Vậy là ngày 20-11 lại đến,ngày nhà giáo Việt Nam,ngày tri ân những người thầy,người cô,những con đò đưa mái chèo không biết mỏi.
Có lẽ năm nào cũng vậy,mỗi năm em đều viết 1 bài văn về ngày 20-11 để bày tỏ lòng tri ân tới thầy cô,những người dạy em từng nét chữ,dạy em điều hay lẽ phải,dạy em cách làm người.Càng lớn khôn,em càng thấy mình đã thực sự không phải,đã làm những điều không nên làm với bổn phận là một học sinh.Dẫu rằng bây giờ đã nhận ra,nhưng trong em luôn có bao nhiêu điều hối tiếc.Thầy cô là người đứng trên bục giảng,lên lớp dạy chúng em biết bao điều tốt đẹp.Nhưng thầy ơi,cô ơi!Thầy cô có biết rằng đã bao nhiêu lần chúng em ngồi phía dưới nghe giảng nhưng thực chất chỉ luôn đùa cợt,thái độ coi khinh người mà đã mất bao đêm thức trắng để soạn những tập giáo án,tìm tòi những cách giảng dạy thậy hay,thật tốt chỉ để mong chúng em hiểu,tiếp thu bài một cách tốt hơn.Thầy cô có biết rằng với một nền xã hội như ngày nay,việc làm của chúng em dường như là một điều gì đó tất yếu.Thật là khập khiễng nếu đem học sinh của ngày nay so sánh với ngày xưa.Em không hề đánh đồng tất cả những học sinh,sinh viên hiện tại nhưng có lẽ hiện giờ phần lớn đã không còn nghĩ đến 4 chữ Tôn Sư Trọng Đạo.Vậy tại sao ngay lúc này đây em vẫn đang viết,một bài viết rất thật từ cõi lòng mình?
Em đã trải qua quãng đời của một học sinh,rồi đến sinh viên.Đã đi làm,biết được những áp lực đến từ cuộc sống và có lẽ rằng áp lực đối với 1 người thầy,người cô nhiều khi lớn không tưởng.Thầy cô là người đứng trên bục giảng,phải luôn cẩn trọng e dè từng câu từng chữ,cử chỉ hành động.Nếu nói về xã hội ngày xưa,người thầy được xem là 1 chuẩn mực nhất định của xã hội.Ngày nay cũng không thay đổi,vẫn thế.Những con người theo nghề gõ đầu trẻ vẫn là một chuẩn mực.Với những học sinh như chúng em,nghịch ngợm và phá phách,lười học và mải chơi là điều không thể tránh khỏi.Và không biết bao nhiêu lần em đã nhận được sự tha thứ,sự tha thứ đó xuất phát từ 1 tấm lòng rất thật.Mỗi khi ngẫm lại những lời khuyên ngày xưa ấy,em tự hỏi có khi nào là muộn màng.Và quả thực có nhiều điều em đã phải tiếc nuối chỉ vì bỏ ngoài tai những lời chân thành đó.Có thể bây giờ,cái đạo thầy trò của ngày xưa đã mai một đi,thái độ của học sinh với trường lớp nhiều khi là thơ ơ,đến trường để chơi,giết thời gian vời những môn học nhưng suy cho cùng dù thế nào đi nữa.thầy cô vẫn là người có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành nhân cách của học sinh.Em đã qua thời học sinh rồi,nhưng trên con đường đời em sẽ còn phải học nhiều,nhiều lắm và nền móng cho việc em sẽ bước trên đường đời thế nào vẫn là những gì thầy cô đã dạy ở trường.Em biết chắc một điều rằng trong nền giáo dục hiện nay có nhiều điều gây bức xúc khó nói trong xã hội và chúng em chính là những người đánh giá chứ không phải ai khác.Vì thế nhân ngày 20-11 sắp tới đây,em gửi lời tri ân đến tất cả các thầy,cô giáo những người đang trên con đường chắp cánh cho tương lai của một thế hệ sau này luôn hết mình vì công việc,tận tâm với nghề,và hơn hết nữa em mong nền giáo dục của chúng ta hãy luôn luôn là một nền giáo dục toàn diện không còn những tệ nạn từ học sinh tới giáo viên để sao sánh ngang với các cường quốc 5 châu như những gì Bác Hồ đã nói
Tiếng Việt, cũng gọi là tiếng Việt Nam Việt ngữ là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc.
Nguồn : Wikipedia - Bách khoa toàn thưLớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều mà sắp phải xa trường lớp, thầy cô, ban bè thân quen. Đây là năm mà các em sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng các em đừng lo nhé mọi chuyện sẽ tốt lên thôi !
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK