mở khoa thi. Nghe tin, tôi liền xin phép thầy được xuống núi để hoàn thành ước mơ lập được công trạng. Trước khi tiến về thành, tôi định qua thăm cha mẹ một chút. Nhưng rồi, vừa đi xuống núi, tôi đã nghe thấy tiếng khóc la thảm thiết từ khu vừng nơi lân cận vọng lại. Vừa hay một người đang hoảng hốt bỏ chạy, tôi đã giữ người ấy lại để hỏi rõ ngọn nguồn.

Ông cụ thấy tôi không phải người bản xứ, vừa run run vừa khuyên nhủ:

- Cậu từ núi xuống, hẳn là chẳng hiểu sự tình ở nơi đây. Nơi đây có một toán cướp rất hung bạo, chúng thường ngang nhiên cướp của dân lành. Khuyên cậu nên đi lối khác để tránh rước họa vào thân.

Ông lão vừa nói vọng lại vừa vội vã chạy đi. Nghe được điều này, lửa giận trong tôi bùng cháy dữ dội. Tôi từ nhỏ đã được sư phụ chỉ dạy phải biết giúp dân lành, người khác gặp hoạn nạn phải ra tay tương trợ. Huống chi đây là bọn giặc cướp hung tàn, chúng dám bắt nạt người dân hiền lành vô tội. Nghĩ rồi, tôi không chần chừ bẻ một nhánh cây rắn chắc ven đường làm vũ khí rồi nhanh chóng đi giải vây cho dân làng.

Vừa xông vào lũ cướp, tôi vừa quát lớn:

- Bọn hung đồ kia! Giữa thanh thiên bạch nhật, chúng bây chớ quen thói hàm hồ mà hại đến dân làng vô tội.

Lũ cướp lúc này thoáng chút bất ngờ vì một người lạ mặt xông đến. Nhưng rồi, chúng chẳng hề dừng tay mà càng thêm hung tợn. Một tên trong đám cướp kia mặt đỏ phừng phừng, trợn mắt cầm thanh gươm chỉ thẳng vào tôi:

- Mày là ai mà dám can dự? Nhiều chuyện thì chớ trách hậu quả vạ thân - nói rồi quay sang đồng bọn - Bây mau bắt nó lại!

Hắn vừa hét lên, cả toán cướp đã bao vây tôi từ tứ phía. Mặt tên nào tên nấy đều đằng đằng sát khí. Tôi vẫn không hoảng sợ trước bọn cướp này, bình tĩnh quan sát thế trận. Bọn chúng khá đông, nhưng võ công cũng không đáng lo ngại. Chúng đánh trái thì tôi chặn phải, trước sau công thủ càn quét. Chúng khó khăn đỡ từng đòn đánh của tôi, chỉ thoáng chốc đã rơi vào thế yếu. Đến khi chúng biết không thể đánh lại, thì vứt hết gươm giáo chạy toán loạn. Tướng cướp Phong Lai định đánh lén tôi từ sau thì cũng bị ngay một gậy không kịp trở tay và bỏ mạng tại đây.

Khi lũ cướp đã không còn thấy bóng dáng, âm thanh hỗn loạn của chúng cũng bị cuốn đi, thì tôi mới nghe được tiếng khóc trong xe ngựa gần đó. Thấy thế, tôi liền lại gần hỏi thăm:

- Không biết là ai đang ở trong xe?

- Xin thưa, tôi là người ngay thẳng. Tôi đang đi thì gặp nạn giữa đường, thế là sa vào tay quân hung đồ. Xe ngựa chật hẹp, xin cúi đầu trăm lạy xin cứu giúp cho.

Từ trong xe vọng ra giọng nói của một người con gái. Tôi nhanh chóng giải thích:

- Giặc cướp lâu la đã bị ta đánh tan. Nàng là nữ nhi, nam nữ xưa nay không tiện gặp mặt một cách tùy ý. Xin nàng hãy ngồi trong đó chớ ra ngoài. Không biết nàng là tiểu thư nhà ai, đi đâu mà gặp phải tai ương bất ngờ? Nàng tên họ là gì? Cần việc gì quan trọng mà phải đi ngang chốn này?

Người trong xe dường như đang chần chừ giây lát, nhưng rồi cũng giải đáp thắc mắc của tôi. Trong xe gồm có một tiểu thư tên Kiều Nguyệt Nga, là con gái của tri phủ Hà Khê, còn người còn lại là một tỳ nữ tên Kim Liên. Cha của nàng vừa mới gửi thư, tỏ ý rước nàng về định bề gia thất. Vâng lời cha, nàng dù đường xá xa xôi cũng không ngần ngại.

Nhưng trên đường lại gặp phải toán cướp, may mắn được tôi giải nguy. Vì cảm động ân đức cứu mạng, nàng định bước ra xe khấu đầu tạ ơn. Nghe vậy, tôi liền ngăn cản. Rồi nàng lại ngỏ ý mời tôi ghé nhà cha để đền ơn giúp đỡ. Nghe lời nàng nói, tôi liền có thiện cảm bởi nàng là một người con gái có gia giáo, tài đức, lại thấu tình đạt lý.

Song, tôi giúp người vì lòng tự nguyện, vì đạo lý trừ bạo giúp dân, nên chẳng cần phải đáp ơn. Xả thân vì nghĩa là chuyện đấng nam nhi nên làm, nào có mưu cầu danh lợi thiệt hơn. Đó là nghĩa khí anh hùng mà tôi luôn giữ trong mình.

Tôi nói rõ lòng mình với cả hai chủ tớ, rồi từ biệt để tiếp tục lên đường về thăm cha mẹ. Sự việc bất ngờ trên khiến tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện, vui sướng vì đã làm được việc nghĩa. Đồng thời, tôi cũng vô cùng cảm phục người con gái dịu dàng, khéo léo vừa gặp. Phía trước vẫn còn một chặng đường dài, tôi vừa bước hiên ngang vừa tự nhủ sẽ làm rạng danh thầy dạy, đem sức mình giúp cho đời, cho người.

Xin ctlhn nhé 

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK